XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342260

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.

nhà họ Nguỵ, sau khi nghe xong thì cúp máy, hỏi Trang Hữu Bách sự việc làm ra sao rồi. Trang Hữu Bách trả lời: “Tôi đã thông báo cho bà chủ sòng bài, ngày hôm qua bà ta gọi điện thoại tới nói là đã có người đến Nho An Đường hỏi bà ta, bà ta không có nói ra quê nhà của cô Dư.”
Nguỵ Tông Thao gật đầu, cười nói: “Tiếp theo đây, đừng làm gì nữa hết, yên lặng xem biến cố này.”
Khi Dư Y nhận được điện thoại của Nguỵ Tông Thao thì cô đang rửa tay ở trong nhà vệ sinh của trung tâm mua sắm, rửa xong đi ra ngoài thì nghe thấy A Thành phàn nàn một câu: “Dạ dày của cô không thoải mái, vậy đừng có lần nào cũng kêu tôi đi mua đồ uống, đồ uống lạnh không tốt. Tổng giám đốc Nguy thật vất vả mới hết giận, tôi không muốn lại khiến cho anh ta giận nữa!”
Dư Y cười tủm tỉm nói: “Anh thật là dong dài, tổng giám đốc Ngụy của anh cũng muốn tức giận thật đấy!” Cô quơ quơ chiếc điện thoại di động có màn hình không ngừng lập loè ở trước mặt A Thành, cuối cùng thì tiếp điện thoại, vừa nghe vừa đi về phía tiệm giày.
Hai giờ sau cô ngồi vào trong xe Nguỵ Tông Thao, chiến lợi phẩm đã kêu A Thành đem về biệt thự. Cô thay một bộ áo đầm sáng màu mới mua, mở miệng nói câu đầu tiên chính là: “Anh muốn cưới tôi?”
Chú Tuyền đang lái xe ở đằng trước kinh ngạc suýt nhảy dựng lên, theo bản năng liếc vào kính chiếu hậu thì thấy Dư Y bỗng nhìn vào kiếng cười cười, chú Tuyền vội vàng thu hồi ánh mắt.
Nguỵ Tông Thao nhíu mày, cầm tay cô lên hôn một cái, cười nói: “Em đang cầu hôn?”
Dư Y rút tay về, xoa xoa mu bàn tay trên quần của anh, nói: “Anh phải có chừng mực đó, ngộ nhỡ ông lão Nguỵ khăng khăng muốn nhìn thấy cháu nội cưới vợ lúc ông ta còn sống, vậy anh phải làm sao bây giờ? Tôi đã phối hợp với anh đi dự tiệc tối rồi, hôm nay cũng phối hợp với anh, nhưng chuyện sinh em bé thì tôi không phối hợp được.”
Nguỵ Tông Thao ôm chầm lấy thắt lưng của cô, nhìn thẳng phía trước nói: “Nếu tôi muốn em sinh thì sao?”
“Sinh em bé cho tên biến thái?”
Nguỵ Tông Thao cười to, nói với cô: “Em cho rằng em là người bình thường?” Anh không để ý tới chú Tuyền đang lái xe, bế Dư Y qua hôn cô, thấy cô cuống quýt đánh phủi, buồn cười nói: “Em bé của chúng ta nhất định rất thú vị!”
Trong chốc lát đã đến biệt thự ở Hong Kong, xe hơi sang trọng trực tiếp lái vào, người giúp việc mở cửa, lập tức kêu một tiếng “Tông thiếu gia”, rồi kêu Dư Y một tiếng “Cô Dư”, xem ra đã có người dặn bọn họ cách xưng hô từ sớm.
Biệt thự được trang hoàng nguy nga lộng lẫy, đèn treo bằng pha lê được bật lên, đồ vật trang trí thật xa hoa sang trọng, phía bên kia người giúp việc đang lui lui tới tới bày bàn ăn.
Trong ba cháu gái của nhà họ Nguỵ chỉ một người có mặt. Cô cháu lớn đang bận việc ở phòng thí nghiệm, hôm nay tăng ca. Cô cháu thứ hai thì có hoạt động ở trong trường, không thể về kịp. Cô cháu gái nhỏ sợ hãi giải thích xong, bỏ chạy trở về phòng ở trên lầu.
Nguỵ Tông Thao thấy cô nàng chạy trốn còn nhanh hơn cả chuột, nói với Dư Y: “Các cô ấy đều ở cùng với ông lão Nguỵ.”
An Kiệt ở bên cạnh đã ăn trái cây thật lâu, nhìn thấy không ai để ý đến mình, bèn đứng lên nói: “Khi còn bé con cũng ở cùng với ông ngoại!”
Thân người của cô bé chỉ cao đến đùi của Nguỵ Tông Thao, khi nói chuyện cần phải ngửa đầu, giọng điệu của đứa bé sáu tuổi rất là đáng yêu.
Dư Y nhìn thấy cô bé thì lộ ra nụ cười thật lòng: “Em chính là An Kiệt?”
Trên môi của An Kiệt còn vương nước trái nho, cô bé không trả lời câu hỏi của Dư Y, còn hỏi ngược lại: “Cô là bạn gái của chú?”
Dư Y sửa lại: “Dựa theo vai vế thì em phải gọi anh ấy là anh.”
An Kiệt bĩu môi, nhỏ giọng nói thầm: “Anh ta già như vậy…”
Xa xa có một giọng nói già nua, nói: “Già cái gì, An Kiệt, kêu anh!”
Ông lão Nguỵ ngồi trên xe lăn, Nguỵ Tinh Lâm đi theo phía sau. Ông ta vừa mới quay về từ vườn hoa, vào cửa chợt nghe thấy An Kiệt không biết lớn nhỏ, vừa đúng lúc dạy bảo cô bé.
An Kiệt không tình nguyện kêu một tiếng, hai chân ngắn bỏ chạy tới phía sau lưng Nguỵ Tinh Lâm, tức giận “hừ” một tiếng. Nhưng vẫn rất thông minh, dưới sự ra hiệu của mẹ, đã vươn tay đẩy xe lăn, thật là cực khổ mới khiến cho chiếc xe lăn nhúc nhích. Ông lão Nguỵ buồn cười: “Được rồi được rồi, An Kiệt thật ngoan!”
Trước khi tới Dư Y đã mua quà gặp mặt. Gia đình họ Nguỵ không thiếu một thứ gì, cô không có ý mới mẻ nào, chỉ mua một ít thuốc Đông y chăm sóc sức khoẻ cho có lệ.
Ông lão Nguỵ kêu người giúp việc cầm lấy thuốc vào bếp, nói: “Làm cô Dư phải tốn kém rồi.”
Còn lâu mới tới giờ ăn, mọi người liền ngồi xuống nói chuyện phiếm. Ông lão Nguỵ hỏi về quê quán của Dư Y. Dư Y liếc nhìn Nguỵ Tông Thao một cái, nói: “Thành phố Hải Châu.”
Ông lão Nguỵ vô cùng ngạc nhiên nói: “Thành phố Hải Châu? Nơi đó rất gần với thành phố A.”
Ông ta lại hỏi lúc trước Dư Y học ở đâu, Dư Y nói: “Học qua hai năm đại học, sau đó vì một số lý do nên cháu đã tạm nghỉ học.”
Điều này phù hợp với tin tức mà Nguỵ Tinh Lâm đã điều tra. Quả thật Dư Y chỉ có bằng trung học, bất quá dễ nghe hơn một chút so với trình độ trung học. Ông lão Ng