Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341394

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1394 lượt.

đang tắt.
Buổi trưa khi cô gọi điện thoại muốn nói cho anh biết chuyện mình từ chức nhưng anh đã tắt máy.
Vốn muốn cho anh vui mừng một chút, ai biết được, người tính không bằng trời tính.
Cô lại gọi cho Cố Tích, thế nhưng cậu ta cũng tắt máy.
Đầu bên kia vang lên một tiếng "Đinh", "Tiểu Tam" là cô không chịu nổi gánh nặng, cũng liền cúp máy.
Hai người này. . . . . . Không phải là gặp phải chuyện gì rồi chứ.
Mí mắt tự nhiên lại giật giật mấy cái, còn nhịp tim thì đang đập vượt quá tiêu chuẩn rồi.
Cô tựa vào lan can cửa sổ, phiền não thở dài.
"Sao thế? Một mình ở đây than thở gì chứ?"
Sống lưng của cô chợt lạnh, dây thần kinh tự động căng lên.
"Buông tay."
Bàn tay đang choàng qua eo cô chậm rãi rút lại.
Cô liền xoay người, dịch sang bên cạnh một bước: "Quý quân, lời của tôi nói anh không để vào đầu sao?"
Anh ta liền nhướng mày, còn cô thì lại cười lên: "Không thích tôi nói theo kiểu như vậy sao? Hay cảm thấy tôi là thứ con gái lưu manh, không đàng hoàng? ."
"À, mà thực ra tôi vốn không phải là loại phụ nữ đàng hoàng rồi."
Đôi mày của anh ta nhíu càng sâu hơn, một lát sau mới nói: "Trước kia em không như thế?"
"A, Trước kia? Trước kia là vì muốn tạo ấn tượng tốt với anh nên tôi cố ý giả bộ dịu dàng, hiền thục. Ai ngờ được lại phải giả vờ đến tám năm, cũng đã thành quen rồi."
"Cho nên em làm như thế bởi vì em yêu anh , có đúng hay không?"
Quý Quân tiến lên một bước, níu tay của cô lại, giữ chặt eo của cô.
Không biết có phải là cô đang ảo giác hay không mà trong lời nói của anh ta hình như chất chứa đầy van xin và hi vọng.
Cô lại nghĩ đến ông chú trung niên tóc hoa râm kia, nghĩ đến lý do đó của Quý Quân, trái tim nhất thời lo sợ.
Nhưng khi nói ra khỏi lại không phải tốt đẹp gì: "Quý Quân, anh cần gì phải như vậy chứ."
"Thật ra thì trong lòng anh cũng rất rõ ràng, bất luận là như thế nào, hai chúng ta cũng không thể có kết quả."
Cô giãy dụa, cố gắng từ trong ngực anh ta thoát ra, thế nhưng anh ta lại càng ôm cô chặt hơn.
"Anh không hiểu, Hạ Sơn Chi" mặt của anh ta tiến lại gần cô, ánh mắt tối sầm lại: "Anh chỉ biết, anh yêu em, anh muốn ở cùng với em."
Nói xong mặt của anh ta lại sát thêm một chút, chuẩn bị hôn lên môi cô.
Tự dưng lại thấy buồn nôn, cô lập tức nghiêng đầu, hoang mang mơ hồ, chợt nâng đầu gối lên húc vào bụng của anh ta
Bàn tay dùng hết sức đẩy ra: "Quý Quân, anh như vậy, tôi thấy rất phiền. Đừng để cho tôi phải ghét anh."
Lạnh lùng trong mắt cô làm cho anh ta sợ hãi, không dám làm thêm hành động gì chỉ tựa vào vách tường đối diện, lẳng lặng nhìn cô.
"Anh không buông tay được, Sơn Chi, chỉ cần vừa nhắm mắt, thì trong đầu anh cũng chỉ có em."
"Anh bảo anh phải làm thế nào?"
"Em chỉ cho anh phải làm cách nào để quên em đi."
Cô xoay người, dựa vào cửa sổ, gió ở bờ song thổi tới táp vào mặt, mang đến chút tươi mát.
Mà ánh mắt ở sau lưng như một cái gai đâm vào lưng vậy.
Lời độc ác cũng đã nói, nhẹ nhàng cũng đã nói, nhưng sao Quý Quân lại như cao dán, dính chặt không buông thế này chứ?
"Ha ha."
Trong bầu không khí như vậy làm cô không nhịn được cười, từ cười khẽ biến thành cười to, đến nỗi không kịp thở nữa.
Cô cũng không biết tại sao mình lại cười.
Chỉ cảm thấy rất buồn cười mà thôi, cuộc sống thật con mẹ nó trêu ngươi, mang con người ta đùa bỡn ở trong lòng bàn tay.
Tình cảm của mình, tín ngưỡng của mình, trong nháy mắt liền bị nó phá hủy.
Cười cười, cười ra nước mắt.
"Anh buồn cười như vậy sao?"
Quý Quân tiến lên vịn vào vai cô, vỗ vỗ vào lưng để cho cô dễ thở.
Bụng của cô đau quặn lại nhưng ngoài miệng lại không nhịn được cười, cũng không có để ý Quý Quân đang ở gần mình như vậy, đứt quãng nói: "Anh. . . . . . Thay đổi. . . . . . Trước kia nếu . . . . . . người khác cự tuyệt. . . . . . anh tuyệt đối sẽ không dây dưa. . . . . . Hiện tại thì thế nào. . . . . . giống y như. . . keo dán . . . dính chặt. . . . . . Tôi. . . . . . Đây?"
"Cao dán, Hạ Sơn Chi, thế mà em. . . . . ."
Quý quân nghiến chặt răng, trong mắt cố ý lộ ra giận dữ: "Em có dám lặp lại lần nữa không?"
Anh ta nửa ôm vai của cô, uy hiếp cô...nhưng bụng cô vừa tức vừa đau căn bản không để uy hiếp kia vào mắt.
Ngược lại hình như xuyên qua đôi mắt to kia mà nhìn thấy sự chua xót, bất đắc dĩ, sự do dự, mâu thuẫn lẫn tự trách cùng tự ti của anh ta.
Cho dù cô hiện tại không yêu anh ta nữa, nhưng cũng không phải là động vật máu lạnh.
Giờ khắc này, hãy để cho bọn họ tưởng nhớ lại mà thôi.
Đếm ngược sáu mươi giây, sáu mươi giây sau, cô sẽ không để cho mình cùng với người này thân mật như vậy nữa.
Thời gian một giây lại một giây trôi qua, hơi thở cảu Quý Quân đã đến rất gần, mùi nước hoa đặc trưng bay vào trong mũi của cô.
Trái tim liền hốt hoảng, không dám nhìn vào đôi mắt sáng đầy chờ mong kia nên liền cúi đầu nói: "Đây là lần cuối cùng, Quý Quân, ba mươi lăm giây sau, tạm biệt."
Tay của Quý Quân liền run lên, sau đó liền dùng sức muốn ôm cô thật chặt.
Phía sau bọn họ lại vang lên một