Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

h phải đi tìm người cứu viện.
Mã Đế Na nhanh chóng tìm được nhân viên công tác, nghĩ là sẽ có thể dẫn người đến rất nhanh. Nhưng đối phương vừa nghe nói là tầng năm mươi tám, phòng của ông Smith thì lập tức nhăn mặt xua tay. Mã Đế Na khó hiểu, lại tiếp tục tìm mấy người nữa, thậm chí còn chạy tới sòng bài tìm đồng nghiệp, chạy tới quầy bar kêu người giúp đỡ. Nhưng mà mọi người vừa nghe nói là lầu năm mươi tám thì cũng không có vui lòng đáp ứng cô, thậm chí còn có một nhân viên ở quầy bar châm chọc khiêu khích: “Đưa rượu đưa tới lên giường, cô cũng đừng đi quấy rầy cô ta, phá hoại kế hoạch của cô ta, cô hãy nhìn xem!”
Mã Đế Na rốt cuộc sốt ruột, cũng không lo là mình cũng có thể cùng bị thiệt thòi hay không, xoay người liền chạy lên tầng năm mươi tám. Nhưng trước đó tiếng cô cãi nhau quá lớn, nhân viên bộ phận khách sạn lập tức chặn cô lại, lầu năm mới tám vốn cấm người tạp nham đi vào. Cô không còn có cơ hội đi vào nữa.
Mã Đế Na gấp đến nỗi như kiến bò trên chảo nóng, lúc này mới nhớ tới Nguỵ Tông Thao, kết quả là chạy tới lầu bốn, còn chưa có thấy cửa của khu văn phòng thì đã lập tức bị người ta chặn lại.
Mã Đế Na muốn khóc lên: “Đã hơn một tiếng đồng hồ…” Đã biết rằng trước hết cô nên tiến vào, cô rất ích kỷ, tại sao có thể không lo cho bạn bè mà chỉ lo cho bản thân mình.
Nguỵ Tông Thao không có lòng dạ nào mà nghe cô nói nhảm, liền xanh mặt chạy ra khỏi văn phòng.
Ở đầu này, Dư Y còn nằm ở trên giường, trong mê man cảm thấy có phần lạnh. Cô láng máng nhớ đã xảy ra chuyện gì, cũng không khẳng định được là mơ hay là thật. Cô cố gắng làm cho mình tỉnh lại, đấu tranh hồi lâu, giống như là thấy ánh sáng trắng xoá, mi mắt dần dần mở lên, bên cạnh có người nói: “Cô tỉnh rồi?”
Ánh mắt Dư Y trong phút chốc mơ hồ, một lát sau cô cảm thấy bả vai căng thẳng. Cô bị ai đó bế đứng lên, cô không có sức lực để vùng vẫy nữa, một ly nước được đưa đến bên môi: “Uống một ngụm nước trước đi.”
Dư Y theo bản năng né đầu sang một bên, ngón tay giật giật nắm lấy ra giường, cố gắng khôi phục lại sức lực. Sau một lúc lâu cô mới nhìn rõ được vị trí của mình ở trong phòng cùng với Lý Tinh Truyền đang ôm cô.
Dư Y nhíu mày, yếu ớt nói: “Buông ra!”
Lý Tinh Truyền cười nói: “Tôi nghĩ đến câu đầu tiên khi cô tỉnh lại nói hẳn là cảm ơn, uống một ngụm nước trước đi, tôi sẽ buông cô ra.”
Dư Y rốt cuộc nghĩ tới cô bị người đàn ông ngoại quốc kia ôm vào phòng, sau đó thì Lý Tinh Truyền xuất hiện. Lúc này cô mới phát hiện vạt áo trước ngực hơi lộ ra một chút, nút áo bị cởi ra vài cái, cô vội vàng che ngực lại, nói: “Cảm ơn!” Đẩy Lý Tinh Truyền ra, muốn xuống giường.
Lý Tinh Truyền kiên nhẫn nói: “Uống nước trước đi.”
Dư Y bị ly nước kề ở môi, chưa kịp phản ứng thì đã bị Lý Tinh Truyền đổ vào, nước tràn vào thấm lạnh cổ họng. Cô lập tức cảm thấy mình tỉnh táo lên một chút. Chờ cho cô uống xong thì mới phát hiện Lý Tinh Truyền còn ôm cô, nhìn cô cười: “Vốn đang muốn mời cô ăn cơm, xem ra lần này hẳn là cô phải mời tôi ăn cơm, cảm tạ ơn cứu mạng của tôi.”
Giờ khắc này Nguỵ Tông Thao đã sắp tới lầu năm mươi tám. Trần Nhã Ân vừa gọi điện thoại vừa khuyên nhủ Nguỵ Tông Thao: “Anh đừng làm việc kích động, ai mà biết người phụ nữ kia có nhìn lầm hay không, tôi đã kêu A Thành đi qua chỗ phòng theo dõi.”
Nguỵ Tông Thao nhìn thang máy chầm chậm đi lên, ước gì có thể đập vỡ cửa thang máy. Trần Nhã Ân nói tiếp: “Thật sự có thể là hiểu lầm, với biệt hiệu bên ngoài của ông Smith, cho dù có người kêu cứu mạng, cũng chỉ có thể là tình…” Một từ “thú” cuối cùng của cô ta còn chưa có nói xong, chỉ thấy cái nhìn giận dữ của Nguỵ Tông Thao truyền đến. Trong lòng Trần Nhã Ân run lên, ngón tay bất giác cứng đờ, cũng không dám nói thêm một lời nữa.
Cửa thang máy rốt cục mở ra, Nguỵ Tông Thao bước nhanh ra ngoài. Di động của Trần Nhã Ân vang lên, cô ta vội vội vàng vàng đi theo sau Nguỵ Tông Thao, tiếp điện thoại nghe xong vài câu thì cô ta lập tức hô lên: “A Tông, không phải Smith, ở trong phòng của Lý Tinh Truyền!”
Khi tiếng gõ cửa vang lên, Lý Tinh Truyên đỡ Dư Y đứng lên, nhíu mày nói: “Cô căn bản là đứng không vững, không bằng nằm xuống một lát nữa đi.”
Vừa rồi Dư Y cậy mạnh đứng lên, hai chân vừa chạm đất liền mềm nhũn ra. Giờ phút này toàn bộ trọng lượng đều đặt ở trên người Lý Tinh Truyền. Cô không muốn ở lâu trong này, thầm nghĩ lập tức đi tìm Nguỵ Tông Thao, cho nên không muốn đợi một chút nữa, nói: “Tôi đi vài bước là tốt lên.”
Lý Tinh Truyền bất đắc dĩ, đành phải ôm cô chậm rãi đi về phía cửa, rủ mắt nhìn thấy bên mặt của cô có chút đăm chiêu. Đúng lúc này tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Cửa được mở ra, người ở ngoài cửa yên lặng không lên tiếng liếc mắt đánh giá anh ta một cái. Lý Tinh Truyền cười nói: “Khách quý đến.”
Nguỵ Tông Thao lạnh lùng nhếch môi, bước nhanh vào bên trong, đi đến cửa phòng ngủ thì thấy Dư Y quần áo không chỉnh tề đang vịn vào vách tường, ánh mắt anh khẽ biến.
Dư Y nhìn thấy anh, trong nháy mắt chỉ cảm thấy toàn bộ thần kinh lập tức thả lỏng. Cô chưa bao giờ mừng rỡ nh


pacman, rainbows, and roller s