Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
i má của tôi. “Duyệt Duyệt, em còn nợ anh nhiều lời giải thích lắm!”
“Diệc Diễm…” Tôi vừa muốn giải thích với anh, nhưng ngay chính bản thân tôi cũng hỗn loạn không chịu nổi .
“Trước hết, anh đưa em đến nơi này đã!” Đường Diệc Diễm thu hồi tay, ngồi thẳng người, thần bí đá lông nheo với tôi một cái.
“Anh…” Tôi mở miệng, hoang mang nhìn anh.
Đường Diệc Diễm chỉ cười không nói, khởi động xe, thuần thục xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ.
Ngay sau đó, xe nhanh chóng dừng lại trước một tiểu khu, chợt nghe đến bên trong truyền đến thanh âm cười vui đùa giỡn. Xe từ từ đi vào, màu xanh của lá cây ánh vào mắt, dòng suối nhân tạo trong cụm cây xanh, núi giả, trên cỏ, rất nhiều trẻ em đáng yêu đang vui đùa ầm ĩ, trên mặt chúng đều tràn đầy nụ cười hạnh phúc, yên bình!
Đây là…
Đường Diệc Diễm dừng xe lại, tắt máy, nghiêng người thay tôi tháo dây an toàn, kéo tay tôi qua. “Ra ngoài nhìn xem!”
Chúng tôi xuống xe, đi bộ trên con đường nhỏ, nghênh đón từng gió nhẹ nhàng thổi qua mặt, mang theo mùi thơm của hoa.
“Thích nơi này không? Đây là nhà mới của chúng ta!” Đường Diệc Diễm nắm tay tôi, đứng trước một khu chung cư năm tầng. “Ở tầng bốn!”
Tôi ngửa đầu, ánh mặt trời chói mắt đang mơn trớn mắt tôi. “Diệc Diễm!”
“Nơi này hầu hết là thành phần tri thức, tầng trệt cũng không cao, quan trọng, đây là một tiểu khu ấm áp, mọi người đều hoà thuận!”
“Diệc Diễm!” Tôi cảm động nhìn anh, hóa ra anh vẫn biết tôi không thích Thanh Viên, không thích nhà cao tầng, lại càng không thích cùng giao tiếp với người trong xã hội thượng lưu, anh đã sắp xếp chu toàn tất cả!
“Lên đó nhìn xem!” Anh nắm chặt tôi, khoé miệng cong lên, tôi vui vẻ gật đầu, theo anh bước lên bậc thang, nhẹ nhàng từng bước đi tới căn nhà của chúng tôi, hạnh phúc của chúng tôi!
Một căn hộ sáng, ba phòng đơn giản và hai phòng khách, trang trí thanh lịch, trong không khí không có mùi gay mũi, ngoài một bàn trà nhỏ, cái gì cũng không có!
“Ngày mai, em đi đặt mua tất cả nhé, để chúng ta mau chuyển vào trong thời gian sớm nhất có thể!” Đường Diệc Diễm ôm tôi từ phía sau, đôi môi khẽ thổi khí bên tai tôi, khiêu khích cắn nhẹ.
“Diệc Diễm!” Tôi khó nhịn mấp máy, lỗ tai buồn buồn, khẽ cười nhẹ.
“Diệc Diễm… Đường thị không có vấn đề gì sao?” Tôi bỗng nhiên nghĩ đến chuyện quan trọng này, xoay người, sắc mặt ngưng trọng, Diệc Diễm dường như cực kì không thích nhắc tới chuyện này với tôi, hoặc là, anh cố ý muốn gạt tôi điều gì đó!
“A!” Quả nhiên, Đường Diệc Diễm chỉ là hừ một tiếng cho có lệ, bàn tay tiếp tục không an phận vói vào trong quần áo của tôi.
Nhưng anh càng như vậy, tôi lại càng cảm thấy bất an, tôi ngẩng đầu, nhẹ nhàng từ chối. “Diệc Diễm… Em… còn chưa có nói xong!”
“Nơi này…” Nơi này ngay cả giường cũng không có, anh còn có suy nghĩ muốn tôi?
“Ai nói nhất định phải cần giường?” Đường Diệc Diễm ôm lấy tôi, dễ dàng nhìn thấu tâm tư của tôi, mặt tôi càng trướng hồng, anh chậm rãi nhếch khóe miệng lên, đầy tà mị. “Thật ra, sàn gỗ cũng rất tốt!”
“Đường Diệc Diễm…!”
oOo
Mấy ngày kế tiếp, chúng tôi ở trong khách sạn gần đó, ban ngày, lúc Diệc Diễm đi làm, tôi bận rộn đi mua đồ, trang trí nhà mới của chúng tôi, sáu giờ tối, mặc dù bận rộn, Đường Diệc Diễm vẫn đúng giờ tới đón tôi ăn cơm, sau đó lại chạy về công ty, thường là đến nửa đêm mới có thể trở về.
Sau khi tiếp nhận chức vụ, dường như anh vô cùng bận rộn, khuôn mặt hăng hái thường lộ ra vẻ mỏi mệt. Nhưng anh lại không nói với tôi, không đề cập tới chuyện Đường thị, cũng không nhắc tới ông của anh, những người Đường gia gần như bốc hơi trước mắt tôi. Truyền hình, báo chí, ngoài đưa tin về dự án phát triển mới nhất của Đường thị, không có ai đề cập đến trận nội chiến này.
Giang Minh cũng không có động tĩnh gì, tất cả giống như đã khôi phục bình tĩnh. Nhưng trong sự yên tĩnh này lại lộ con sóng gió ngầm, khiến cho tôi hoảng loạn!
Hạnh phúc đến không dễ, cho dù có bất an như thế nào, tôi vẫn muốn hưởng thụ một chút yên tĩnh, cái gì cũng không nghĩ, không băn khoăn, cho phép bản thân sống cho tình yêu.
“Anh thấy bức màu xanh này được không!” Tôi và Đường Diệc Diễm nằm trên giường, tôi giơ hai tay lên phía trước, chỉ vào một bức tranh mẫu tôi đã xem ở triển lãm hôm nay, hé ra một tấm ảnh cho Đường Diệc Diễm xem.
“Đẹp lắm!” Đường Diệc Diễm thậm chí còn chưa liếc qua, chỉ giật giật ôm cánh tay của tôi, tìm một vị trí thoải mái bên người tôi, kề sát vào thân thể tôi, nhắm mắt lại, thì thào.
Rất nhanh sau đó, tiếng hít thở đều đều truyền đến bên tai.
Tôi quay đầu, đau lòng nhìn khuôn mặt mỏi mệt của anh, buông bức hình trong tay, sờ lên trán anh, mệt như vậy sao?
Tôi lặng lẽ thở dài, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên người chúng tôi, tắt đèn phòng, ôm lấy cơ thể ấm áp trước mặt, nhắm mắt lại.
Ngốc quá, vất vả như vậy, tại sao không nói với em? Để em cùng chia sẻ!
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh tối đen, Đường Diệc Diễm đang ôm tôi bỗng giật giật, bàn tay lẻn