The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.

a của A dưới sự giúp đỡ của bạn bè làm nghế lái xe taxi, người một nhà này rốt cuộc cũng khổ tận cam lai rồi."
"Bùm, cuộc sống lại cố tình gây nên sự cố không để cho người khác được hạnh phúc, cha của A đâm phải con gái C của quan lớn."
"C từ đó không thể sinh con, trọng thương, nằm trên giường bệnh suốt ba tháng."
"Dưới cơn nóng giận quan lớn muốn cha của A phải ngồi tù, một nhà mới được đoàn tụ lại bị vỡ nát."
"Mẹ của A mỗi ngày đều kiên trì đưa canh đến bệnh viện, mặc dù mỗi lần đều bị quan lớn kia ném ra, nhưng bà ta không hề từ bỏ."
"Cứu tinh tới. Mẹ của A trong một lần tới bệnh viện, cô gái C chưa bao giờ cười với ai, lại cười với một người thanh niên cao to là D."
"Mẹ của A ngẫu nhiên biết được, D chính là anh hàng xóm của cô gái B cũng chính là bạn gái của A."
"Mẹ của A đang định cùng B thương lượng, thì không ngờ thanh niên D kia chủ động đi tới, nói rằng anh ta có thể giúp một tay."
"Điều kiện tiên quyết chính là con trai của bà ta phải rời khỏi cô em hàng xóm của mình."
"Thì ra là từ trong miệng cô, chuyện mà Hoắc Sở Kiệt làm, chỉ gói gọn trong mười chữ ngắn ngủn kia mà thôi."
Giọng nói không nhu hòa trầm ngâm Cố Đại, mà chứa đầy oán giận cùng với bi ai.
Người đó chính là Vương Hiểu, đáng ra đã đi mà giờ lại quay lại.
Giờ khắc này, ánh đèn hình như cũng tối đi mấy phần.
Cô giống như không nhìn thấy rõ mặt của Vương Hiểu, có một màn âm u ở nơi đó ngăn trở tầm mắt của cô.
Thật là CMN buồn bực.
Cô không biết là buồn bực vì chính bản thân mình, hay còn là vì lão Hoắc của ba năm trước đây.
A. Tiên sinh, Quý Quân.
B. Tiểu thư, Hạ Sơn Chi.
C. Tiểu thư, Vương Hiểu.
D. Tiên sinh, Hoắc Sở Kiệt.
"Anh ấy đã mở miệng cầu xin ba tôi, mới nói được mấy câu, ba tôi đuổi ra ngoài cửa. Phải biết rằng, ba tôi vẫn thật thích anh ấy."
"Anh ấy cũng thật có khả năng, tìm tới chú Cố và ông nội của Dương Dương."
Vương Hiểu cũng không còn khí thế bức người như một khắc trước nữa mà ngược lại giữ cô thật chặt...khiến cô không thể động đậy.
"Chủ yếu vẫn là do A Hiểu khuyên chú Vương đi."
Cố tiểu thư nhắc đến chuyện xưa liền tuyên bổ một câu như vậy.
"Cám ơn cô."
Lời này là cô nói sao?
Nói ra khỏi miệng mới phát giác được thật là tức cười.
"Cám ơn tôi, ha ha. . . . . . Đây là câu nói buồn cười nhất mà tôi từng nghe."
Thì ra là Vương Hiểu, và cô cùng nói.
Tiếng cười cuồng điên chua ngoa vang vọng ở phòng trà, làm cho người khác thật hiếu kì.
Chị ta lại hung dữ nhìn sát lại Hạ Sơn Chi: "Cám ơn tôi cái gì? Cám ơn tôi đã phá tan mối tình đầu khắc côt ghi tâm của cô?"
"Hay là cám ơn tôi đã giúp anh ấy làm áo cưới không công?"
Dưới ánh mắt hung ác của chị ta, cô chỉ biết há hốc mồm cứng lưỡi.
Cô còn có thể nói gì đây?
Cô còn có thể nói cái gì?
Bất luận cô nói cái gì, cũng đều sai cả.
Cảm giác bi thương đang dâng đầy lên hận ý trong mắt Vương Hiểu.
Chị ta hận cô, đúng vậy.
Chỉ là cô, cũng không biết ai là người sai ở đây?






"Hạ tiểu thư, thật ra thì cô không cần phải áy náy đâu."
Ánh trời chiều trên mặt bàn đã biến mất, khi cô ngẩng đầu Vương Hiểu không biết đã đi từ lúc nào.
Mà Cố Đại đang cười như có như không nhìn cô, sâu thẳm trong đáy mắt lại có mấy phần nghiêm túc.
"Cố tiểu thư, thật ra thì tôi lại không hề áy náy."
Cố Đại lại rót đầy nước trà vào trong cốc của cô, mấy bông cúc vàng ở trôi lơ lửng trong nước trà trong vắt.
"Tôi cũng lười phải nói thật với cô" Nói xong liền đứng lên, hất tóc ra đằng sau: "Tiện thể cô cũng trả hóa đơn giúp tôi đi, Cố tiểu thư!"
"Này, không mang theo trà phách lối mà uống luôn thể đi!"
Cô giơ tay ra phía sau vẫy vẫy, vênh mặt lên đi ra khỏi "Tây Cát" .
Ba ngày sau, sáu giờ ba mươi tư phút theo giờ Bắc Kinh, tại "Xuân Mãn lâu" .
Tên gọi "Xuân Mãn lâu" này tạo cho người nghe một loại ảo giác, quá "Hài hòa" theo bản năng sẽ nghĩ đến hai chữ — thanh lâu.
Tháng ba vẫn còn vương vấn hương xuân, các mỹ nữ như mây vô cùng quyến rũ liên tục xuất hiện?
Thật ra thì người ta kinh doanh chính đáng hợp pháp, chỉ bán đồ ăn, mùi vị tốt, hoàn cảnh tốt, phục vụ cũng tốt nốt.
Nói thật, cái tên này vẫn là do cô khởi xướng.
Ha ha, có phải rất ngạc nhiên hay không ?
Người như Hạ Sơn Chi cô sao lại có quan hệ với nơi này được chứ?
Khi cô chuẩn bị tốt nghiệp đại học, lão Hoắc đã từng hỏi cô nếu mở nhà hàng sẽ lấy tên là gì, khi đó cô đang bị ám ảnh bởi tiểu thuyết xuyên không nên liền bật ra ba chữ: "Xuân Mãn lâu" này.
Cô làm sao biết được, lời nói của mình, trong nháy mắt, lại xuất hiện trên bảng vàng sáng chói như vậy chứ.
Mà lúc này, cô đang ngửa đầu ngắm ba chữ "Xuân Mãn lâu" kia.
"Chị, phong cách như thế này, chị thật tính toán muốn đổ máu rồi hả ?"
Tiểu Ly tiền gần đến, mắt tỏa sáng lấp lánh nói, cô liền vỗ ngực một cái: "Bạn bè cả, có giảm giá."
Tống Thần ngay sau đó liếc sang, mắt chứa đầy thâm ý, cô quay lại cười với cô ấy một tiếng.
Nhưng không được quá tự nhiên.