Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3426 lượt.

ng thúc, Tấn Ngôn có một chuyện muốn nhờ, hoàng thúc có muốn nghe không?" Nhắc đến tiên hoàng, dường như Vân Tấn Ngôn không vui lắm, chắp tay nói sang chuyện khác.
Vân Hoán mỉm cười nói: "Thúc điệt ta còn coi trọng chuyện riêng gì nữa, cứ nói thẳng đi."
"Chuyện lãnh cung ta cảm thấy vẫn sai sót ở đâu... Nhưng Ngự Lâm quân gióng trống khua chiêng lục soát bao ngày vẫn không phát hiện được gì, tiếp tục e rằng vẫn không có kết quả, lúc rảnh rỗi Hoàng thúc có thể đến lãnh cung âm thầm điều tra được không?"
"Ha ha, không thành vấn đề! Nói không chừng ta có thể phát hiện được bí mật động trời nữa đó! Khà khà..." Vân Hoán cười to sảng khoái, mặt lộ ánh đỏ.
"Còn có một chuyện, bộ hạ cũ của Cố gia mà hoàng thúc tiếp nhận có an phận không?"
"Không có chuyện gì!" Vân Hoán vung tay, vui mừng nói: "Tốt xấu gì ta cũng dẫn binh chinh chiến nhiều năm, ai dám không phục? Mấy ngày nữa ta rời khỏi Vân Đô đến các quân doanh dò xét một lần nữa, lòng quân tất ổn!"
"Vậy thì tốt rồi." Vân Tấn Ngôn mỉm cười gật đầu.
"Hoàng thượng định xử lý Trịnh Dĩnh thế nào?" Vân Hoán thôi cười, nghiêm nghị hỏi.
Vân Tấn Ngôn nhướng mày, đột nhiên nghĩ đến Lê Tử Hà mặc trang phục nữ tử lúc sáng nay. Áo gấm váy lụa, tóc mây đen nhánh, dáng người mảnh khảnh, trang điểm nhẹ nhàng, làm cho người ta nghĩ đến hoa mai lặng lẽ nở rộ trong tuyết, khiến đôi mắt con người tỏa sáng.
Rũ mí mắt xuống che giấu nụ cười: "Xử lý ông ta thế nào ư? Dĩ nhiên do người giúp trẫm diệt trừ hắn quyết định rồi."
Lê Tử Hà mặc thường phục thướt tha, trên tóc chỉ có một cây trâm gỗ, vẻ mặt lạnh nhạt, theo sau một đám cung nữ thái giám, chậm rãi đi tới Hình Phạt ti.
"Năm đó Trịnh Dĩnh dẫn theo một nhóm môn sinh của Quý phủ, phản bội làm chứng chống lại Quý gia, cũng có thể coi như là một trong những kẻ thù của nàng, nàng không muốn trả thù sao? Cho nàng cơ hội đích thân giết ông ta, thế nào?"
Sáng nay, Vân Tấn Ngôn hạ triều liền đến Thần Lộ điện, nói như vậy, Lê Tử Hà chỉ cười khẽ, hắn cho rằng nàng sẽ từ chối ư? Cho rằng nàng không dám đích thân giết người? Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu nàng giết người...
Nàng gật đầu không hề do dự, quả nhiên trong mắt Vân Tấn Ngôn lóe lên vẻ bất ngờ.
Đích thân giết kẻ hãm hại Quý phủ là chuyện nàng vẫn mong mỏi ngày đêm suốt sáu năm, sao nàng có thể chối từ?
Người ở Hình Phạt ti nhận được lệnh, thấy Lê Tử Hà tới đều quỳ xuống khấu kiến, Lê Tử Hà chợt hoảng hốt. Mấy năm trước, nàng ở trong cung, đến đâu người người cũng quỳ lạy, khi đó Hoàng hậu Quý gia là biểu tượng cho sự vinh sủng đến mức nào? Hôm nay dường như tất cả đã trở lại khởi điểm, nàng lại vào hậu cung của Vân Tấn Ngôn, trước kia là duy nhất, hôm nay là một trong, trước kia nàng yêu hắn, hôm nay nàng hận hắn.
Trịnh Dĩnh bị khóa trên hình giá, thân thể dơ bẩn nhưng hiển nhiên vẫn chưa bị hành hình, nghe thấy tiếng người vội ngẩng đầu lên, đôi môi khô héo, sắc mặt trắng bệch, vô cùng tiều tụy. Đôi mắt vốn còn lóe lên hi vọng khi thấy Lê Tử Hà chợt tối sầm. Khi nhìn rõ Lê Tử Hà mặc nữ trang thì đôi mắt trợn to, môi run rẩy không nói nên lời.
Thứ hấp dẫn ánh mắt của Lê Tử Hà không là Trịnh Dĩnh khốn khổ chật vật, mà là ánh sáng ở phòng trong, nam tử ngồi trên xe lăn, mặc bộ đồ trắng như thể thứ tinh khôi duy nhất, vẫn mỉm cười nhìn nàng.
Lê Tử Hà rũ mí mắt, liếc mắt nhìn chiếc roi bên cạnh hình giá, bước nhanh đến cầm lấy, giơ tay quất lên người ông ta.
"A! Ngươi..." Trịnh Dĩnh hét thảm một tiếng, bởi vì đau đớn mà sắc mặt đỏ bừng, vết máu chạy dài từ vai trái kéo xuống bên phải, còn chưa nói được lời nào, mắt lại hoa lên, thêm một roi, chưa kịp la đã bị quất thêm roi nữa.
Cánh tay Lê Tử Hà, hạ xuống, vung lên, lại hạ xuống, bụi bặm trong phòng cuộn lên, tiếng kêu thảm thiết không dứt. Nàng đánh đến mức bàn tay cũng đau rát, đánh đến mức nỗi hận trào dâng trong lòng, đánh đến mức nước mắt ngập tràn...
Không phải vì Quý Lê, không phải vì Quý gia, chỉ vì Mộ Phiên Ngô.
Trong sương mù hiện lên gương mặt ngăm đen, nhếch môi cười với mình, gốc câu ngô đồng vàng óng hiện ra, hắn kéo tay mình đặt trong lòng bàn tay: "Sau này ta sẽ bảo vệ muội."
Nhưng hắn nói con người sẽ thay đổi.
Vạt áo trắng tung bay trong gió lạnh, bóng lưng gầy yếu, khóe miệng mỉm cười thê lương, đáy mắt ảm đạm bi thương. Thay đổi, thì ra đã thay đổi từ lâu rồi, không còn là Tiểu Ngô chạy nhanh tránh cơn mưa, không còn là Tiểu Ngô thiện lương tinh khiết, không còn là Tiểu Ngô chỉ biết bảo vệ Tiểu Vũ. Những thứ này, tất cả đều bởi vì kẻ trước mắt này!
Tay bỗng dưng bị giữ chặt, nhát roi chuẩn bị vung lên bị một bàn tay ngăn trở, trong mơ hồ thấy Mộ Phiên Ngô, đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy, nụ cười trên mặt tản đi, thản nhiên nói: "Đủ rồi, ông ta đã hôn mê rồi."
Bây giờ Lê Tử Hà mới phục hồi tinh thần, chớp chớp mắt, nước mắt đong đầy trong mắt rơi xuống, thấy Trịnh Dĩnh máu me đầm đề thì tay nàng run lên, roi rơi xuống đất, để lại một vệt máu.
Hoảng loạn rụt tay lại, xoay người định đi, Mộ Phiên Ngô lên tiếng: "Muội không có gì m