Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3421 lượt.
r>"Nương nương, ngoài điện là cung nữ của Thần Lộ điện, nói là bắt được thích khách. Thậm chí còn kinh động tới Hoàng thượng, ngài đang chờ Lê cô nương trở về điện."
Trong lúc Duyệt nhi nói, Lê Tử Hà đã mặc xong đồ, cầm tay Diêu nhi nói: "Diêu nhi nghỉ ngơi đi, ta đi xem đã xảy ra chuyện gì."
Dứt lời đứng dậy định đi, Diêu nhi kéo tay Lê Tử Hà, lo lắng nói: "Tiểu thư, lẽ nào... lẽ nào là Thẩm công tử?"
Lê Tử Hà mỉm cười an ủi nàng, lắc đầu. Nếu là Thẩm Mặc, thì sẽ không khinh suất lỗ mãng như vậy. Vuốt mái tóc dài của nàng, nói: "Diêu nhi yên tâm, không có việc gì đâu."
"Đêm khuya xông vào hoàng cung, không phải là thích khách sao?" Vân Tấn Ngôn hứng thú hỏi ngược lại.
Lê Tử Hà vẫn làm như không hiểu, nói: "Chẳng lẽ Hoàng thượng quên rồi? Mấy tháng trước Bùi cô nương còn là tú nữ, chờ Hoàng thượng tuyển chọn, đáng tiếc lại bị \'bắt\' mất, để lỡ thời gian tuyển chọn. Nhưng muội ấy đã thoát khỏi tay tặc, muốn hồi cung, tình cảm dành cho Hoàng thượng đúng là khiến người ngợi khen."
Lê Tử Hà nhấn mạnh chữ "bắt", thuận thế đưa mắt nhìn Thẩm Ngân Ngân, ánh mắt lạnh như băng. Thẩm Ngân Ngân vừa thấy, vội cúi thấp đầu im lặng không lên tiếng.
"Ái phi đã nói như vậy, cũng nhắc nhở trẫm, Bùi cô nương đây bị bắt khỏi ngục, về phần nguyên nhân bỏ tù có phải tìm thấy hoa túc dung trên người Bùi cô nương không?"
"Trí nhớ của Hoàng thượng thật tốt, chuyện nhỏ nhặt như vậy mà có thể nhớ được." Lê Tử Hà cười khẽ, đôi mắt bình thản lóe lên ánh sáng, nhìn thẳng vào mắt Vân Tấn Ngôn: "Nhưng hình như Hoàng thượng quên mất một chuyện thì phải? Vụ hoa túc dung đã điều tra rõ rồi, kẻ hạ độc là Cố Vệ Quyền, nếu đã là vậy, lúc ấy nhất định có người hãm hại Bùi cô nương. Bùi cô nương tự dưng rước phải tai ương lao ngục, sau lại bị kẻ xấu bắt mất, hôm nay vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh liền vội vã hồi cung tìm Hoàng thượng làm sáng tỏ sự thật. Bùi cô nương, bổn cung nói có đúng không?"
Lê Tử Hà đột nhiên liếc nhìn Thẩm Ngân Ngân, thân thể Thẩm Ngân Ngân run lên, gật đầu lia lịa: "Sư... Nương nương nói đúng, tiểu nữ không dám gặp Hoàng thượng, ngày trước có quen biết nương nương, cho nên... cho nên đòi gặp nương nương..."
Vân Tấn Ngôn cười lạnh nói: "Ái phi đúng là nhanh mồm nhanh miệng!"
"Không bì nổi tâm tư kín đáo của Hoàng thượng." Lê Tử Hà không hề do dự đáp lại vô cùng mỉa mai.
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn trầm xuống, nhưng ngay sau đó vừa cười nói: "Vậy theo ý ái phi, có phải nên trọng thưởng cho sự khổ tâm của Bùi cô nương không?"
"Thần thiếp không dám quyết định thay Hoàng thượng, có điều..." Lê Tử Hà liếc nhìn Thẩm Ngân Ngân, do dự mà nói: "Tú nữ không trúng tuyển đã quay về gia trang hết rồi, Bùi cô nương ở lại trong cung e rằng không ổn..."
"Vậy thưởng cho Bùi cô nương tần vị, ái phi cảm thấy thế nào?" Vân Tấn Ngôn đáp lời Lê Tử Hà, liếc mắt nhìn nàng.
Lê Tử Hà cười tươi rói: "Nếu Hoàng thượng đã muốn như vậy thì không hẳn là không thể. Có điều Bùi cô nương gặp nạn, sự trong sạch của bản thân... Nếu Hoàng thượng có thể chặn miệng người đời thì tất nhiên thần thiếp không ngại sư muội đi theo mình, hai người còn có thể chăm sóc lẫn nhau."
Lê Tử Hà cười thản nhiên, Vân Tấn Ngôn không nhận ra thật giả, ánh mắt dần dần lạnh như băng, một lúc sau cười nói: "Bùi cô nương là đồ đệ của Thẩm Mặc, sáng mai trẫm sẽ sai người đưa Bùi cô nương tới phủ đệ của Bình Tây vương, ái phi và sư muội cách biệt đã lâu, tối nay cứ từ từ ôn chuyện!"
Dứt lời, không hờn không giận liếc nhìn Thẩm Ngân Ngân, chắp tay sau lưng rời đi.
Lê Tử Hà nhìn hắn bước ra khỏi điện, nhập vào bóng đêm, ánh đèn dần dần yếu ớt, thân thể vẫn cứng ngắc bây giờ mới thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm, bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Thẩm Ngân Ngân vẫn quỳ dưới đất: "Muội còn quỳ làm gì? Mọi người đã lui ra rồi."
Cái đầu vẫn cúi thấp của Thẩm Ngân Ngân lúc này mới ngẩng lên, nhìn xung quanh rồi vội vã đứng dậy, xoa đầu gối đau nhức, nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới điều gì nên tiếp tục quỳ xuống, khẽ nói: "Sư huynh... Sư huynh, muội biết lần này là muội lỗ mãng, nhưng... nhưng..."
"Nhưng nhị cái gì?" Lê Tử Hà cũng không định đỡ nàng đứng dậy, có phần cả giận nói: "Chẳng lẽ muội tiến cung vì muốn cầu xin cho Trịnh gia sao?"
"Sư huynh..." Thẩm Ngân Ngân ngẩng đầu, đôi mắt hạnh tràn đầy sương mù, nức nở nói: "Sư huynh, Trịnh gia đã bị tịch thu rồi, gần như cả nhà đều bỏ tù. Trịnh Hàn Quân miệng nói cha huynh ấy phải đền tội như vậy là đúng, nhưng muội biết huynh ấy cũng không vui, sư huynh, nếu... sư huynh đã lập công như vậy, mọi người đều nói Hoàng thượng rất sủng ái sư huynh, sư huynh... Sư huynh cầu xin Hoàng thượng có được không? Chỉ giữ lại cái mạng cho Trịnh Dĩnh cũng được, dù thế nào đi nữa, chỉ cần ông ta không chết là được..."
Nói đến phần sau, Thẩm Ngân Ngân không thể ngăn nổi nước mắt, quỳ lê đến bên Lê Tử Hà, kéo tay nàng, khóc lóc nói: "Sư huynh... Tước chức quan, hành hình, đày đến biên cương, thế nào cũng được, chỉ cầu xin sư huynh giữ lại cái mạng cho ông ta, giữ lại một người thân cho Trịnh Hàn Quân có được không? Từ n