Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.
hồng chửi ầm lên: "Cố Tích, CMN anh không phải chỉ là một cảnh sát nhỏ thôi sao, nói cái rắm gì vậy!"
"Mẫu Dạ Xoa. . . . . . anh dám chửi tôi, anh đúng là loại đàn ông phượng hoàng, đồ quỷ hẹp hòi sinh con không có □."
"Đúng rồi, tôi quên mất anh bây giờ đã là một ông chú lớn tuổi rồi phụ nữ nào sẽ coi trọng đàn ông xấu xí như anh. Đi ra ngoài cũng đừng nói với ai là quen biết tôi sẽ làm chị đây mất hết mặt mũi."
Sau khi rủa xả một trận Tống Thần liền ném điện thoại di động lên bàn.
Tiểu ly, tiểu Từ và cô nháy nhau, ai nên ngủ bù thì tiếp tục ngủ bù, nên luyện công tiếp tục luyện công.
Cô đem Hồng Trà vị chanh hương vị ngọt ngào đưa cho Tống Thần vẫn đang thở phì phò. Cô nàng cũng không từ chối liền nhận lấy tu ừng ực.
"Tức chết mình rồi, không ngờ lại gặp được người đàn ông vừa xấu xí, nhỏ mọn, phiền toái cứ như vậy rắn độc vậy, mình nguyền rủa anh ta cả đời bị ED."
"Hạ nhiệt đi, Hồng Trà của mình cũng đã cống hiến cho cậu rồi."
"Này tên tiện nam kia nói lão Hoắc về không kịp cho nên anh ta sẽ tới đón cậu."
"Thế à, vừa nãy hai người lại cãi nhau hả?."
"CMN tiện nam kia vừa mở miệng ra đã nói: ‘ Thím à, tôi là cảnh sát hình sự Cố Tích đẹp trai anh tuấn, thím có rảnh không? ’"
"Sau đó thì sao?"
"Anh ta nói: ‘ Xin chuyển lời đến chị dâu xinh đẹp nhà tôi, đại ca không kịp về, tôi sẽ đi đón cha mẹ chị dâu thay anh ấy, ’ còn có. . . . . ."
"Có gì?"
"Bà thím có bề ngoài xấu xí nội tâm cũng xấu xí không kém, ngài cũng không cần đi theo đâu."
Cô cúi đầu, cố nín cười.
Nữ Thiên Bình và nam Ma Yết, đúng là như nước với lửa!
Chuyện này cũng có nguyên do của nó. Khi đó cô lần đầu tiên dẫn Tống Thần tham gia tụ tập với bọn người của lão Hoắc. Lúc đến đó cô muốn đi vệ sinh nên để cho Tống Thần vào phòng trước. Không ngờ bọn họ đến quá sớm, trong phòng mới chỉ có một mình Cố Tích.
Lúc ấy Cố Tích mặc áo sơ mi trắng quần đen, đưa lưng về phía Tống Thần. Không biết tại sao Tống Thần nhìn thấy sống lưng thẳng tắp và cái cổ trắng nõn của anh ta lại tưởng nhầm là em trai phục vụ, liền không nhịn được trêu đùa: "Tiểu sinh nhà ai lại có cái lưng đẹp như vậy, quay đầu lại cho gia nhìn một cái nào."
Cố Tích cũng là người thích đùa giỡn liền lập tức quay đầu lại, cười đến điên đảo chúng sinh. Thuận thế ôm lấy eo nhỏ nhắn Tống Thần: "Gia, sẽ cho tôi phúc lợi sao?"
Có lẽ khi đó Tống Thần cũng lờ mờ phát giác ra bộ dáng cợt nhả của Cố Tích nhưng chưa kịp phản ứng đã bị anh ta cúi người hôn trộm một cái.
Tống Thần là con cọp giấy, lại bị trêu đùa như vậy liền quăng cho Cố Tích một bạt tai.
Vì vậy nữ Thiên Bình, người luôn làm việc theo cảm tính lại có tinh thần thích sạch sẽ khơi lên chiến tranh với nam Ma Yết vừa thông minh hài hước lại thỉnh thoảng tự cao tự đại.
Dĩ nhiên, những điều này đều do Tống Thần cắn răng nghiến lợi thuật lại làm cho cô khi nghe xong phải nén cười đến nỗi tay phải bấu chặt cánh tay của lão Hoắc.
"Hạ Sơn Chi, cậu lại bị rút gân à." Tống Thần căm tức nhìn cô.
Cố nén cười mình hả. . . . . .
"Không có không có, mình chỉ đang cảm thấy các cậu cãi vã vẫn còn rất sung sức."
"Có điên mới cùng anh ta đấu khẩu, thật muốn đạp chết hắn, mẹ kiếp!"
"Không nên nổi giận, nổi giận sẽ có nếp nhăn xấu lắm."
Thật ra thì cô muốn nói là — mình lại cảm thấy các cậu trái lại rất xứng đôi đấy, nam nữ đều nóng nẩy, sẽ có nhiều chuyện vui!
"Anh ấy nói mấy giờ thì đến đây?"
"Bốn giờ!" Tống Thần nghiến lợi nói.
Hôm nay thứ năm, là ngày cuối cùng của năm, ngày mai bắt đầu được nghỉ tết Nguyên Đán cho nên cô từ lúc ăn cơm trưa xong liền cùng bọn Tống Thần đi thu dọn văn phòng.
Tống Thần lấy tay ra sức quạt quạt, hai má đỏ rực khác thường, cô cố nén đau thương ném thanh chocolate trắng mà mình thích nhất qua: "Cậu có đi cùng không?"
"Đi, dĩ nhiên phải đi chứ! Chú và dì đến, mình sao có thể không đi, mình còn muốn cho chú dì đổi đón gió đấy."
"Vậy. . . . . . Có thể đi chưa." Ý cô bảo cô ấy cầm túi lên chuẩn bị đi thôi.
"Nếu không phải vì chú dì mình cũng lười phải thấy tên tiện nam kia. Vừa nhìn đã lại muốn đau mắt hột rồi."
Tống Thần nói nhỏ đi theo phía sau cô, cô nhún nhún vai, cứ phát tiết hết ra là tốt rồi.
Phòng làm việc của bọn họ ở lầu hai hai, chữ đỏ biểu hiện đang dừng ở lầu mười tám.
"Đi đón chú dì sao?"
Tiếng nói xuất phát từ đồng chí cấp trên vang lên, đúng là âm hồn bất tán mà.
Mắt cô nhìn vào dãy chữ màu đỏ, nhỏ giọng đáp lại: "Vâng."
"Để anh đưa các em đi?"
"Không cần đâu đã có anh trai của tôi đưa đi rồi!"
Tống Thần kéo cô qua một bên đứng ở giữa cô và Quý Quân nói: "Vừa mới trở về nước, chỉ sợ thủ trưởng không quen đường thôi."
Ánh mắt Quý Quân tối sầm lại: "Tống Thần, năm đó nhà của em đúng là khó tìm thật."
"Trưởng phòng, ‘ nước hướng chỗ cao chảy ’ năm chữ này đúng là chân ngôn rất đúng. Hôm qua ngoài bãi đỗ xe, tôi tận mắt nhìn thấy anh ôm thiên kim trong ngực, cảm giác chắc cũng không tệ."
"Sophie là bạn học của anh ở Massachusetts. Tống Thần, ba năm không gặp, em vẫn mê bói toán nh