Người Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3414 lượt.
ất giống Quý Lê...
Tạ Thiên Liêm còn định mở miệng nói thêm, đột nhiên bên ngoài ầm ĩ. Cửa sổ của căn phòng này dùng chất liệu gỗ đặc biệt, cách âm rất tốt mà vẫn có thể nghe thấy tiếng, xem ra ngoài kia rất hỗn loạn.
Vội vàng ôm Nhất Nhất trở về đến bên giường, Tạ Thiên Liêm nhét nó vào trong chăn, khẽ nói: "Nhất Nhất ngoan, ở yên trong chăn nhé."
Thẩm Mặc cau mày, thản nhiên nói: "Thúc phụ ở trong phòng, điệt nhi ra ngoài xem thế nào."
Nói qua đặt sách trong tay xuống, lúc đứng lên khẽ ho khan hai tiếng, rồi đẩy cửa ra đi ra ngoài.
Lúc mở cửa, âm thanh đập vào tai là tiếng của Thẩm Ngân Ngân.
Tạ Thiên Liêm thở dốc, mấy ngày trước nàng bị đuổi khỏi cung đã khăng khăng gặp Thẩm Mặc. Thế nhưng mấy ngày trước Thẩm Mặc gần như không thể xuống giường, lại không muốn Nhất Nhất bị phát hiện, nên vẫn trốn không gặp.
"Nhất Nhất, không có chuyện gì đâu." Tạ Thiên Liêm nhẹ nhàng vén chăn lên, vừa lúc nhìn thấy đôi mắt đen to của Nhất Nhất.
Nhất Nhất chui ra khỏi chăn, rũ mắt ngồi một bên, một hồi lâu giơ tay lên khua khoắng: "Gia gia, có phải Nhất Nhất không thể gặp người phải không?"
Hốc mắt Tạ Thiên Liêm đỏ lên, ôm Nhất Nhất, râu quai nón cọ lên gương mặt non mịn của nó, hạ giọng nói: "Dĩ nhiên không phải! Là bọn chúng không xứng với Nhất Nhất của ta, làm ô uế mắt Nhất Nhất!"
Ngoài kia, Thẩm Mặc đứng trước cơn gió, gương mặt gầy gò trắng nõn không chút thay đổi, nhìn Thẩm Ngân Ngân với đôi mắt không hề gợn sóng.
"Sư phụ..." Thẩm Ngân Ngân vừa thấy Thẩm Mặc liền yên tĩnh, vội nói: "Sư phụ, con đi tìm..."
"Ta biết." Thẩm Mặc thản nhiên nói.
"Sư phụ, sư huynh đã thay đổi rồi." Thẩm Ngân Ngân đột nhiên khóc nức lên, nghẹn ngào nói: "Sư phụ, người đang giúp sư huynh phải không? Sư huynh không phải là sư huynh nữa rồi, thật đấy. Sư huynh nói không chừa bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, sư huynh nói thứ gì sư huynh cũng lợi dụng được, sư huynh nói ngay cả sư phụ cũng có thể lợi dụng. Sư phụ đừng để sư huynh lừa..."
Chân mày Thẩm Mặc cau lại càng chặt, gương mặt hiện vẻ không kiên nhẫn, ngắt lời Thẩm Ngân Ngân: "Ngươi cho rằng ngươi ra khỏi cung thế nào?"
Một câu nói khiến Thẩm Ngân Ngân đờ người. Nếu nói mấy tháng trước nàng vừa xuống núi vẫn là một tờ giấy trắng, không hiểu thế sự. Nhưng những ngày du tẩu giang hồ với Trịnh Hàn Quân, nàng được nghe được chứng kiến không ít chuyện, không còn đơn thuần như trước nữa, tính tình lại càng thêm bướng bỉnh, liều lĩnh xông vào hoàng cung...
Nhưng càng biết lòng người hiểm ác, càng thấy những thứ mà mình vẫn tin tưởng trước kia trở nên khó hiểu.
"Giọng nói của sư huynh lúc đó..." Không giống nói dối...
"Cút, càng xa càng tốt."
Không biết một ngọn lửa vô danh đột nhiên dâng lên từ đâu, Thẩm Mặc lớn tiếng ngắt lời Thẩm Ngân Ngân, xoay người mở cửa, lại nghe tiếng nàng nói: "Xin lỗi... Con đi, không... không bao giờ gây thêm phiền toái cho hai người nữa... Nói xin lỗi sư huynh hộ con..."
Đóng cửa, âm thanh im bặt.
Tạ Thiên Liêm đưa tay ra hiệu suỵt, đặt Nhất Nhất vừa mới ngủ vào trong chăn. Nhìn Nhất Nhất nhắm chặt hai mắt mà thở dài, lại ngẩng đầu lên nói: "Độc của Nhất Nhất bao giờ có thể giải?"
Sắc mặt Thẩm Mặc trầm xuống, rũ mắt nói: "Hàn độc do sinh non và tích lũy suốt bao năm tháng đã xua được gần hết, nhưng tiếng nói này... Ba ngày nữa, nếu điệt nhi vẫn không nghĩ ra cách giải độc, sẽ đưa nó về Tây Nam."
"Ngươi muốn dùng..."
"Ừ."
Tạ Thiên Liêm liếc nhìn Nhất Nhất hô hấp ổn định, giật giật môi, cuối cùng thở dài, không nói một lời, chắp tay sau lưng rời đi.
Ban đêm, hàn khí nồng đậm bao phủ khắp hoàng cung, Trầm Hương điện không có lò sưởi lại lạnh lẽo. Diêu nhi đắp chăn nửa ngồi bên giường, nhìn Lê Tử Hà thay áo đen, gương mặt thanh tú như phủ một lớp sương mỏng, ánh mắt trầm tĩnh, môi mỏng khẽ nhếch.
"Tiểu thư... lại định ra ngoài sao?"
"Ừ." Lê Tử Hà gật đầu không chút do dự. Mỗi ngày nghỉ đêm tại Trầm Hương điện, người ngoài cho rằng Lê phi không biết tốt xấu, Vân Tấn Ngôn đều xem hai người như ngươi Quý gia, chỉ có chính nàng hiểu rõ từng bước cần làm nhất.
Diêu nhi hơi mất mát, ngồi dậy dựa lên thành giường, giọng nói khe khẽ, hơi lo lắng: "Tiểu thư, độc của Nhất Nhất... có thể giải được, phải không?"
Nghe vậy, ánh mắt của Lê Tử Hà lóe lên, nhưng ngay sau đó gật đầu, nói quả quyết: "Nhất định sẽ giải được!"
Nàng đã hỏi Diêu nhi chi tiết vụ hạ độc Nhất Nhất. Diêu nhi nói bởi vì mọi chuyện quá gấp gáp, Phùng gia gia vào cung suốt đêm, vốn mang bệnh nặng còn chịu đả kích, Diêu nhi nói một lúc rồi ông mới hiểu ý, vội vã chạy về nhà chế thuốc, để Nhất Nhất không thể lên tiếng nữa. Lại không muốn để độc khí nhập vào cơ thể không thể giải, nên phá vỡ y lý chế thuốc bình thường. Quan trọng nhất, Diêu nhi không biết rốt cuộc Phùng gia gia dùng những dược liệu gì, chỉ từ bệnh trạng Thẩm Mặc không thể đoán ra, dùng thuốc linh tinh chỉ e độc càng thêm độc.
Lê Tử Hà nheo mắt, buộc chặt mái tóc dài. Chắc chắn Phùng gia gia biết độc này khó có thể giải, nàng không tin Phùng gia gia đ