XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

rõ anh đang lấy lòng mình.
Nhưng không có giải thích gì cũng không xin lỗi.
Người đàn ông này, chính là như vậy.
Trước mặt không bao giờ dịu dàng, chết vẫn còn mạnh miệng.
Khi cô ngủ thì anh sẽ nói những lời đó. Nhưng bây giờ khi cô muốn nghe thì một chữ cũng không thèm nói.
Trầm lặng buồn rầu ăn điểm tâm, cô cũng không thèm nói với anh câu nào.
Lão Hoắc nhiều lần nhìn trộm nhìn cô...cô thì cứ nhìn thẳng về phía trước hoặc là ngẩn người.
Còn cách một con phố nữa là đến công ty của cô, trong lúc đang dừng xe chờ đèn đỏ.
Lão Hoắc giả vờ lơ đãng liếc nhìn những người đi đường đang vội vã nói: "Bảo bối, gần đây công việc rất bận rộn hay sao?"
Ngoài cửa xe tuyết đang bay tán loạn, trên kính phủ lên một lớp sương mù cô đưa tay vẽ linh tinh lên đó .
Sau khi đèn đỏ báo hiệu còn mười lăm giây cô rốt cuộc mở miệng: "Ừ, có một hợp đồng hơi khó nhằn."
Anh hình như không ngờ là cô sẽ phản ứng lại liền nói : " Rất khó khăn sao?"
"Bị bà chị già sắp đến thời kỳ mãn kinh gây khó khăn."
"Nếu không, xin ông chủ thôi việc đi? Về nhà ngồi cho ấm áp."
Câu nói tiếp theo của anh làm cho cô cảm thấy bực mình.
Lại là cái câu này.
Một lần lại một lần quang minh chính đại nói ra .
"Lão Hoắc, anh có cam lòng rời khỏi đám huynh đệ của mình hay không?"
Không khí bên trong xe mười phần ấm áp nhưng sao đầu ngón tay lại lạnh lẽo khác thường.
"Em cũng giống vậy thôi không thể nào bỏ được."






Anh không trả lời, cô đành phải đưa ra đáp án thôi.
Cô tiến lại gần đưa tay cài lại nút áo phía trên của anh: "Tuyết rơi nhiều đường rất trơn, cẩn thận một chút."
Đang muốn xoay người, anh lại kéo cô lại lấy ô trong hộp đưa vào tay: "Cầm lấy."
Sắc mặt có chút thối, biểu tình có phần hơi khó chịu.
Mặc dù có chút thất vọng nhưng cô vẫn nhận lấy cái ô.
"Ding Ding" cửa thang máy mở ra cô liền lách người đi vào.
Sáng sớm, đã gặp xúi quẩy thật là chán mà.
Ở thời điểm bạn thấy chán ghét một người đàn ông dù anh ta có làm bất cứ chuyện gì để lấy lòng thì bạn cũng đều cảm thấy cực kỳ phản cảm. Cho dù bạn đã từng yêu anh ta sâu đậm đến thế nào chăng nữa.
Nhưng ở thời điểm bạn yêu người đó, cho dù anh ta có tổn thương bạn bao nhiêu...bạn có đau lòng thất vọng đến cỡ nào đi nữa thì vẫn không có cách nào ngừng yêu anh ta cả.
Chị đây không muốn văn thơ như vậy nhưng luôn luôn có những vật cực phẩm đến khiêu khích làm cho chị có muốn kiên nhẫn cũng không được.
"Sao thế, sắc mặt sao lại kém như vậy?"
Thần Thần đưa đưa cho cô một cốc cà phê nóng, cô đưa hai bàn tay lạnh lẽo ôm lấy.
"Lão Hoắc lại muốn mình từ chức, lại còn có một con ruồi thối cứ lượn lờ xung quanh."
"Đàn ông lúc nào cũng có ham muốn chiếm hữu rất mạnh! Nếu như mình cũng có người nuôi thì mình sẽ không cần suy nghĩ liền tạm biệt một tiếng rồi đi về nhà. Được thế thì còn gì bằng cũng không cần phải nhìn đến sắc mặt của người khác."
"Thế nào? Ai lại trêu chọc làm cho đại tiểu thư của chúng ta bơ phờ như vậy ?"
"Cậu ngày hôm qua không làm nhưng bà chị già ngược lại đã đến đây kêu gào ầm ĩ lên, nào là: “ Phong cách Điền Viên của chúng tôi làm sao lại có ít màu xanh lá cây vậy?” . Mình rất muốn gõ gõ vào cái đầu heo của chị ta mà hét lên ràng: ‘ Bà chị à, chị xác định nhà cửa tất cả phải là có màu xanh mơn mởn sao? ’
Ngày hôm trước rõ ràng chúng ta đã xác định phương án là tòa nhà bán hoặc cho thuê vì vậy sẽ lấy màu vàng nhạt làm màu chủ đạo, trần nhà thì sẽ lấy màu trắng. Mặt bên cạnh của tầng năm vẽ những cây lúa đang đến mùa thu hoạch với những hạt thóc nặng trĩu khi ánh trời chiều chiếu vào sẽ vô cùng sinh động. Trên đó thể hiện những ruộng lúa vàng óng đang đung đưa trong gió giữa trời thu mát mẻ.
Thật là cảnh hay ý đẹp biết bao!
Thời gian bàn giao cho Thiên Hằng là vào đầu thu sang năm, bọn họ cũng đã cho chúng ta bốn chữ nhắc nhở là gần với thiên nhiên!
"Ngày hôm qua bà chị già nói rằng màu vàng của lúa không đủ chói mắt, cuốn hút người ta. Chị ta muốn thủy trang Điền Viên và tên tuổi lớn Mrs. King phải tỏa sáng rực rỡ hơn nữa!" Tiểu Ly cũng chạy lại, nghe thấy thế liền không chịu được vai run lẩy bẩy.
"Chị Hạ, chị cũng biết đấy mấy lần trước em đến đưa tài liệu chị ta còn cố ý dán sát người vào. Chị thử nghĩ xem bắp đùi to như vậy lại còn mặc quần tất trong suốt. Em nhìn đã thấy ghê rồi, muốn đùa giỡn người ta cũng không tự nhìn lại hình dáng của mình ra làm sao." Tiểu Từ cũng đến tham gia .
"Các em. . . . . ." Chị Trần khoát khoát tay rồi nói tiếp "Toàn gieo tiếng ác cho người ta".
"Lời nói của em hoàn toàn là sự thật, đúng không chị Thần Thần."
Hai người trẻ tuổi đồng loạt nhìn về phía Tống Thần, Tống Thần liền phất tay: "Dĩ nhiên, chị cũng đã gặp người phụ nữ kia. Bữa tối cũng chỉ ăn một bát cơm, chị đây bình thường ăn hai bát còn chưa no."
"Đúng không, đúng không." Tiểu Ly tiểu Từ vội vàng nhìn cô tranh công, tính tình thật là trẻ con.
"Đúng vậy, xác thực là làm người ta thấy ghét."
Chị Trần thình