Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

inh rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, hai tay giao nắm, trên mặt tràn đầy bất đắc dĩ. “Qua Nhan, tôi so với bất cứ ai đều yêu thương hơn, nhưng đó không phải tình yêu!” Giang Minh suy sụp buông cây bút trong tay xuống.
“Nếu biết rõ không đúng mà còn muốn chìm sâu, như vậy sẽ chỉ có thương tích đầy mình!” Cậu ta nói rất thoải mái, giảng giải rất sáng tỏ, nhưng chính bản thân mình thì sao? Chính bản thân mình thật sự có thể làm được sao? Tựa như mỗi người đều nói với chính mình, muốn như thế nào, làm như thế nào, nhưng đến cuối cùng có mấy người thật sự làm được đây?
Giang Minh như vậy, Qua Nhan, Đường Diệc Diễm như vậy, cả chính tôi cũng như vậy!
Đều đang giãy dụa, đều đang bàng hoàng, nhưng không cách nào thoát khỏi!
“Ngày kia, chị nhất định phải làm theo ước định!” Giang Minh nhìn tôi. “Làm bạn nhảy của tôi!”
Tôi chần chờ hạ mi mắt, co quắp nắm chặt tay lại. “Tôi đã nhận lời với cậu thì sẽ không đổi ý!” Xem ra tôi vẫn ở thế yếu, vô lực phản công.
Nhưng, như vậy tôi biết đối mặt với Qua Nhan thế nào đây?
Tôi lăng lăng trở về văn phòng, trước mặt là Qua Nhan với vẻ đầy mong chờ nhìn tôi, sự tha thiết của con bé làm cho tôi xấu hổ.
“Qua Nhan, thật ra, chị đã nhận lời làm bạn nhảy của Giang Minh, cho nên…” Tôi khẽ liếc con bé một cái. Khuôn mặt của Qua Nhan trong nháy mắt chợt ngẩn ra, khóe miệng khẽ run rẩy, chậm rãi ngăn lại sự chua xót. Lòng tôi cảm thấy rất đau, khẽ nhíu mày. “Qua Nhan…”
“Chị Duyệt Duyệt, không sao, chỉ cần là chị, em sẽ không giận!” Trong mắt Qua Nhan lóe ra một chút nước, nhưng lại cố nén không cho nó rơi xuống, gật gật đầu.
“Qua Nhan…” Tôi không biết nói gì để chống đỡ.
“Chị Duyệt Duyệt, người đàn ông hôm đó, chính là “người đó” sao?”
Tôi không rõ vì sao Qua Nhan lại hỏi như vậy, tôi chần chờ gật đầu, là “người đó”… Chính là nhiều đêm trước đây, tôi từng nói cho Qua Nhan, trong lòng vẫn có “người đó”, vẫn yêu “người đó”, trái tim đều tràn đầy hình ảnh của “người đó”!
Qua Nhan nhìn thấy tôi gật đầu, khóe miệng lại tràn ra, trên mặt đã khôi phục một tia thần thái. “Em biết rồi, chị Duyệt Duyệt, hôm đó em sẽ cùng anh Minh nhảy điệu thứ hai!”
Tôi gật đầu, trong lòng cũng thả lỏng một chút. Chỉ cần Qua Nhan không thầm oán tôi là tốt rồi!
Chỉ có điều… cô bé này lại suy nghĩ cái gì đây? Tại sao lại hỏi tôi như vậy?
Mọi chuyện hình như càng ngày càng phức tạp, giống như những sợi tơ, từng vòng hỗn loạn quấn quanh người tôi.
Tôi hoà vào dòng người trên đường, mang theo túi công văn, chen qua đám đông chật chội, tựa như bao người bình thường khác, đi đến trạm xe, sau đó ngồi đợi.
Giống một người bình thường giữa cả biển người mênh mông!
Tôi vẫn đờ đẫn bước đi, toàn thế giới dường như chỉ có tôi là nhàn nhã nhất. Mỗi người đều tỏ ra vội vàng, không ngừng từ phía sau tôi chen qua, bức thiết đi rất nhanh. Có lẽ người thương yêu ở nhà đã làm xong đồ ăn, có lẽ đứa nhỏ đang nhắc tới ba, hoặc là cha mẹ già yếu đang mong con mình trở về.
Bọn họ đều có gia đình, một gia đình.
Còn tôi thì sao? Tôi có sao? Trong “nhà” của tôi có ai đang đợi tôi?
Vì không muốn cha mẹ phải chịu thương tổn, ba năm trước, tôi đã cầu xin họ xuất ngoại, rời xa thành phố hỗn loạn này.
Bỗng nhiên, bỗng nhiên rất nhớ họ, rất nhớ đồ ăn mẹ làm, rất nhớ những lời nhắc nhở của ba. Rất nhớ! Rất nhớ gia đình ấm áp ấy!






Có gì đó ấm áp theo khóe mắt tuôn trào, từng giọt từng giọt rơi xuống tay.
Một bàn tay bỗng vươn tới, bao lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi, đỡ lấy thân mình đang run rẩy của tôi.
Bên người, Đường Diệc Diễm mặc một bộ trang phục giản dị, không giống bộ dáng âu phục chỉn chu thường ngày, nhưng ngay cả khi chỉ vi một chiếc áo len bình thường, anh vẫn thu hút sự chú ý, hơn nữa hai mắt tôi lại đang đẫm lệ, người qua đường đều nhìn về phía chúng tôi, khẽ thì thầm.
“Sao anh lại?” Tôi ngây ngốc nhìn anh, nước mắt ngân ngấn, quên cả rút tay ra khỏi bàn tay ấm áp của anh.
“Đi thôi!” Đường Diệc Diễm kéo tôi qua đường cái, nếu không phải anh, chỉ sợ bây giờ tôi đã khônh kìm chế được mà thất thanh khóc rống lên ngay tại đây. Tôi bối rối lau quệt nước mắt, xấu hổ đến đỏ cả đỏ mặt, sớm đã hình thành thói quen giải toả mọi áp lực khó chịu trong lòng ở nơi không có người quen , không ngờ lại bị anh bắt gặp.
Đường Diệc Diễm lại bắt đầu tiếp tục đi, nhưng lần này lực kéo tay tôi lại tăng thêm. Đường Diệc Diễm không để ý đến sự giãy dụa của tôi, ngăn một chiếc taxi trên đường lại, dùng sức đẩy tôi vào trong xe, tôi bị đau, hung hăng nhìn anh một cái. Anh ác liệt nhún nhún vai, theo tôi ngồi vào.
Tôi tức giận muốn bước xuống, lại bị anh nhanh tay ôm chặt đầu vai, bộ dáng hiện giờ của chúng tôi nhìn thế nào cũng giống một đôi tình nhân đang giận dỗi .
Lái xe kỳ quái liếc chúng tôi. “Hai người muốn…”
“Khu Phụ Duyên!”
“Thẩm Hối Viên!”
Tôi nói là vị trí Giang Trạch, còn Đường Diệc Diễm lại là một nhà hàng cao cấp .
Ánh mắt lái xe lại càng mù mờ, một lúc lâu sau, anh ta quét về ch