Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343415
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3415 lượt.
hơn triều đình, năm đó lão tử..."
Mọi thứ trước mắt Thẩm Mặc nhòa đi, như thể phủ một lớp sương mù, tiếng nói bên tai cũng nhỏ dần, luồng khí mà hắn vẫn dùng nội lực ngăn chặn đột nhiên từ ổ bụng vọt tới lồng ngực, nhưng không ra khỏi miệng, khiến hắn ho khan dữ dội. Tạ Thiên Liêm tức giận quát mắng: "Ngươi lại dùng nội lực ngăn chặn bệnh? Biết rõ nếu phản lại thì bệnh sẽ nặng hơn, muốn chết phải không? Lần trước bị thương nặng như vậy vẫn chưa khỏi hẳn đâu..."
Một bàn tay nhỏ nhắn kéo tay mình, như thấy Lê Tử Hà dịu dàng mỉm cười với mình. Ta không giết bá nhân, nhưng bá nhân vì ta mà chết, Tử Hà, nàng có tìm Tạ gia báo thù không?
Bên tai, giọng Lê Tử Hà nhẹ nhàng như âm thanh đến từ thiên nhiên. Thẩm Mặc, ta tin chàng.
Lê Tử Hà ở Thần Lộ điện, ly trà trong tay bỗng dưng rơi xuống, vỡ tan dưới đất. Cung nữ ngoài điện vội vàng đi vào, ghé tới tai nàng nói: "Nương nương, Bạch quý phi tới."
Lê Tử Hà sai cung nữ quét dọn mảnh sứ vỡ dưới đất, đứng dậy vào phòng trong. Chiếc sập đặt bên cửa sổ rất thoải mái, bộ ấm ly trà đặt trên chiếc bàn nhỏ nhỏ được dời đến bên bậu cửa sổ, không thấy ấm ly trà, lại thấy chậu hoa xanh mượt, vô cùng bắt mắt trong ngày đông tiêu điều. Lúc Tô Bạch đến, thấy Lê Tử Hà mặc bộ đồ lụa màu xanh nhạt, khoác chiếc áo choàng nhung dày màu trắng tinh, làm nổi bật sắc mặt gần như trong suốt. Nàng nghiêng người ngồi trên sập, rũ mi nghịch chậu hoa trong tay.
"Tỷ tỷ đã quen với hậu cung chưa?" Tô Bạch đứng hồi lâu mà Lê Tử Hà dường như vẫn chưa phát hiện. Bọn thái giám cung nữ đã lui khỏi Thần Lộ điện, không ai nhắc nhở, đành phải mỉm cười chủ động mở miệng.
Lông mi Lê Tử Hà rung rung, nâng mí mắt liếc nàng, cũng không định đứng dậy hành lễ, hờ hững hỏi: "Nương nương có chuyện gì không?"
Nụ cười của Tô Bạch cứng đờ, nhưng ngay lập tức lại cười tươi rói, thản nhiên đi tới bên sập, ngồi đối diện cách Lê Tử Hà qua chiếc bàn trên sập. Thấy dưới tay Lê Tử Hà là một chậu hoa thì kinh ngạc nói: "Tỷ tỷ thật khéo tay, có thể chăm cây hoa nở được lá xanh mơn mởn giữa mùa đông như vậy."
Nói rồi vươn tay định chạm vào, Lê Tử Hà liền đẩy chậu hoa ra, liếc nhìn Tô Bạch, khẽ cười nói: "Mùa đông có thể trổ lá xanh thì có là gì, có loài cỏ nào đó ba ngày có thể nở hoa cơ mà..."
Tô Bạch ngập ngừng lên tiếng, nhìn kỹ vẻ mặt Lê Tử Hà. Chỉ thấy nàng chẳng thèm ngước mắt lên, vẫn khẽ cười: "Cô cho rằng ta cần sao?"
Tô Bạch cau mày, cúi đầu không lên tiếng. Nàng muốn Hoàng thượng qua đêm ở Lê Bạch điện nhưng không thể giữ chân, Lê Tử Hà ở trước mắt này nhiều lần được Hoàng thượng ghé tới Thần Lộ điện nhưng lại không thấy bóng dáng đâu, lân la tra hỏi mới biết đêm nào cũng tới Trầm Hương điện ở nơi hẻo lánh, Hoàng thượng cũng không truy cứu, mặc nàng ta qua đó, nhưng ban ngày cũng tới Thần Lộ điện mấy lần...
"Tin hay không là do cô. Nếu không tin ta, cô hỏi thêm nữa cũng có ý nghĩa gì?"
"Vậy tại sao ... cô lại giúp ta?" Tô Bạch vẫn hơi nghi ngờ.
"Giúp cô? Giúp chính mình thôi." Lê Tử Hà than nhẹ, nhưng ngay sau đó lại cười: "Về sau Hoàng thượng chỉ một lòng với cô, chắc sẽ không tới Thần Lộ điện của ta nữa, ta cầu còn không được. Hôm nay mặc dù ta liên tục tránh né, khó tránh tác dụng phụ lạt mềm buộc chặt..."
Tô Bạch chợt hiểu ra, càng không chiếm được, càng muốn lấy được, thảo nào thời gian Hoàng thượng ở Thần Lộ điện càng ngày càng dài. Nhưng nếu là mình, lại không hề có lòng tin và can đảm đẩy chàng đi, để đạt được hiệu quả lạt mềm buộc chặt này.
"Người trong lòng cô là.." Tô Bạch đột nhiên nghĩ đến ánh mắt của Thẩm Mặc lúc bắt mạch cho nàng, lạnh lùng có thể sánh với băng tuyết ngoài cửa sổ, không hề có tạp chất, cũng không mang chút tình cảm, nhưng thi thoảng khi nàng nhắc đến "Lê ngự y" thì ánh mắt đó lại thay đổi, như có một tia sáng dần dần tản ra trong mắt. Khi đó nàng chỉ tò mò mà thôi, nhưng nhìn thấy dáng vẻ nữ tử của Lê Tử Hà, lại liên hệ tới quan hệ sự đồ đồn thổi trong cung, khiến người ta phải nghĩ nhiều hơn...
Ánh mắt của Lê Tử Hà lay động, giọng nói lạnh tanh: "Chuyện này không liên quan tới nương nương."
Phản ứng như vậy càng khiến Tô Bạch khẳng định suy đoán trong lòng, không khỏi thở phào. Nếu đã có người trong lòng, không khó lý giải cách làm của Lê Tử Hà...
"Tại sao cô lại thân thiết với Diêu phi như vậy?" Tô Bạch vẫn kiên trì, quyết tâm một lần tìm hiểu rõ mọi chuyện. Nếu có thể phát hiện được sơ hở trong đó, có một số việc cần suy tính kỹ càng. Nàng nhớ rõ, lúc Lê Tử Hà còn là y đồng từng bị Diêu phi quất roi, cho dù lúc làm ngự y cũng chưa thấy quan hệ của hai người có cải thiện rõ rệt. Nhưng khi Lê Tử Hà khôi phục thân phận nữ tử đột nhiên tình như tỷ muội, thậm chí đêm nào Lê Tử Hà cũng nghỉ ở Trầm Hương điện...
"Hoàng thượng không nói với cô sao? Ta là người Quý gia." Lê Tử Hà không né tránh, thản nhiên đáp.
Tô Bạch lấy làm kinh hãi, chiếc khăn trong tay suýt nữa rơi xuống đất, nhưng nàng kịp thời giữ lại. Người Quý gia, cô ta dựa vào thể diện người Quý gia