Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3437 lượt.

rồi hành đại lễ, lúc này mới uống hết rượu trong tay. Vân Tấn Ngôn cười gật đầu, sau đó tất nhiên hàng loạt quan lại rối rít noi theo.
"Các khanh không cần đa lễ, cũng đừng lo lắng, như lời trẫm nói, tùy ý là được."
Vân Tấn Ngôn nói xong, trong điện dần dần náo nhiệt lên, quan lại mời rượu lẫn nhau, cung nữ thái giám vội vàng bưng thức ăn đổi bát đĩa, tiếng đàn sáo vang lên, vũ cơ trợ hứng.
Thẩm Mặc cau mày, liếc nhìn Tô Bạch vẫn nhìn chằm chằm vào Vân Tấn Ngôn, rồi nhìn sắc trời bên ngoài, liếc mắt nhìn Tạ Thiên Liêm đã uống hết mấy chén, nâng ly rượu nói với Tạ Thiên Liêm: "Thúc phụ, uống với điệt nhi một chén có được không?"
Tạ Thiên Liêm đã uống vài chén, sắc mặt đỏ au, thấy Thẩm Mặc mời rượu thì hoảng hốt, vội giơ ly rượu đi tới gần: "Ha ha, lần đầu tiên Tiểu Mặc mời rượu, uống, tất nhiên phải uống rồi!"
Hai chén chạm nhau vang tiếng giòn tan. Ngón trỏ của Thẩm Mặc khẽ động, trùng hợp chạm vào miệng ly rượu của Tạ Thiên Liêm, nhẹ nhàng lướt qua không để lại dấu vết rồi thu tay lại, nâng chén uống rượu, khóe miệng nở nụ cười nhạt.
Vũ điệu trào dâng, quan lại cùng trầm trồ khen ngợi, nhưng Tạ Thiên Liêm lại cắm đầu gục xuống bàn, "uỳnh " một tiếng, ánh mắt mọi người đều dời về phía này, hoặc bực tức hoặc vui mừng nhìn sang. Thẩm Mặc vội đứng dậy chắp tay nói: "Hoàng thượng, e rằng thúc phụ say khướt rồi."
"Ồ? Tiết mục này còn màn đặc sắc..." Vân Tấn Ngôn cười tươi, tỏ vẻ tiếc nuối: "Đã vậy thì khanh đỡ vương gia về trước đi. Trời lạnh rượu nóng, đừng để nhiễm phong hàn."
Thẩm Mặc hành lễ, đỡ Tạ Thiên Liêm đi ra trước mắt mọi người. Vừa ra khỏi cửa đã có người phủ thêm áo choàng dầy cộm nặng nề lên người ông. Thẩm Mặc quấn áo choàng bị gió thổi bay, đỡ ông đi xa.
Lê Tử Hà nhìn sắc trời, lấy lệnh bài. Ban ngày xuất cung lâu không trở về sẽ gây chú ý, ban đêm xuất cung lại không có nguyên do, nếu trước lúc dạ tiệc e rằng sẽ khiến Vân Tấn Ngôn nghi ngờ, chỉ có thể chọn xuất cung trong buổi dạ tiệc.
Mặc quan phục ngự y, bước nhanh về hướng nam, để lại dấu chân hỗn loạn trên mặt tuyết. Một loạt dấu chân không biết thuộc về ai, khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên não càng khiến cho ý thức con người thêm tỏ tường. Lê Tử Hà xoa cái mũi lạnh cóng đến đỏ bừng, liếc nhìn phía tây.
Như trong dự liệu, đột nhiên sáng bừng, ánh lửa ngất trời.
Quay đầu lại tiếp tục hướng về phía nam, một bước, hai bước, tim đập càng lúc càng nhanh, hai mắt mở to đến mức đau nhói, lòng bàn chân chết lặng như chạm đến đáy lòng. Cúi đầu, chỉ muốn tiến thẳng về phía trước, tiếp tục tiến thẳng về phía trước.
Bỗng dưng một cánh tay vươn ra cản đường, Lê Tử Hà ngẩng đầu, Ngụy công công khẽ khom lưng vơi nàng, theo sau là mười mấy tên Ngự Lâm quân.
Trong Đại Hoàng cung, vạn vật đều như tĩnh lặng, mọi người ngồi yên trước bàn, nhìn ánh lửa đỏ rực chiếu vào cửa gỗ phía tây, trợn mắt há mồm. Còn Hoàng thượng vừa được xưng tụng là anh minh uy vũ ngồi trên chủ tọa, khóe miệng mang theo nụ cười như thấm màu máu đỏ tươi, chỉ nói ngọn lửa này chỉ để góp vui và sưởi ấm, không cho ai đi cứu!
Lê Tử Hà bị đưa vào cung, chúng thần lại càng khó hiểu, vô số ánh mắt đều nhìn về phía hắn.
Theo sát Lê Tử Hà là mười tên Ngự Lâm quân bị áp giải, người cầm đầu cầm một bình sứ, trên đó dán tờ giấy ghi chữ "Quý Lê" ...
"Bẩm Hoàng thượng, phát hiện mười người này lẻn vào Trú Hồn các!" Kẻ áp tải mười người đó cũng là Ngự Lâm quân. Kẻ lên tiếng lại không mặc quân phục màu màu xanh biếc như người khác mà lấy màu đỏ làm chủ đạo, hiển nhiên bậc quan khá cao.
Vân Tấn Ngôn nhướng mày, cười nói: "Sao vậy? Hao tổn tâm cơ vào lãnh cung chỉ vì một bình tro cốt?"
Người ôm bình sứ cúi đầu không nói gì.
"Trẫm còn tưởng sẽ phát hiện ra thứ gì thú vị..." Vân Tấn Ngôn khẽ cười, thuận thế liếc nhìn Ngụy công công. Ngụy công công hiêu ra, bước lên phía trước ghé vào lỗ tai hắn nói gì đó, vẻ mặt tươi cười của Vân Tấn Ngôn trở nên cứng ngắc, nhưng ngay sau đó lại mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.
"Bẩm Hoàng thượng! Hơn hai mươi tên thích khách muốn nhân lúc Đào Yểu điện hỗn loạn bắt Diêu phi nương nương đi, bị chúng thần bắt được, chờ Hoàng thượng xử lý!" Một gã Ngự Lâm quân vội vã bước nhanh vào, không hề ngẩng đầu quỳ rạp dưới đất, giọng nói văng vẳng trong cung.
"Nương nương đâu rồi?" Vân Tấn Ngôn thản nhiên hỏi.
"Nương nương..." Trả lời hơi do dự: "Bẩm hoàng thượng! Đào Yểu điện bị đốt, cung nữ bên cạnh nương nương nói... Nương nương... lại tái phát bệnh cũ!"
"Ồ?" Vân Tấn Ngôn mỉm cười, tròng mắt đen như nổi lên dòng nước xoáy, không thấy rõ cảm xúc: "Đưa nương nương đưa đến Trầm Hương điện, ở đó khóc than thế nào cũng không gây phiền nhiễu cho người bên cạnh! Về phần thích khách tối nay... Chém!"
Chữ "Chém" vừa dứt, cung điện vốn yên tĩnh chợt tĩnh lặng thêm phần nào, nghe rõ mấy tiếng hít khí rồi không có tiếng gì nữa. Chúng thần ngồi im tại chỗ chỉ cảm thấy lúc này nên quỳ rạp trước mặt Hoàng thượng. Nhưng không ai dẫn dầu nên ngồi cũng không xong, quỳ cũng không phải, chỉ biết ngồi im.
Tần p