Tác giả: Thập Tứ Lang
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
, kể lại cho ta nghe một lần đi?”
Nàng đang tính kể chuyện thì chợt nghe Liệt Vân Hoa hí một tiếng thật dài bên ngoài hang, ngay sau đó đám cỏ lá lùm xùm bao trùm trước cửa động đột nhiên bị vén lên, Lục Thiên Kiều sau hai ngày không gặp đang bước vào, vừa nhìn nàng lập tức vươn tay kéo đi.
Triệu quan nhân ứa nước mắt, nuốt một miếng bánh Trung thu, tướng quân, thế mới đúng chứ!
Tân Mi bị kéo đi, chân không chạm đất, cả người giống như con diều bay trong gió đang bị hắn kéo căng, trong lúc choáng đầu hoa mắt đã cảm giác thấy hắn đặt mình lên lưng Thu Nguyệt, lúc lấy lại được tinh thần thì mới phát giác ra hai người đã ở giữa không trung. Thu Nguyệt vỗ cánh tàn tàn, cố tình bay chậm rì, Liệt Vân Hoa vô cùng thông minh, hiểu chuyện theo đuôi ở phía sau, tất cả mọi người đều không muốn quấy rầy hai người bọn họ.
Tân Mi ngẩng đầu nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn nặng nề, trầm mặc không nói gì, quay đầu sang hướng khác không nhìn nàng.
“Này… Lục Thiên Kiều” nàng mở miệng trước: “Chúng ta, chúng ta đi đâu vậy?”
Hắn vẫn không nhìn nàng, cách nửa ngày mới nói: “Đưa em về Tân Tà Trang.”
Nói đến Tân Tà Trang, nàng mới phát hiện ra hắn vẫn còn mặc y phục lúc ở Tân Tà Trang, chỉ có điều bây giờ y phục trắng tinh đã nhiễm bẩn, bụi bặm, cỏ cây, bùn đất dính loang lổ trên góc áo, tóc của hắn cũng rối tung, lộn xộn, tuy rằng trên mặt không có vẻ mỏi mệt … Có phải, có phải chàng đã đi tìm em suốt hai ngày qua không ăn không ngủ không nghỉ hay không?
Tân Mi thấy vậy chỉ dám nhỏ giọng nói: “Lục Thiên Kiều, chàng có muốn ngủ một lúc không?”
Hắn không thèm để ý tới nàng.
“… Chàng đừng giận, em chỉ đi tặng bánh Trung thu cho mọi người thôi mà.”
Rốt cục hắn cũng động đậy, đưa tay xoa xoa trán.
“Lục Thiên Kiều.” Tân Mi nhích qua, cẩn thận, dè dặt nắm tay áo của hắn, hắn không giằng ra, thế là nàng vừa yên tâm vừa to gan ghé sát người vào, đặt đầu trên vai hắn.
“Chàng nói gì đi, nói gì cũng được.”
Giọng nói mềm mại, cả người nàng cũng mềm nhũn khiến cho người nghe dù đang tức giận thấu trời cũng tan thành mây khói.
Lục Thiên Kiều do dự đưa tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai nàng, nhỏ giọng nói: “… Xin lỗi, là ta sai.”
Nàng nhe răng cười hì hì: “Cả hai chúng ta đều sai mà, đúng không?”
Sắc mặt âm trầm của hắn rốt cục cũng dần dần trở nên hiền hòa, dịu dàng, năm ngón tay luồn sâu vào mái tóc nàng, vuốt xuống bím tóc của nàng, khẽ hỏi: “Em đã đi đâu?”
“Em đi tặng bánh Trung thu cho mọi người.”
“Tân Mi.”
“Dạ?”
“Nửa tháng sau, ta sẽ đích thân đón dâu, đến lúc đó ta hứa sẽ không trốn tránh nữa.”
“Được.”
Ngón tay rời khỏi mái tóc, nhẹ nhàng vuốt ve trên gò má nhẵn mịn của nàng, bỗng nhiên hắn cúi đầu hôn một cái lên vầng trán cao cao. Khoảng cách gần sát như vậy lại còn da thịt chạm vào nhau khiến cho cả người nàng có cảm giác vô cùng khó chịu, chẳng thoải mái chút nào cả, hắn lại cúi thấp người xuống một chút, hít hà mái tóc của nàng.
“Lục Thiên Kiều, em hôn chàng một cái, chàng không được dùng dây trói yêu trói em đấy.”
Nàng ôm cổ hắn, nhìn hắn mỉm cười.
Trong khoảnh khắc, mặt hắn lại đỏ ửng lên, sau đó khẽ nhắm mắt lại, đợi một lúc sau mới cảm nhận được làn môi mềm mại chạm vào khuôn mặt mình.
Hình như hắn… lạc mất hồn phách rồi.
Tân Mi vuốt vuốt mấy sợi tóc rối loạn trên đầu hắn ra sau, nghiêm túc nói: “Bước tiếp theo, chờ đến lần sau đi.”
“Nghịch ngợm.”
Ngón tay hắn bấm nhẹ sau ót nàng, rồi lại cúi đầu hít hà mái tóc nàng, đầu mày nhăn tít lại.
Toàn thân nàng từ trên xuống dưới lại có cảm giác vô cùng khó chịu, chỉ những lúc bất thường như thế này mới cảm thấy được. Là vì gặp người này sao?
Thề ước một đời (II)
Trở lại Tân Tà Trang chưa được mấy ngày thì Tư Lan tới, còn mang theo ba bộ áo cưới kiểu dáng khác nhau, nghe nói là do Lục Thiên Kiều tự tay chọn lựa.
Tân Mi nhìn ba bộ áo cưới với cái mũ phượng giống y chang cái bồn cầu mà mặt đần ra đến nửa ngày, quay đầu lại nhìn Tư Lan thấy mặt y vẫn tỉnh bơ, không chút thay đổi. Quay sang ngó Tân Hùng, thì thấy cha nàng mở to hai mắt sáng lấp lánh, nàng nghĩ rằng dù Lục Thiên Kiều có mang mấy cái bồn cầu tới thật thì cha nàng nhất định cũng vui sướng đến phát khóc lên.
Thề ước một đời (III)
Vừa kéo vừa đẩy, cả hai người cùng bị đẩy ngã vào bên trong, Lục Thiên Kiều nhận thấy sự lựa chọn của người đang đứng trước hắn, cảm nhận được sự đồng ý của nàng.
Thế là hắn tiến lên từng bước, nhẹ nhàng giữ lấy bờ vai mềm mại của cô dâu mới cưới đang ngồi trên giường, chỉ do dự trong phút chốc, sau đó quyết định đặt nàng nằm xuống.
Tân Mi đột nhiên đưa tay ngăn lại: “Đợi một chút.”
… Trước đó người vô cùng lo lắng là nàng, bây giờ rốt cục đã thành hôn, nàng lại muốn hắn đợi sao?
Đương nhiên là hắn không đợi rồi.
Triệu quan nhân quét mớ vỏ hạt dưa trên bàn xuống rồi đi qua, lén lút đưa cho hắn một miếng giấy cuộn tròn lại, nháy nháy mắt, nhỏ giọng nói: “Tướng quân, chuyện này c