Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3404 lượt.

phòng ngoài, tim đập rộn lên. Người của Thần Lộ điện đã thay đổi toàn bộ.

Nhanh chóng đứng dậy sửa soạn, ra ngoài bình phong. Không quan tâm đám người đang hành lễ, đẩy cửa điện ra. Ngoài điện có hai gã thái giám, không còn thấy hai gã thái giám trước kia nữa, nàng lại nhìn quanh quất khắp nơi, thị vệ Vân Tấn Ngôn phái tới đã biến mất rồi.
"Người Hoàng thượng phái tới đâu rồi?" Lê Tử Hà nghiêm nghị hỏi.
"Bẩm nương nương, sáng nay Hoàng thượng nói nếu nương nương không thích bị theo dõi, thì cứ để nương nương tự do." Một thái giám tiến lên quỳ xuống, dè dặt thuật lại, sợ sai một chữ.
Lê Tử Hà hơi nhíu mày, thầm tính toán mục đích hành động này của Vân Tấn Ngôn, chậm rãi trở về điện.
Đêm qua hắn say rượu, ôm mình ngủ một đêm đã rất quái dị rồi. Nàng không cần đoán cũng có thể biết khắp nơi trong Thần Lộ điện đều là tai mắt của hắn. Hắn đổi người như vậy chỉ vì muốn nói với mình, ở đây không còn tai mắt của hắn nữa?
Lê Tử Hà cười khinh thường, dù có phải là tai mắt hay không, hôm nay, nàng sẽ không tin hắn nữa.
Hoặc là, mưu đồ của nàng và Diêu nhi bị hắn phát hiện, cho nên cố ý đổi toàn bộ tai mắt, để nàng buông lỏng cảnh giác? Cũng không phải không có khả năng. Với tính tình của Vân Tấn Ngôn, sẽ không làm trò vẽ rắn thêm chân như vậy. Nếu thật sự phát hiện ra kế hoạch của hai người, án binh bất động có lợi cho hắn hơn.
Lê Tử Hà lắc đầu, dù có mục đích gì đi nữa, hành động tối nay, không thể có biến.
"Nương nương, Hoàng thượng nói sẽ tới đây dùng bữa tối." Một cung nữ trong điện yểu điệu hành lễ nói.
Bước chân của Lê Tử Hà khựng lại, khẽ gật đầu, tiện tay tìm áo choàng phủ thêm rồi ra khỏi điện, vừa đi vừa sai bảo: "Không ai được phép theo."
Vân Tấn Ngôn cho nàng món hời như vậy, sao nàng không dùng chứ?
Trầm Hương điện vẫn vắng ngắt, nhưng tốt xấu gì cũng có thêm lò sưởi, xua tan khí lạnh. Lê Tử Hà vươn tay vỗ gương mặt gần như bị gió rét làm cho cứng ngắc, cố gắng nở một nụ cười tươi tắn, chậm lại bước chân.
Duyệt nhi mở cửa, thấy là nàng thì hơi kinh ngạc, tránh ra để Lê Tử Hà đi vào.
Diêu nhi ngồi bên giường, cầm khung thêu trong tay, cúi đầu, từng đường kim mũi chỉ đều thêu rất cẩn thận. Lê Tử Hà khẽ bước đến cạnh nàng, chìa đầu qua nhìn, nhẹ nhàng cười một tiếng, vẫn là hoa mai lần trước, chỉ thiếu vài đường thêu cuối cùng thôi.
"Tiểu thư chờ một chút hãy nói, sắp xong rồi." Diêu nhi không quay đầu lại, giọng nói có phần vui thích.
Lê Tử Hà mỉm cười ngồi xuống cạnh nàng, nhìn nàng tỉ mỉ thêu nốt mấy đường cuối cùng, giơ ra xa nhìn mấy lần, hài lòng gật đầu mỉm cười, thu kim cắt chỉ, từ từ gỡ khăn khỏi khung, gập lại, mỉm cười đưa tới trước mắt Lê Tử Hà: "Tiểu thư, tặng người."
"Diêu nhi bị lụt nghề rồi sao? Thêu lâu như thế." Lê Tử Hà cầm lấy khăn, lòng bàn tay ấm áp, cố ý trêu chọc.
Diêu nhi lườm nàng, giả bộ khinh thường nói: "Tiểu thư thì sao? Sáu năm không động vào kim khâu, Diêu nhi thấy, ngay cả xe chỉ luồn kim cũng không làm nổi nữa..."
"Haiz, dám khinh thường tiểu thư nhà ngươi..." Lê Tử Hà thấy Diêu nhi nở nụ cười rực rỡ hiếm hoi, không khỏi vui vẻ, cất khăn liền nhào người tới cù: "Cho em xem sự lợi hại của ta!"
"Ha ha, tiểu thư tha cho Diêu nhi đi... Diêu nhi không dám, không dám nữa..." Diêu nhi bò lên giường, dùng gối chặn Lê Tử Hà lại.
Lê Tử Hà đá giày, cũng trèo lên giường, một tay vươn tới bắt lấy cổ tay của Diêu nhi, Diêu nhi đột nhiên đặt gối xuống, khéo léo vòng qua tay nàng, nắm ngược lại, khẽ cười với Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà cũng dừng lại, nắm tay nàng cười.
Căn điện vốn ầm ĩ chợt yên lặng, trào dâng hơi ấm. Diêu nhi lật người, lấy cái hộp bọc giấy từ trong chăn ra, giao vào tay Lê Tử Hà: "Tiểu thư, lấy được rồi."
Lê Tử Hà cẩn thận mở ra, nhìn thoáng qua, lấy hai bình sứ nhỏ từ trong đó ra, đưa một bình cho Diêu nhi, nói: "Đây là thuốc giải. Đêm qua có thuận lợi không?"
Diêu nhi nhận lấy bình sứ, ngẩn người, gật đầu cười nói: "Hách công công vẫn chờ ở đó, không có ai vào lãnh cung, Trầm Hương điện này cũng không bị chú ý, một mình em đi trước, không ai chú ý cả."
"Ừ, vậy thì tốt rồi." Lê Tử Hà nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhưng ngay sau đó lại cau mày nói: "Hôm nay kế hoạch hơi thay đổi."
"Sao vậy?" Diêu nhi ngẩng mặt lên nhìn nàng, ánh mắt hơi lóe lên.
"Người trong Thần Lộ điện đã bị thay hết rồi, thị vệ đi theo ta cũng được rút đi, không biết Vân Tấn Ngôn có chủ ý gì." Mắt Lê Tử Hà trầm xuống, hơi rũ mí mắt.
Diêu nhi do dự nói: "Vậy hôm nay... có đi không?"
"Dĩ nhiên." Lê Tử Hà trả lời như đinh đóng cột: "Không thể ở lại thêm ngày nào nữa. Nếu hôm nay bỏ lỡ, ta không thể liên lạc với Thẩm Mặc, chỉ có bằng sức của hai ta muốn xuất cung lại càng khó khăn, hôm nay dù thế nào đi nữa cũng phải liều mạng cùng hắn."
Nhắc tới Thẩm Mặc, ánh mắt của Diêu nhi lại tối sầm, nhìn ánh nến trong điện mà run rẩy.
"Diêu nhi đừng lo lắng, chỉ cần thuận lợi có được độc, hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì không may đâu." Lê Tử Hà cầm tay Diêu nhi, an ủi: "Em nhớ uống thuộc giải trước nửa canh giờ, dù có người âm