Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1077 lượt.
khỏi bàn tay nàng, lại nhìn nàng nở một nụ cười đầy mê hoặc: “Không có gì. Tiểu Mi à … Con và Chiến quỷ tướng quân cưới nhau lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa động phòng hoa chúc?”
Tân Mi rung động : “Sao ngài biết?!”
Lão vuốt ve con cáo bạc đang quấn quanh cổ, lại cười quyến rũ hơn nữa: “Ta là Hồ Tiên đại nhân, đương nhiên phải biết rõ mọi chuyện rồi. Xem ra, hắn đối với con chẳng tốt chút nào cả, không bằng con đá hắn đi, kiếm chồng khác ngon hơn nhé? Ta sẽ tặng Trương Đại Hổ cho con, con có thích không?”
Tân Mi khó xử nhìn lão, ôi thần tiên già , thực sự là lẩm cẩm mà, lúc trước người nói kiên quyết không tặng đệ tử của bổn môn cho nàng cũng là lão, bây giờ người tới phá hoại nhân duyên của nàng cũng là lão. Không hiểu nổi bọn họ nghĩ gì nữa.
“Nếu không thì chọn Mi Sơn nhé? Y rất thích con.”
Nàng quả thực không biết phải làm sao, đành phải nói: “Mi Sơn đại nhân còn già hơn cả ông cố nội của con nữa!” (về tuổi tác, không phải dung mạo)
… Trời, may mắn là hôm nay Mi Sơn không có ở đây, nếu không Sùng Linh cốc sẽ bị nhấn chìm trong nước mắt của y mất.
Chân Hồng Sinh nâng chén trà lên, chậm rãi hớp một ngụm, qua làn khói nóng mờ mịt, ánh mắt lão nhìn về phía xa xăm. Sống kiếp tu tiên, kéo dài vô cùng vô tận, đối với chuyện nhân quả của thế gian này, trước giờ lão không hỏi, cũng không nhúng tay, coi chuyện đó bình thường như mây như khói hợp rồi tan, tan rồi hợp.
Người tu tiên không nên cố chấp, cho nên, có rất nhiều chuyện lão chỉ bước đến gần rồi dừng lại.
“Hồ tiên đại nhân, đây là bánh nhân đậu đỏ.”
Tân Mi cắt một cái bánh Trung thu, cười tươi tắn đặt vào trong lòng bàn tay lão.
Chân Hồng Sinh khẽ cười, áng chừng miếng bánh Trung thu nhân đậu trong tay, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ, thơm tho và ngọt ngào quá đỗi, hương vị này khiến tâm trạng người ta tốt hơn rất nhiều.
“Tiểu Mi,” lão hắng giọng, nghiêm túc nói: “Con phải sống thật tốt, đói thì phải ăn cơm, khát thì phải uống nước, mệt nhọc thì cứ đi ngủ, khi nào gặp nguy hiểm thì cứ việc bỏ chạy — “
Lão nhướn mày lặp lại: “Nhớ là phải trốn đi.”
Thề ước một đời (I)
Lúc rời khỏi Sùng Linh cốc, đã là giữa trưa ngày hôm sau, rượu của Hồ tộc đưa tới quả thực là rượu ngon trên đời, nhưng độ mạnh cũng khó loại nào sánh được, tối hôm qua Chân Hồng Sinh uống hết hai vò, say bí tỉ tới hôm nay chưa ngóc đầu dậy nổi, Tân Mi đành chỉ chào hỏi Trương Đại Hổ, rồi cưỡi Liệt Vân Hoa cáo từ.
Một người một ngựa bay nhanh như chớp đến Mi Sơn cư trên núi Bạch Đầu, tặng bánh Trung thu cho Mi Sơn quân, ai ngờ linh quỷ canh gác ở ngoài nói y đã ra ngoài, không biết ngày trở về, Tân Mi lấy hai hộp bánh nhân lòng đỏ trứng tặng cho y, sau đó tiếp tục cưỡi Liệt Vân Hoa, quay về hướng hoàng lăng.
“Tiểu Vân, ngươi nói thử coi bây giờ Lục Thiên Kiều đang làm gì?”
Trên đường đi cảm thấy nhàm chán, Tân Mi ôm cổ Liệt Vân Hoa nói chuyện tào lao với nó. Nếu Thu Nguyệt có ở đây thì tốt quá, tuy rằng nó cũng không biết nói chuyện, nhưng bất kể nàng nói gì nhất định nó cũng sẽ có phản ứng lại, không giống con ngựa này, chỉ biết trừng mắt chạy thẳng về phía trước.
Linh thú luôn có phản ứng quy thuận theo bản năng đối với những thứ có khí chất thanh tịnh cao quý như thế này.
Chiếc xe kéo chậm rãi chạy tới, ngừng lại bên cạnh Tân Mi, chiếc màn trúc màu trắng bị một bàn tay thon dài cuốn lên, một chàng trai trẻ mặc áo đen thò đầu từ trong xe ra, nhìn nàng cười tươi như bạn bè thân thiết lâu ngày.
Người này … Hình như là đại sư của Hồ tộc gì đó mà? Tân Mi tò mò nhìn y, y cũng tò mò nhìn qua, hai người trợn mắt nhìn nhau hơn nửa ngày, rốt cục y lại cười.
“À, vị cô nương xinh đẹp này.” Y mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ngữ điệu lại lỗ mãng, “Ta đói quá, tặng cho ta một hộp bánh Trung thu được không?”
… Một chiếc xe kéo phong thái bất phàm, một đàn chim thiên đường cũng bất phàm không kém, sau đó, dừng lại, mà lại chỉ vì muốn xin nàng một hộp bánh Trung thu.
Tân Mi không hiểu nổi nhưng cũng đưa cho y một hộp bánh chay, y lại lắc đầu, đôi mắt tỏa ra ánh sáng màu xanh lục: “Ta muốn ăn bánh nhân thịt.”
Loại đại sư gì thế này, sư mà muốn ăn thịt ư!
Tân Mi đổi một hộp bánh Trung thu nhân thịt cho y, tấm màn trúc lại được thả xuống, giọng nói của người đó từ trong xe truyền ra: “Đa tạ, cô nương đúng là vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng.”
Những con chim thiên đường lại bắt đầu hót véo von, chiếc xe kéo lại tiếp tục bay ngược gió rời đi, Tân Mi lắc lắc đầu, vỗ vỗ cổ Liệt Vân Hoa: “Được rồi, chúng ta cũng đi, nhanh nào, đi đến hoàng lăng.”
***
Từ sau khi Lục Thiên Kiều tỉnh lại, Vân Vụ trận lại một lần nữa được dựng lên quanh hoàng lăng, đám tiểu yêu quái rút khỏi lăng mộ dưới lòng đất, trở về cuộc sống non xanh nước biếc trên mặt đất, hoàng lăng hoang tàn của ngày đó đã khôi phục lại cảnh đào hồng liễu xanh, hoa thơm chim hót trước kia.
Chẳng thấy bóng dáng Tư Lan ở đâu, Ánh Liên thì đang nằm ngủ trưa trong hồ nước, Đào Quả Quả và em trai của y đang chơi