Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3418 lượt.
hỏ huynh ấy chỉ có mỗi một người cha... Cho dù không ưa hơn nữa, cho dù oán hận hơn nữa, muội biết huynh ấy vẫn không đành lòng nhìn cha mình phải chết..."
Lê Tử Hà cau mày, gạt tay Thẩm Ngân Ngân ra: "Không thể nào!"
Dù là chuyện ông ta đã làm với Quý gia, hay những chuyện ông ta đã làm với Mộ Phiên Ngô, đều không thể dễ dàng tha thứ!
"Sư huynh, sư huynh thương Ngân nhi nhất, trước kia Ngân nhi muốn gì sư huynh cũng đồng ý, chiều Ngân nhi một lần nữa có được không? Tha mạng cho ông ta..."
"Ta nói rồi không thể nào!"
"Sư huynh, Ngân Nhi van xin huynh."
"Không thể!"
"Ông ta và ngươi không thù không oán, chỉ cần nói giúp một câu thôi có gì không thể?" Thẩm Ngân Ngân đứng phắt dậy, cười lạnh nói: "Hay là, ngươi tiến cung vì muốn leo lên phi vị này? Hôm nay ngươi đã có vinh hoa phú quý rồi, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt chứ?"
Trong đầu Lê Tử Hà "ầm" một tiếng, hai tay siết chặt thành nắm đấm, không nói một lời.
"Hoa túc dung là ngươi cố ý nhét vào phòng ta có đúng không?" Thẩm Ngân Ngân lau khô nước mắt, lạnh giọng chất vấn.
"Đúng vậy." Lê Tử Hà cắn răng trả lời: "Ta cố ý giá họa, lừa Trịnh Hàn Quân đưa ngươi xuất cung, dùng chuyện này uy hiếp Trịnh Dĩnh, đủ chưa?"
"Uổng công ta kính ngươi trọng ngươi, bị bắt vào đại lao còn cắn răng không chịu nói hoa túc dung là của ngươi, vẫn tin ngươi có nỗi khổ tâm! Kết quả thế nào? Từ y đồng thăng làm ngự y, về sau còn trực tiếp phong phi, thật đúng là một bước lên mây!" Ánh mắt Thẩm Ngân Ngân tràn ngập vẻ chán ghét, "Lợi dụng Trịnh Dĩnh, lợi dụng Trịnh Hàn Quân, lợi dụng ta, có phải chỉ cần có thể đạt được mục đích của ngươi, thứ gì ngươi cũng có thể lợi dụng phải không?"
"Đúng." Lê Tử Hà trả lời không chút do dự, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Ngân Ngân không trốn tránh: "Không chừa bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, cõi đời này làm gì có thứ nào không thể lợi dụng?"
Thẩm Ngân Ngân giật mình đứng sững, đôi môi run rẩy, không biết tại sao sư huynh luôn thân thiết sủng nịch mình lại trở nên tàn nhẫn như mình? Trái tim lạnh lẽo, cảm thấy thế gian này đã thay đổi, trước kia thứ nàng nhìn thấy đều chỉ là bề ngoài mà thôi...
Lê Tử Hà đứng lên: "Xin khuyên một câu, nếu Trịnh Hàn Quân trốn kỹ, tất nhiên không có ai gây phiền toái cho hắn. Nếu không, đã là người của Trịnh gia, chắc chắn đều phải chết!"
Người Thẩm Ngân Ngân run lên, nhìn Lê Tử Hà khoác trường sam rời đi. Trường bào màu xanh nhạt quét trên mặt đất tựa như một đóa sen nở rộ, lòng nàng lạnh lẽo, khẽ hỏi: "Bao gồm sư phụ sao?"
Lê Tử Hà dừng bước, không nói gì.
"Bao gồm sư phụ sao? Ngay cả sư phụ... cũng có thể lợi dụng sao?"
"Đúng."
Bỏ lại một chữ, Lê Tử Hà rời đi mà không hề quay đầu.
Trầm Hương điện không có lò sưởi lại khiến Lê Tử Hà cảm thấy ấm áp hơn lúc nào hết. Lại chui vào bên cạnh Diêu nhi, Diêu nhi kéo chăn, rù rì nói: "Tiểu thư cẩn thận, đừng để cảm lạnh."
"Ừ." Lòng Lê Tử Hà trở nên ấm áp, chóp mũi cay cay.
"Thần Lộ điện không có chuyện gì chứ?"
"Ừ." Lê Tử Hà nằm cạnh Diêu nhi, khẽ nói: "Diêu nhi, em sẽ tin ta mãi mãi phải không?"
"Vâng, lời của tiểu thư, Diêu nhi mãi mãi tin, mãi mãi tin tưởng."
Trong phủ đệ Bình Tây vương ở Vân Đô, tuyết đã dần tan, hạ nhân không có nhiều, vô cùng tĩnh lặng. Lý ngự y đeo hòm thuốc, đang định xuất phủ thì vừa lúc gặp Tạ Thiên Liêm, lắc đầu, vội chắp tay nói: "Vương gia..."
"Nó không chịu cho ông bắt mạch sao?" Tạ Thiên Liêm cả giận nói.
Lý ngự y gật đầu: "Thậm chí còn không cho ta vào phòng, nếu như vậy... đúng là hết cách..."
"Thôi đi!" Tạ Thiên Liêm vung tay lên, cả giận nói: "Ông hồi cung trước đi, đợi bổn vương dạy dỗ nó!"
Lý ngự y gật đầu lia lịa, khom lưng hành lễ rồi rời đi.
Tạ Thiên Liêm chợt đẩy cửa phòng Thẩm Mặc, dọa đứa bé ngồi bên giường run bắn, lật người bò đến bên cạnh Thẩm Mặc đang nửa nằm, run rẩy muốn che mặt.
Tạ Thiên Liêm mình dọa thằng bé thì lúng túng ho khan hai tiếng, hơi giận nói với Thẩm Mặc: "Sao ngươi không cho ngự y bắt mạch? Muốn bệnh chết sao?"
Sắc mặt Thẩm Mặc hơi tái nhợt, nhưng ánh mắt không bớt vẻ sắc bén, chống tay ngồi thẳng người, ôm Quý Nhất đang núp bên người hắn, để nó ngồi lên lòng mình, thản nhiên nói: "Điệt nhi là đại phu, dĩ nhiên hiểu rõ thân thể của mình nhất."
"Vậy tại sao còn không thấy khỏe hơn?" Tạ Thiên Liêm vội la lên.
"Bệnh kéo như tơ, sao có chuyện khỏi hẳn sau một đêm được?"
"Lời ngươi nói có lý lắm, cho rằng ta ngu sao?" Tạ Thiên Liêm thấy thằng bé trong lòng Thẩm Mặc lạnh run lên, trở tay đóng cửa lại, vẫn cả giận nói: "Sao ta không biết bệnh của ngươi chứ? Nhưng trong phủ bỗng dưng mọc ra một thằng bé, bệnh của ngươi không liên quan đến thằng bé này mới là lạ! Không chịu xem bệnh, cũng không nói đứa bé này đến từ đâu, chui ra từ trong đất hay sao? Cứ như vậy, ngươi nói với ta nó ra con riêng của ngươi, lão tử cũng liều mạng bảo vệ nó trở về Tây Nam!"
Thẩm Mặc không nói gì, cúi đầu bóc kẹo nhét vào miệng Nhất Nhất.
Nhất Nhất ăn kẹo, liếc nhìn Tạ Thiên Liêm rồi lại nhìn Thẩm Mặc, bò xuống chân Thẩm Mặc đ