Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343424

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3424 lượt.

hông uổng nỗi khổ tâm dùng cái tên này của nàng..."
Lê Tử Hà làm như không nghe thấy, quay mặt đi không nói gì.
"Bây giờ không nói cũng chẳng sao." Vân Tấn Ngôn đứng lên, cúi người xuống, nắm lấy cằm Lê Tử Hà, ép nàng nhìn vào mắt mình: "Sau này, trẫm có rất nhiều thời gian tìm hiểu nàng!"
Dứt lời, hất Lê Tử Hà ra, chắp tay sau lưng rời đi.
Lê Tử Hà thôi không ép mình giữ thân thể thoải mái nữa, mười ngón tay cứng ngắc duỗi ra từng ngón một, liếc nhìn ngọn đèn rung động bất chợt, ánh mắt từ từ lạnh lẽo, nhưng ngay sau đó lại trào dâng nỗi sầu bi mong manh, nhưng lại biến mất ngay sau một cái chớp mắt. Nàng quay mặt đi, vùi đầu vào gối.
Ba ngày sau, Vân Tấn Ngôn bất chấp sự phản đối của chúng thần, cố ý phong ngự y Lê Tử Hà làm phi, ban thưởng Thần Lộ điện, trong cung lại nổi sóng. Chuyện Thẩm Mặc là thế tử của Bình Tây vương tiền nhiệm chưa lắng xuống, lại thêm chuyện một ngự y giả nam ẩn trong Thái y viện, còn được phong làm phi sau một đêm, đúng là làm người ta cứng lưỡi. Cùng lúc đó, thế tử Thẩm Mặc giấu mình làm ngự y lại có tin đồn bị bệnh không dậy nổi, Bình Tây vương vào cung xin chỉ, từ chức ngự y, ở phủ đệ Bình Tây vương tại Vân Đô dưỡng bệnh.
Cần Chính điện sương khói lượn lờ, hai người ngồi xếp bằng trên giường thấp, tay cầm một quân cờ, nhìn bàn cờ không nói gì.
"Sao Hoàng thượng nhất định phải giữ lại Lê Tử Hà kia? Còn phong phi ngay lập tức? Biết rõ cô ta là người Quý gia thì sao không giết luôn đi!" Vân Hoán vuốt râu mép, mỉm cười nhìn Vân Tấn Ngôn, đôi mắt lấp lánh ánh sáng.
Dường như Vân Tấn Ngôn đang nghiên cứu ván cờ, không ngước mắt lên: "Hoàng thúc sợ nàng hãm hại ta sao? Ha ha, chỉ là một tiểu nữ tử mà thôi, sao có thể gây khó dễ cho ta? Về phần nạp phi, chắc hẳn thúc phụ cũng hiểu rõ nguyên do, còn hỏi ta làm gì?"
"Khụ khụ..." Vân Hoán giả vờ ho khan hai tiếng, không hiểu nói: "Vậy vì sao Hoàng thượng lại gây sự với Thẩm Mặc hết lần này tới lần khác? Hắn cũng không có ý tranh quyền, khiêu khích hắn như vậy có lợi gì?"
Mắt Vân Tấn Ngôn trầm xuống, không nói năng gì.
Vân Hoán thở dài thườn thượt: "Đúng là chữ tình đả thương người... Thẩm Mặc uổng là thần y, bệnh nặng của mình cũng bó tay không biết làm gì, nghe nói ho khan suốt đêm, trên dưới phủ Bình Tây vương đều..."
"Vì sao Hoàng thúc cứ nhắc đến hắn mãi vậy? Ta ghét hắn, chỉ vậy mà thôi." Vân Tấn Ngôn đi một nước cờ, ngước mắt lên nói với vẻ không vui.
Vân Hoán quan sát sắc mặt của Vân Tấn Ngôn, lắc đầu cười khẽ: "Chỉ nhắc nhở Hoàng thượng, đừng đụng phải chữ \'tình\' mà thôi."
Vân Tấn Ngôn cười tự giễu: "Hoàng thúc cho rằng giờ đây còn có ai có thể khiến ta động lòng hay sao?"
"Cũng phải... khà khà, lo lắng quá rồi!" Vân Hoán cười to, nhìn lại ván cờ đã mất hơn nửa, dứt khoát vung tay nói: "Không chơi nữa không chơi nữa, già rồi, không thắng nổi Hoàng thượng."
"Hoàng thúc quá khiêm nhường." Vân Tấn Ngôn cũng không ép buộc, bắt đầu thu quân cờ.
"Đúng rồi, không phải Hoàng thượng nói lần này có thể nắm được điểm yếu của Bình Tây vương sao?" Vân Hoán vốn định đứng lên, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, lại ngồi xuống hỏi.
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn cứng đờ, trầm ngâm một hồi rồi nói: "Hôm đó, kế hoạch của họ là để Bình Tây vương mượn chuyện say rượu, mang món đồ quan trọng gì đó xuất cung, nhưng đã sai người cản họ lại cũng không lục soát được vật gì trên người ông ta. Đám thích khách tới lãnh cung đi ngược hướng với Bình Tây vương, dựa theo suy nghĩ lúc trước, nếu có thể tìm được vật trong cung nào trên người ông ta, dĩ nhiên có thể nắm được nhược điểm. Nhưng hôm đó Ngự Lâm quân đã soát người theo chỉ thị của ta, vậy mà lại không tìm được thứ gì, phe ta lại đuối lý..."
"Là điểm trót lọt trong kế hoạch sao?"
Vân Tấn Ngôn lắc đầu, như có điều suy nghĩ: "Trận hỏa hoạn ở Đào Yểu điện, thích khách bắt cóc người, Bình Tây vương say rượu, Thẩm Mặc đưa ông ta về phủ, có người xông vào lãnh cung, Lê Tử Hà xuất cung ở cửa nam... Tất cả đều không thiếu sót, thời gian khác biệt cũng bình thường, có lẽ ta nhẫn nại lục soát người Bình Tây vương muộn hơn chút, có thể tìm được bình tro cốt đó..."
"Vậy gần đây Hoàng thượng còn lục soát lãnh cung làm gì?"
"Cảm thấy nơi đó không ổn..." Chân mày Vân Tấn Ngôn nhíu lại: "Trước đây phái người bảo vệ lãnh cung, Ngự Lâm quân từng phát hiện động tĩnh kỳ lạ, nhưng không thể bắt được người. Nếu đó là người của Thẩm Mặc cũng chẳng sao..."
"Chờ một chút!" Vân Hoán giơ tay ngắt lời Vân Tấn Ngôn: "Hoàng thượng nói nếu là người của Thẩm Mặc thì không có vấn đề gì? Nếu nói hắn muốn đoạt tro cốt, hắn yêu Quý Lê tới bắt người còn hợp tình hợp lý, nhưng bây giờ chỉ là một bình tro, hắn đoạt làm gì? Nếu nói là Lê Tử Hà muốn đoạt tro cốt, dù nói thế nào thì hắn và Quý gia cũng có huyết thù, hắn có thể không hề cố kỵ mà giúp cô ta sao?"
"Ha ha, Hoàng thúc quên mất mình vừa nói gì sao?"
"Chữ tình đả thương người?" Vân Hoán ngộ ra, lắc đầu liên tục nói: "Haiz, một chữ tình, năm đó ta vốn không thể hiểu Hoàng huynh, hôm nay vẫn không thể hiểu được..."
"Hoà