Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

gián?”
Dư Y rời quầy bar, khoanh tay nhìn cô ta, cười khẩy nói: “Có kẽ liền chui, thích rác rưởi, tôi đang nói con gián, cô rống tôi cái gì?”
Đồng nghiệp ở bên cạnh đã thò đầu ra nhìn. Ngô Văn Ngọc một câu cũng không phản bác được, chỉ đích danh thì ngược lại còn có thể ầm ĩ một trận, bây giờ chỉ có thể tính là cô ta cố tình gây sự. Cô ta nuốt không nổi giọng điệu này, đạp quầy bar một cái bỏ chạy ra ngoài. Cô ta chạy đến bên ngoài toilet của nhân viên thì đúng lúc nhìn thấy A Lực hôm nay đến sớm, đang cười nói chuyện với người ở bên ngoài, nói muốn mời Dư Y đi ăn cơm chiều.
Ngô Văn Ngọc đến gần, cười nói: “A Lực, anh cho là Dư Y sẽ thích anh? Cô ta mỗi ngày đều chạy đến văn phòng của anh Nguỵ, có suy nghĩ gì tất cả mọi người đều biết rõ. Tiếc là cô ta quyến rũ không được, bây giờ thì cô ta cũng có đại gia. Anh có biết hôm nay cô ta ở trong phòng khách quý ngây người cả một buổi chiều hay không?”
Mấy người ở chung quanh thấy thế, nhận ra không khí không bình thường, cùng hô lên với A Lực một tiếng rồi tất cả liền chạy đi. A Lực nhíu mày: “Cô có ý gì?”
Ngô Văn Ngọc nói: “Tôi không có ý gì, bất quá anh cũng biết nhân viên phục vụ nhỏ nhoi như chúng tôi không được ra vào phòng khách quý. Cô ấy mới đến có bao lâu mà hôm nay có thể đi vào phòng khách quý? Thủ đoạn của cô ấy rất cao, dã tâm cũng rất lớn. Cô ấy căn bản là khinh thường anh, cho tới nay đều đối với anh xa cách. Anh còn muốn mời cô ấy ăn cơm, không phải là tự rước lấy nhục sao?”
A Lực giận tái mặt, nhưng không nghe lời của cô ta, vẫn tính đúng giờ chạy tới quầy bar tìm Dư Y. Dư Y dĩ nhiên là cảm ơn rồi từ chối, giơ tay nhìn đồng hồ rồi vội vàng tan ca. Đúng lúc có người đưa tới một bó hoa hồng.
Dư Y ngại bó hoa hồng chín mươi chín cành thật quá lớn, mỗi lần tan ca cầm hoa đi ăn cơm với Nguỵ Tông Thao thì không có tiện mấy, bởi vậy mấy ngày nay Nguỵ Tông Thao cũng không có tặng hoa nữa. Không ngờ là hôm nay lại đưa tới, phía trên còn cắm một tấm thiệp: Đang bận, tự em đi ăn cơm đi.
Lại ghi chú thêm một câu: Người bạn Thuỵ Sĩ của em có thể ở trong ký túc xá của nhân viên.
Dư Y cười chúm chím, vốn trong lòng còn tức giận lời nói vừa rồi của Ngô Văn Ngọc, bây giờ cơn tức đã bị tưới rụi, chỉ còn lại làn khói bay lên, hun đến trong lòng cô ngứa ngáy.
Cô làm như không thấy A Lực, cầm lấy hoa liền rời đi. Bó hoa hồng kia rất tươi đẹp rất rực rỡ, trọn chín mươi chín đoá, khi cầm lên phải hơi cố hết sức. Thế nhưng người đẹp hơn hoa đã biến thành sự thật, Dư Y còn muốn rực rỡ hơn so với hoa hồng.
A Lực đi tới hành lang bên cửa sổ, đúng lúc có thể thấy Dư Y mặc áo đầm, đang cầm bó hoa hồng kia, chậm chạp đi về phía trạm xe buýt. Ngô Văn Ngọc ở đằng sau dựa sát vào, nói: “Anh thấy đó, cô ta vốn là khinh thường anh, cô ta đã tìm được đại gia từ lâu, mỗi ngày là một bó hoa như vậy. Anh có thể mua nổi sao?”
Ngô Văn Ngọc nhẹ nhàng đặt lên bờ vai của anh, hơi thở âm ấm phả vào ót của anh ta: “Mà em lại thích anh lâu như vậy, cô ta ở gần thì anh liền không nhìn tới em. Cô ta luôn cười nhạo anh không biết tự lượng sức mình, em không đành lòng nói với anh. A Lực, cô ta sẽ không coi trọng anh, cô ta chỉ biết leo lên giường của người khác.” Cô ta hôn cổ anh một cái: “Đã thật lâu rồi anh không muốn em, ngày mai em nghỉ ban ngày, anh tan ca thì đi thẳng tới chỗ của em, được không?”
Dư Y trở lại nhà tổ, chủ động gởi cho Nguỵ Tông Thao một tin nhắn.
Tình nhân cãi nhau, dù sao vẫn cần phải có người nhượng bộ. Hôm qua Nguỵ Tông Thao quấn khăn tắm xuất hiện, hôm nay lại đưa tới một bó hoa, rõ ràng là muốn giảng hoà. Dư Y cũng không so đo mình đã bị rống ngày hôm qua nữa, dù sao thì Nguỵ Tông Thao đã bị nghẹn lâu như vậy, cô rất rõ ràng.
Dư Y nghĩ đến đây thì mặt đỏ lên. Lúc trước ở trên giường với Nguỵ Tông Thao, cô luôn thật lớn gan, dám nói dám làm. Nhưng ngày hôm qua lại hồi hộp như thế, cả khuôn mặt đều bị thiêu cháy, sự thay đổi này khiến cho cô khiếp sợ, khi nhớ tới thì tim liền đập thình thịch.
Cách một hồi lâu sau Nguỵ Tông Thao mới trả lời tin nhắn, chỉ có một từ “Ừ”, xem ra anh thật sự bề bộn công việc. Dư Y bĩu môi.
Khách không mời mà đến tối hôm qua về trễ hơn Dư Y một bước, lúc này đang nâng chén lên mặt tất tả ăn, giọng nói không rõ ràng: “Còn có hai ngày nữa là thi đấu, bắt đầu đêm nay lầu hai sẽ bị đổi thành sân thi đấu. Hôm nay tôi nhìn thấy anh Nguỵ, vừa nhìn thấy anh ta là tôi liền núp đi, anh ta nhất định sẽ không phát hiện ra tôi, bạn đừng nói với anh ta!”
Thảo nào hôm nay Nguỵ Tông Thao nói để cho cô nàng ở ký túc xá của nhân viên, thì ra là Nguỵ Tông Thao đã thấy cô ấy. Dư Y gật đầu cười: “Tôi nhất định không nói.”
Nguỵ Tông Thao bận rộn đến không thấy bóng dáng. Ngày hôm sau Dư Y cũng nhìn thấy bố cục của sòng bạc trên lầu hai có thay đổi.
Khách đánh bài đã bị cấm đi vào, chung quanh sân đấu có khán phòng, trung tâm bị phân ra bốn khu lớn, mỗi khu dùng một cây cột kim loại chia ra, trong khu bày hai mươi bàn đánh bài, trong sòng bạc có tổng cộng tám mươi bàn, hai bên sân thi đấu có treo hai màn h