Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

ấy nó, đi tiểu!"
Phụt, nếu như mà trong miệng cô có nước trà, sẽ trực tiếp phun lên trên người của anh rồi.
Trước ba chữ rất cường thế rất sắc tình kia, thì hai chữ sau lại khiến cho người tat cười ngặt ngẽo.
Lão Hoắc nhíu mày một cái nói: "Nếu không em muốn cho nó câu lên trời chắc?"
A. . . . . . câu này trái lại rất đúng, theo trạng thái hưng phấn của đồng chí lão Nhị giờ phút này thì trên vách tường bằng sứ trắng kia nhất định sẽ vẽ đầy bản đồ.
Vì vậy sau khi cô nhốn nháo xong liền ngoan ngoãn cầm vào lão Nhị.
Vật ở dưới tay cô thoáng mềm xuống, hình như đang nhảy lên từng phát từng phát rất rõ ràng.
Đây là lão Nhị thứ hai cô nhìn thấy, thứ nhất là của người mà ai cũng biết là ai đấy .
Nói thật, màu sắc của Hoắc Sở Kiệt rất phù hợp, bề ngoài cũng tốt hơn.
Đừng có trách chị A Hoa lúc này lại nghĩ tới chuyện so sánh, thật sự là đã bị suy nghĩ kỳ quái của Hoắc Sở Kiệt làm sai lệch ranh giới cuối cùng của đạo đức rồi.
"Này, lão Nhị nhà anh mềm mại như thế, chẳng lẽ là anh thuộc phái cấm dục?"
Trước đây ai bảo anh đùa bỡn cô, nếu đã đến bước này, cô đương nhiên là muốn đùa giỡn ngược lại rồi.
Hoắc Sở Kiệt đang rất nhanh chóng giải quyết , bị lời của cô kìm lại, khuôn mặt đang tươi cười trong nháy mắt xụ xuống.
"Hạ Sơn Chi, có cô gái nào như em sao?"
Từ trong kẽ răng cứng rắn nặn ra lời nói, đủ để thể hiện oán giận của Hoắc Sở Kiệt đối với cô.
Hoắc lão nhị giống như cũng theo lời nói kai của anh mà rụt lại, chẳng lẽ lão Nhị này cũng không hài lòng với cô?
Cô liền nhướn mày lên, ngênh mặt cười nhìn Hoắc Sở Kiệt: "Đúng vậy."
Hoắc Sở Kiệt liền bắn ánh mắt sắc như dao nói: "Sớm muộn gì cũng sẽ thu thập em.






Lần này Hoắc Sở Kiệt nằm viện, đã ngây người bảy bảy bốn mươi chín ngày, vết thương căn bản hồi phục rất tốt, xương sườn cũng đã liền lại.
Tinh thần của anh rất tốt, bác sĩ đã nói hai ngày nữa mà kiểm tra không có vấn đề gì thì có thể xuất viện về nhà rồi.
Trận kia sau khi cùng Hoắc lão nhị tiếp xúc thân mật, quan hệ của cô và Hoắc Sở Kiệt hình như cũng gần hơn một bước.
Thỉnh thoảng anh cũng động tay động chân với cô, ví dụ như sờ eo của cô một cái, véo má cô một cái.
Hành động chấm mút này của anh rất quang minh chính đại giống như bình thường vẫn làm vậy, cô nhớ tới cam kết với mẹ Hoắc, chỉ có thể nín nhịn không dám nói gì.
Có lẽ là người bệnh ai cũng đều như vậy cả.
"Em gọt táocho anh ăn nhé."
Cô khẽ cong eo, từ khuỷu tay anh trốn ra ngoài.
Cầm lên quả táo vừa đỏ vừa lớn rất nghiêm túc gọt vỏ.
Khi còn bé thường gọt trái táo để lấy lòng cha mẹ, cho nên cô đã luyện được chiêu gọt táo rất thành thục.
Ba mươi giây sau, một vỏ táo thật mỏng bị cô cho vào trong thùng rác.
Cô đem miếng táo vàng nhạt tới cho anh, lão Hoắc lại cắn lên đầu ngón tay của cô một cái.
Sau đó ngoắc ngoắc ngón trỏ nói với cô: "Tới đây."
Cô khẽ đảo mắt, bị anh ép tới gắt gao, lần này phải phản nghịch lại một lần!
Cô đưa tay xua xua, lắc đầu.
Lão Hoắc tiến lên một bước, cô lại lùi về phía sau một bước.
Khóe miệng anh hơi nhếch lên, u ám trong mắt chợt lóe.
Cô cả kinh, đã bị anh vây hãm vào bên cửa sổ.
Cô theo bản năng liền kêu to: "Này, cẩn thận đấy!"
Thương thế kia phải tránh vận động một trăm ngày, vừa mới tốt một chút liền muốn làm động tác kịch liệt rồi .
Cô trừng mắt lạnh lùng nhìn anh: "Anh không cần xương sườn của mình nữa đúng không, vậy em cũng không phải hào hứng ở nơi này chịu đựng anh nữa."
Cô xin nghỉ ba tháng, vốn lãnh đạo không cho phép nhưng khi thấy cô nói từ chức thì không ngờ lãnh đạo bất đắc dĩ càu nhàu mấy câu lại vẫn đồng ý rồi. Có lẽ Hạ Sơn Chi, còn có nhiều năng lực như vậy.
Hoắc Sở Kiệt lại không biết thương tiếc thân thể của mình như vậy, cô thật giận nói: "Buông em ra!"
Không ngờ anh đang cọ cọ vào cổ cô liền ngẩng đầu nói: "Vết thương nhỏ này, sớm đã tốt lắm rồi, dù gì người đàn ông của em cũng xuất thân từ quân nhân nên thân thể phải khỏe hơn một bậc."
Anh nói xong, nhìn cô cười, làm cô nhất thời sợ sệt.
Cũng không phải bởi vì chuyện anh cố ý giả bộ suy yếu muốn cô ở trong bệnh viện cùng với anh, mà là cái câu “người đàn ông của em" kia.
Đây là lần đầu tiên tự khoe mình là người đàn ông của Hạ Sơn Chi.
Có lẽ trời sinh dây thần kinh của phụ nữ rất nhạy cảm, tiếng lòng của cô bắt đầu rục rịch trỗi dậy.
Cô đưa mắt nhìn anh, nhếch miệng cười một tiếng.
Mí mắt anh lại chớp một cái, sau đó cúi đầu xuống.
Hai tay của anh đỡ lấy thắt lưng của cô, mà cô cũng không dám phản ứng thái quá, sợ đè vào cái xương sườn bị thương kia.
Chóp mũi của anh sượt qua mặt cô, sau đó đặt đôi môi ướt mềm lên .
Hương vị của quả táo ngọt ngào tươi mát men theo đầu lưỡi của anh xông tới, khiến cô buông lỏng xuống.
Môi của anh rất mềm, cô không nghĩ anh lại vững vàng đến vậy, dưới gương mặt sáng sủa còn có đầu lưỡi trơn ềm như vậy.
Đầu lưỡi của anh ở trong miệng cô, cũng không hết sức linh hoạt, lúc thì dò ở tưa lưỡi, lúc thì


80s toys - Atari. I still have