Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341584
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.
lại xông đến cổ họng.
Động tác vụng về lại cậy mạnh nhưng lại mang đến cho cô cảm giác khác thường.
Anh rất dùng sức hấp thụ cô, cắn cô.
Hàm răng cô thấy đau, nhất thời có chút thở không nổi, chỉ có thể níu chặt lấy vạt áo của anh.
Đầu lưỡi của anh vẫn còn dang làm loạn, nhiều lần muốn dò chỗ sâu nhất trong cổ họng của cô.
Hơi sức của anh càng lớn, làm cô càng thêm khó chịu.
Người này đâu phải là hôn môi, rõ ràng là đang đánh giặc mới đúng.
Cô cũng không phải là kẻ địch của anh, cần gì phải đánh giết cắn nuốt như thế?
Cô nhón chân ngẩng mặt lên, hung hăng cắn lại anh.
Mùi máu tươi nhàn nhạt lan tỏa khắp trong cổ họng, lúc này anh mới không cam lòng buông cô ra: "Sao lại cắn anh?"
Cô cũng không yếu thế trừng lại: "Em nói này, anh như vậy là hôn môi sao? Như thế không gọi là hôn môi!"
Cô cho là anh sẽ phản bác lại nhưng không ngờ anh lại sững sờ tại chỗ.
Mặt của anh lúc thì đỏ, lúc thì lại trắng, thật là đáng yêu.
Cô lại không đành lòng: "Này, em không có ý gì khác, chỉ là anh làm cho em rất đau."
Hoắc Sở Kiệt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh mặt trời mặt của anh như được dát lên một tầng màu vàng kim.
Sau khi bị bệnh anh gầy đi rất nhiều, ngũ quan càng lộ ra vẻ thâm thúy, chỉ để lại cho cô đường cong của cái cằm cường tráng.
Rèm cửa sổ lay động, phất phơ qua đuôi tóc của anh, ánh sáng ấm áp chan hòa trên gương mặt nghiêm nghị.
Cô chợt nhận ra anh thật đẹp trai.
Chỉ là Hoắc Sở Kiệt trầm mặc như vậy làm cho cô lo lắng nuốt nước bọt, vội giật giật ống tay áo của anh.
Có thể là nhận thấy vẻ mặt háo sắc của cô nên rốt cuộc anh cũng quay đầu lại nhìn thẳng vào cô.
"Em nói đúng rồi, đúng là anh không biết hôn."
"Thật xin lỗi, mới vừa rồi chính là lần đầu tiên."
Ánh sáng cũng không che đậy được sự thất vọng từ sâu trong đáy mắt của anh, cùng với một màn giả vờ trấn định kia.
"Bốp" , trên trán cô như bị một tảng đá lớn nện vào.
Khiếp sợ, khiếp sợ, ngoài khiếp sợ vẫn chính là khiếp sợ!
Người đàn ông ba mươi mốt tuổi, thậm chí ngay cả nụ hôn đầu cũng cất giữ, làm cô bị sợ đến quên cả hô hấp.
Cho đến lòng thật sự rất buồn bực, mới thoáng hồi hồn.
Phát huy tính hay suy diễn vô cùng kinh khủng của người phụ nữ, cô nhìn vào đuôi mắt đã loáng thoáng có vài nếp nhăn của anh.
Tuy nhiên khi mở miệng lại trở nên run rẩy: "Hoắc Sở Kiệt, đừng nói với em anh vẫn còn là xử nam đấy?"
Hỏng rồi hỏng rồi, lời này quả nhiên là đạp vào bãi mìn của anh rồi, mới vừa còn mặt còn hơi đỏ đột nhiên biến thành màu đen.
Cô cẩn thận dựa vào phía sau, lan can yếu ớt bên cửa sổ không thể chịu nổi sức nặng của hai người bọn họ.
Anh dí mặt vào cô hỏi: "Đúng, thì thế nào?"
Lần này, không có khiếp sợ, ngược lại trái tim không hiểu vì sao lại vui mừng.
Cô liền kìm nén không được liền ôm đầu của anh chủ động dán lên: "Không sao, em sẽ dạy cho anh."
Trước hết liền hôn lên khóe miệng của anh, nhẹ nhàng cắn vào, đầu lưỡi vẽ theo bờ môi anh, liếm liếm .
Đầu lưỡi duỗi ra phía trước một chút, lướt qua hàm răng đang khép hờ, dọc theo răng nhọn chậm rãi đi vào.
Dán sát vào bộ ngực đang căng thẳng của anh, tay của cô vuốt ve phía sau cổ, đầu lưỡi quấn lấy anh.
Đầu lưỡi của anh cứng lại, cô từ từ đảo quanh nó vài vòng.
Đầu lưỡi quét qua tưa lưỡi của anh liền nghe được tiếng anh nuốt nước bọt.
Cùng đầu lưỡi của anh dây dưa một hồi, cảm thấy anh có phản ứng, mới từ từ linh hoạt ngọ nguậy.
Tiếp theo đầu lưỡi của cô quét về phía hàm răng, qua lại, trên dưới.
Khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng của anh.
Cô nghĩ mình chưa bao giờ trôi qua giây phút cảm động và dịu dàng nào như vậy.
Bởi vì Hoắc Sở Kiệt đã làm cô cảm động cho nên cô muốn lấy lòng anh.
Không lâu sau lão Hoắc bắt đầu cầm lại quyền chủ động, dùng sức đáp lại cô.
Đàn ông mà nói ở phương diện này, vốn có thiên phú rất tốt!
Nụ hôn này kéo dài thật lâu.
Đây là cái hôn đầu tiên của bọn họ, ở nơi này trong một ngày mùa đông ấm áp, ánh mặt trời chiếu rọi xuống khắp nơi họ đã bắt đầu như vậy.
Rực rỡ động lòng người, hình ảnh đẹp đẽ như thế giống như ở trong phim truyền hình vậy.
Cô nghĩ nhiều năm sau nữa cô cũng sẽ không bao giờ quên một màn này.
Ngày Hoắc Sở Kiệt xuất viện, bọn họ cùng nhau trở về ngôi nhà nhỏ anh mới mua.
Sau này cô mới biết, ngôi nhà này đứng tên của cô.
Có lần đầu tiên, dĩ nhiên sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư. . . . . .
Dục vọng cường đại của Hoắc Sở Kiệt, cô không thể nào chống đỡ được.
Mọi chỗ trên thân thể không chỗ nào mà không bị ma trảo của anh sờ qua?
Chỉ là còn một thành lũy, ngược lại không có sự đột phá.
Cô lo lắng xương sườn của anh không chịu được, cho nên không để cho anh thực hiện thành công.
Nhưng tối nay, xem ra là không giữ được nữa rồi.
Vốn là hai bọn họ đang ngồi ở trên ghế sofa xem ti vi, tay cô đang cầm một gói khoai tây chiên, chậm rãi ăn.
Tuy lão Hoắc không thích ăn đồ ăn vặt, mặc dù cau mày nhăn nhó nhưng vẫn ôm lấy cô.
Đột nhiên trên TV xuất hiện cảnh nam nữ hôn nhau,