Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3408 lượt.
ể mặc Nhất Nhất mang độc vô danh mà tự sát. Trước khi chết, ông nhất định giữ lại phương thuốc, rất có thể đang ở trong tay Vân Tấn Ngôn!
"Tiểu thư, cẩn thận chút..."
Giọng nói khẽ khàng yếu ớt của Diêu nhi kéo thần trí của Lê Tử Hà trở lại. Nàng gật đầu với Diêu nhi, độc dược phòng thân vẫn luôn mang theo người đã bị Vân Tấn Ngôn đoạt lấy, bây giờ chỉ mang theo chủy thủ, nhanh chóng ra ngoài.
Cúi đầu bước nhanh trong màn đêm. Mấy ngày nay Lê Tử Hà đã thăm dò canh giờ Ngự Lâm quân đến kiểm tra Trầm Hương điện, cẩn thận vượt qua, đi thẳng về hướng tây.
Giải độc cho Nhất Nhất, so với việc lấy phương thuốc từ tay Vân Tấn Ngôn, có một cách khác dễ hơn nhiều.
Hôm Thẩm Mặc cứu Nhất Nhất đã từng nói với nàng, nếu hắn thật sự không nắm chắc cách giải độc an toàn, sẽ dẫn Nhất Nhất trở về Tây Nam. Y thuật của Thẩm Mặc, hoặc nói là độc thuật của Thẩm Mặc, đều từ y thư trong nhà. Mẹ hắn từng là Thánh nữ được Thánh độc Tây Nam dạy, nhưng mười mấy năm trước không chế độc nữa. Trước khi rửa tay chậu vàng đã hao tổn ba năm chế ra hai viên thuốc, có thể giải bách độc, một viên tiến cống cho tiên đế, một viên để lại phủ đệ ở Tây Nam.
Khi đó Lê Tử Hà mới chợt hiểu vì sao nàng dùng hoa túc dung đầu độc Vân Tấn Ngôn, rõ ràng hắn biết nhưng lại tương kế tựu kế, không hề lo lắng mình chết vì độc.
Độc của Nhất Nhất, tuy nói Thẩm Mặc có một viên thuốc giải, nhưng để lại một viên trong hoàng cung, chẳng phải quá lợi cho Vân Tấn Ngôn rồi sao?
Bước đi nhẹ nhàng, Tây Cung, ở tận cùng phía tây có một cung điện, tên là Bích Lạc, là nơi băng hà của tiên đế, từ đó về sau cửa điện đóng kín, không ai dám vào.
Lê Tử Hà đến cửa đại điện, ngẩng đầu, dưới ánh trăng le lói thấy rõ tơ nhện đóng dày đặc, khẽ đẩy, cánh cửa chỉ đóng hờ, không hề khóa lại, hơi dùng sức đã vang tiếng "kẽo kẹt". Thân hình Lê Tử Hà vốn nhỏ, khẽ mở một chút rồi nghiêng người đi vào.
Xuyên qua sân đến chánh điện, cửa vẫn khép hờ, Lê Tử Hà hít sâu một hơi rồi đẩy cửa vào.
Bụi bặm phủ một lớp dày trên bàn, ấm ly trà, sách bút nghiên mực, bình phong, giường thấp, đệm chăn đều lộn xộn. Bụi bẩn không được quét sạch, hiển nhiên rất nhiều năm rồi chưa có ai tới.
Lê Tử Hà nhíu mày. Trong Bích Lạc điện chưa từng có phi tử, nhưng lại là nơi tiên đế hay ở nhất, còn nhiều hơn cả Long Hoàn cung. Lúc nàng còn là Quý Lê từng hỏi Vân Tấn Ngôn, lần nào cũng bị hắn lơ đãng chuyển đề tài. Về sau vào cung muốn xem thử, lần nào nói tới cũng thấy trong mắt Vân Tấn Ngôn phủ lớp sương mù dày đặc. Hắn kéo tay nàng, nhỏ nhẹ nói: "Lê nhi, nơi khiến người ta đau lòng, đến nhiều cũng chẳng để làm gì."
Khi đó nàng cho rằng "đau lòng" mà hắn nói, là chỉ tiên đế băng hà ở đây.
Nhưng hôm nay xem chừng mọi chuyện chưa chắc đã đơn giản như vậy.
Nàng ở bên Vân Tấn Ngôn nhiều năm, chưa từng nghe hắn nhắc tới viên thuốc đó. Mặc dù vào cung làm Hoàng hậu, nàng cũng không biết. Hồi đó với bản tính hiếu động, nàng thường xuyên đi lại trong hoàng cung, tới đâu cũng lục tung mọi thứ lên. Hơn nữa vì thân quen với Phùng gia gia nên cực kỳ nhạy cảm với dược vật, nếu Vân Tấn Ngôn giữ viên thuốc bên người, không thể có chuyện nàng chưa phát hiện ra.
Nghĩ kỹ lại, đan dược có khả năng lớn nhất là được đặt ở Bích Lạc điện. Tuy nói đã sáu năm, không rõ mọi chuyện thay đổi thế nào, nhưng dù chỉ có khả năng nhỏ, cũng không thể bỏ qua.
Lê Tử Hà che mũi tránh bụi bặm, dằn lại cơn ho, đi đến bên cạnh bàn.
Sách bút nghiên mực, bức họa, đưa mắt xuống phía dưới nhìn thấy ngăn kéo, nhẹ nhàng đẩy ra, không có vật gì. Đang định vào phòng trong, lại liếc thấy một thứ trắng xám nổi bật trong màu bụi xám ngoét, lại quay lại bên bàn, vươn tay gạt bụi liền chạm vào một thứ như giấy. Nàng nhẹ nhàng gạt bụi tiếp, màu xám trắng dần dần lộ ra, thì ra là một cuộn tranh. Thế nhưng ánh sáng quá mờ, không thể nhìn rõ.
Nhẹ nhàng cầm lấy, ghé mắt vào nhìn, tro bụi bám lấy một nửa bức họa, thêm dấu vết ẩm ướt, không thể nhận ra bức họa vẽ gì, chỉ loáng thoáng thấy vẽ một người, chữ ở góc phải phía dưới còn chưa viết xong. Lê Tử Hà nhìn kỹ, hình như viết một chữ "Thẩm"?
Sự nghi ngờ trong lòng lại thêm phần nào, liếc nhìn những cuộn tranh đặt bê cạnh bàn, đang định mở ra xem tiếp, tiếng cửa kẽo kẹt vang lên, bóng người xuất hiện. Lê Tử Hà giật thót, đặt bức họa xuống ngẩng đầu lên, liền thấy gương mặt lạnh băng của Vân Tấn Ngôn đang nhìn mình chằm chằm, dường như muốn dùng ánh mắt như hàn kiếm mổ xẻ mình.
Ánh trăng trong veo mát lạnh chiếu sáng nửa khuôn mặt của Vân Tấn Ngôn, tròng mắt đen dưới mày kiếm bình tĩnh không gợn sóng, đôi môi mỏng mím thật chặt như đang ẩn nhẫn điều gì đó, nhìn Lê Tử Hà chằm chằm, một lúc lâu không lên tiếng. Lê Tử Hà nhìn vào mắt Vân Tấn Ngôn, sau thoáng chốc sợ sệt, nàng phủi tay đứng sang bên cạnh bàn hành lễ: "Bái kiến Hoàng thượng."
Giọng nói bình thản không mang theo chút cảm xúc nào, ngay sau đó ánh lung linh trong mắt cũng biến mất. Thấy Vân Tấn Ngôn vẫn im lặng đứng thẳng, nàng thản nh