Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3409 lượt.
iên đứng lên nhấc bước chuẩn bị rời đi.
Bước tới bậc thềm, trong khoảnh khắc lướt qua nhau, cổ tay nàng bị giữ chặt, chân mày Lê Tử Hà cau lại: "Hoàng thượng có chuyện gì?"
Vân Tấn Ngôn siết chặt thêm, kéo tay quay người nàng lại, giọng nói bị đè nén trở nên khàn khàn sát bên theo thân thể kề tới của hắn: "Ai nói cho ngươi biết chỗ này?"
Lê Tử Hà đau đớn, sắc mặt hơi tái nhợt, cắn chặt răng không nói không rằng.
Vân Tấn Ngôn cười tươi, thôi không giữ chặt tay Lê Tử Hà mà chuyển thành dắt tay, chậm rãi dẫn nàng về Thần Lộ điện.
Gió mùa đông vốn rất khô hanh, lúc này bởi vì trời đã hửng sáng mà trở nên hơi ẩm thấp. Lê Tử Hà theo sau Vân Tấn Ngôn, năm ngón tay được hắn nắm hờ, hơi ấm trong lòng bàn tay cũng tản đi theo mồ hôi, nhưng ngay sau đó lại trở nên nóng rực. Có điều không biết thứ bị tổn thương rốt cuộc là lòng bàn tay, hay là lòng mình nữa.
Nhiều năm trước, xuân ấm đông rét, hè nóng thu mát, mỗi khi làm loạn giận dỗi nàng sẽ lẩn trốn, nhưng lại không dám trốn quá kỹ, chọn góc mà hắn dễ dàng bỏ qua nhưng cũng không khó phát hiện. Nàng sẽ đếm ngược, lúc đếm xong hết giận thì hắn cũng tìm ra nàng, dắt tay nàng rời đi, cũng không giải thích gì, mặc nàng yên lặng đi theo. Nhưng đến khúc quanh, hắn đột nhiên xoay người lại, khẽ nhíu mày, vuốt lọn tóc rơi ra của nàng, khẽ nói: "Lê nhi, xin lỗi..."
Bao nhiêu năm vẫn như vậy, nàng không hỏi hắn, không cần lời giải thích của hắn, nếu thương hắn sẽ tin hắn đến tột cùng. Có điều, cuối cùng hắn lại phụ nàng, cũng không phải tất cả mọi chuyện chỉ cần một câu xin lỗi là có thể tan thành mây khói...
Vân Tấn Ngôn chợt dừng bước, Lê Tử Hà còn chưa tỉnh táo lại sau nỗi bâng khuâng, ngẩng đầu lên theo thói quen, thấy trong mắt Vân Tấn Ngôn như có tầng mây đen bao phủ, u ám không có ánh sáng, cảm xúc phức tạp khó phân biệt chợt lóe lên rồi biến mất. Lê Tử Hà không biết mình đã để lộ phần nào cảm xúc, vội rời mắt đi, không nhìn hắn nữa.
Vân Tấn Ngôn không biết tại sao mình lại dừng bước, không biết tại sao mình lại quay đầu, cũng không biết tại sao ở góc độ quen thuộc nhìn thấy người hoàn toàn khác mà lại hoảng hốt trong phút chốc, trái tim như dây đàn bị gẩy loạn, để lộ chân tình không tên. Nhưng lúc Lê Tử Hà rời mắt đi thì bình tĩnh trở lại.
Nắm lấy năm ngón tay lạnh lẽo, đột nhiên hắn cảm thấy kiên định, vẫn kéo nàng theo, nhưng bước chân đã chậm hơn nhiều.
"Hoặc là Hoàng thượng cho rút người theo dõi ta, hoặc để bọn họ đường hoàng đi theo ta." Vào điện, Lê Tử Hà liền dứt khỏi tay Vân Tấn Ngôn, vừa bước nhanh vào phòng trong vừa lạnh lùng nói.
Người trong Thần Lộ điện không ngờ Lê phi và Hoàng thượng lại trở về vào lúc này, cuống quýt chạy ra hành lễ, bị Vân Tấn Ngôn phất tay ngừng lại, ngay sau đó lui ra theo động tác tay của hắn, đứng chờ ở ngoài điện.
"Nàng biết có người theo dõi mà đêm hôm khuya khoắt còn chạy loạn khắp nơi ư?" Vân Tấn Ngôn theo vào phòng trong, trầm giọng hỏi.
Lê Tử Hà khẽ cười nói: "Không làm việc trái với lương tâm thì sao phải sợ người của Hoàng thượng? Ngược lại là Hoàng thượng, trong Bích Lạc điện có giấu bí mật gì hay sao? Người trong bức tranh kia, Thẩm... Thẩm cô nương? Thẩm công tử? Ý trung nhân thật sự của Hoàng thượng?"
Giọng điệu khinh thường khiến sắc mặt Vân Tấn Ngôn càng thêm âm trầm, tiến lên kéo áo Lê Tử Hà, bóp lấy cổ nàng, siết tay, ánh mắt phiếm tia sáng nguy hiểm, khẽ nói: "Rốt cuộc... ngươi là ai?"
Con cái nhà bình thường sao có thể có thái độ thấy biến đổi không sợ hãi như vậy? Không phải cố ý giả bộ mà toát ra từ sâu bên trong, hoàn toàn không giống một nữ tử mười lăm tuổi. Mộ Phiên Ngô nói nàng là người Quý gia, nhưng hắn không điều tra được môn nào hộ nào của Quý gia có lọt lưới một đứa bé. Mặc dù nàng là người Quý gia thật đi nữa, mới vào cung mấy tháng, sao có thể quen thuộc với cung nội như vậy được?
Trong lòng đầy rẫy nghi ngờ, vẻ mặt vẫn lạnh tanh, nhìn Lê Tử Hà với vẻ hung hiểm, muốn tìm ra chút sơ hở trên mặt nàng.
Lê Tử Hà chỉ cười, nhưng nét cười không chạm đáy mắt: "Ta là ai, không phải Hoàng thượng đã điều tra rõ rồi sao? Dù ta nói ta là ai đi nữa, Hoàng thượng sẽ tin tưởng sao?"
Mắt Vân Tấn Ngôn lóe lên, bàn tay hơi nới lỏng. Không tin, người trên đời này, từ trước tới nay hắn đều tin tưởng ba phần, nghi ngờ bảy phần.
"Hôm nay Lê Tử Hà coi như đã hiểu, bằng sức lực của một mình ta sao có thể đả thương Hoàng thượng được chứ?" Lê Tử Hà hờ hững mở miệng, mang theo chút tự giễu, nhưng ngay sau đó nghiêm mặt nói: "Cho nên, ta không muốn đấu với Hoàng thượng nữa, nhưng Hoàng thượng nhân từ, không chịu giết ta và Diêu phi, đã vậy không bằng... Hoàng thượng thả ta và nàng đi? Trong cung sẽ bình an hơn nhiều, sự an toàn của Hoàng thượng cũng được bảo đảm tuyệt đối..."
"Nằm mơ!" Lê Tử Hà nói chưa xong đã bị Vân Tấn Ngôn ngắt lời, cười lạnh nói: "Cung điện này quá nhàm chán, nếu các ngươi có bản lĩnh giết trẫm, trẫm sẽ giữ lại các ngươi để xem các ngươi có thể làm trò gì. Thả các ngươi ư? Đừng hòng!"
"A, nói đùa thôi mà, Hoàng thượng cần gì phải coi là thậ