Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

thuyền”?”( Nguyên văn là “Phá phủ trầm châu”, dựa theo tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc. Sau khi qua sông thì dìm hết thuyền bè, đập vỡ nồi niêu, chỉ giữ lại ba ngày lương thực để cho binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng. ) Tôi mỉa mai hừ lạnh.
Đường Diệc Diễm không trả lời tôi, chỉ nhìn tôi đầy ẩn ý, tự giễu gật đầu, giống như vô cùng đồng tình với cách nói của tôi.
“Đường Diệc Diễm, tôi rất nhớ bộ dáng trước kia của anh!” Ít nhất, trước kia, cái gì anh cũng thể hiện ở trên mặt, còn bây giờ, tôi ngay cả anh rốt cuộc là tức giận hay là vui vẻ cũng không biết, khó có thể nắm bắt!
“Mỗi lúc một khác!” Giọn nói nặng nề của Đường Diệc Diễm truyền đến bên tai tôi, mang theo sự đè nén, tôi quay đầu, con ngươi màu nâu của anh đang thẳng tắp nhìn tôi, như thể muốn xem sự thay đổi trong đáy mắt tôi.
Tôi né tránh, vì trong lòng bỗng dâng lên một chút đau lòng.
“Đường Diệc Diễm, chúng ta nói chuyện đi!” Tôi cúi đầu, chung quy vẫn phải đối mặt, sự do dự của tôi chỉ có thể lần lượt thương tổn lẫn nhau.
“Nếu không muốn nghe, anh chưa bao giờ quan tâm!” Đường Diệc Diễm siết chặt tay, giọng khó chịu.
Tôi thở dài, bàn tay vẫn đặt ở trên trán, lạnh lùng nhưng bất lực. “Tôi nghĩ bây giờ anh không có khả năng chống lại ông của anh, càng không đối phó được với tập đoàn Giang Nguyên!” Không muốn, tôi không muốn đi đến bước đường này, nhưng ngoài lợi thế của tập đoàn Giang Nguyên, trong tay tôi còn có thứ gì khác đây?
“Em uy hiếp anh đấy à?” Quả nhiên, sau khi nghe tôi nói, Đường Diệc Diễm lập tức phanh lại, thanh âm bén nhọn xẹt qua bầu trời đêm, anh giận dữ dừng xe, hung tợn nhìn tôi, rốt cuộc tôi cũng thấy được lửa giận trên khuôn mặt bình thản của anh, hơn nữa còn là không thể kìm nén.
“Diệp Sương Phi, em cho là em nói như vậy có thể trốn thoát khỏi anh sao?” Đôi ngươi của Đường Diệc Diễm trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi bắt lấy tay tôi, cổ tay bị đau.
Tôi không nói, quật cường ngước nhìn anh.
Không muốn, trên thực tế, tôi không muốn thoát ra, và đó cũng là điều không thể!






“Nếu anh nghĩ đó là uy hiếp thì cứ cho là như vậy đi, đây không phải thủ đoạn mà anh vẫn quen dùng hay sao?” Tôi không giãy dụa, để mặc anh nắm chặt tay tôi.
Sắc mặt Đường Diệc Diễm ngày càng trở nên khó coi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm tôi, nặng nề thở dài, cuối cùng anh đành buông tay ra.
“Như vậy để xem, anh rốt cuộc có bổn sự này hay không!” Thân mình tôi khẽ run lên, kỳ quái nhìn về phía anh, nhìn khuôn mặt anh xuất hiện loại biểu tình làm cho người ta không nắm bắt được, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên cảm giác bất an. Đường Diệc Diễm, anh rốt cuộc muốn làm gì?
Lúc này, di động của Đường Diệc Diễm chợt vang lên, tôi nhìn thấy rõ ba chữ Đường Triết Lý hiển thị trên màn hình. Thế nào, chú Lý hành động thật đúng là rất nhanh! Đường Triết Lý? Anh xưng hô với ông nội của mình như vậy ư?
Đường Diệc Diễm nhận điện thoại, không biết đầu dây bên kia nói cái gì, tôi ngồi bên cạnh anh cũng chỉ nghe được những thanh âm đứt quãng theo đầu kia truyền đến.
“Diệp Sương Phi, chẳng lẽ em còn không hiểu được? Nếu có thể, ba năm trước đây, anh đã buông tay!” Giọng nói chua xót của Đường Diệc Diễm truyền đến, bàn tay anh theo hai má của tôi trượt xuống phía dưới, vuốt ve môi tôi. “Anh làm tất cả đều là vì em, chỉ có em!”
Đường Diệc Diễm!
“Anh đã sớm điên rồi, vì em, chuyện gì anh cũng có thể làm ra được!”
Trái tim tôi run lên, tôi nhìn anh, không phải bởi vì những lời nói đó của anh, mà là khi anh nói như vậy, sự kiên quyết trong mắt anh mạnh đến nỗi dường như không tiếc trả giá hết thảy, thậm chí âm hàn như muốn hủy diệt tất cả!
“Đường Diệc Diễm, em không đáng để anh làm như vậy!” Tại sao anh lại ngốc như thế, em không có tư cách để nhận tình yêu của anh!
“Có đáng giá hay không, chính bản thân anh tự hiểu được!” Đường Diệc Diễm tới gần tôi, không cho phép cự tuyệt, kéo tay của tôi qua, vuốt ve. “Duyệt Duyệt, trở về bên anh, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc!” Trong mắt anh lưu chuyển dòng ánh sáng khác thường, yên lặng nhìn tôi.
Hạnh phúc? Cái gì gọi là hạnh phúc, tôi đã sớm quên mất rồi. Khoảng thời gian vui vẻ nhất của tôi, ông trời vô tình làm cho tôi phát hiện ra một bí mật, nhiều năm như vậy, tôi lưng đeo một mạng người, gian nan mà sống, áy náy, bi ai, cừu hận, tựa như lửa, nướng cháy thân thể cũ nát không chịu nổi cùng với linh hồn đã chết lặng của tôi. Hạnh phúc… đã sớm rời tôi đi lâu rồi!
“Vô dụng…” Tôi thản nhiên nói “Không có hạnh phúc đâu… Em không quên được Trần Việt Phong, em chỉ yêu mình anh ấy!” Thực xin lỗi, xin lỗi Diệc Diễm, em đã nhẫn tâm xé rách miệng vết thương của anh!
Tôi biết, vẫn biết rõ trong lòng Đường Diệc Diễm có một vết sẹo. Tôi từng yêu Trần Việt Phong đã để lại trong lòng anh một vết sẹo dữ tợn!
“Diệp Sương Phi!” Đường Diệc Diễm nghe được lời tôi nói, thân mình cao lớn chợt cứng đờ, hung ác nhìn chằm chằm tôi đầy vẻ phẫn hận. “Em tàn nhẫn đến như vậy sao? Anh s


Polly po-cket