Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3399 lượt.
Ngôn vẫn tưởng chúng ta trúng kế, kế hoạch lãnh cung thất bại, không ngờ chúng ta còn có hậu chiêu." Lê Tử Hà vừa đi trước cẩn thận nhìn đường, vừa an ủi.
Diêu nhi nắm chặt tay Lê Tử Hà, khẽ "Ừ" một tiếng.
Bóng cây lắc lư, ánh trăng trong trẻo xuyên qua kẽ lá tạo thành những hình thù kị dị dưới mặt đất. Trong bóng đêm đen kịt tĩnh lặng, tiếng gió rít càng khiến lòng người hoảng hốt.
"Tiểu thư..." Diêu nhi đi sau đột nhiên lên tiếng, không biết là lạnh hay là sợ, giọng nói hơi yếu ớt: "Người... hạ độc Hoàng thượng... có thuận lợi không?"
"Ừ, ta rắc độc lên tay, hắn không dễ dàng phát hiện." Lê Tử Hà tập trung tinh thần, hờ hững trả lời.
Không thể bỏ vào thức ăn, bỏ vào bánh ngọt, nếu hắn có lòng nghi ngờ nghiệm độc sẽ bị lộ tẩy. Nhưng rắc độc lên tay, chỉ cần cố ý để năm ngón tay cầm bánh của hắn chạm vào tay mình là có cơ hội làm hắn trúng độc!
Diêu nhi không lên tiếng, yên lặng theo sau. Lê Tử Hà một lòng nghĩ đến việc trên đường tới Bắc Hồ phải tránh né Ngự Lâm quân thế nào, cũng không chú ý.
"Tiểu thư..." Diêu nhi lên tiếng, giọng hơi run rẩy, phiếm hơi lạnh: "Tiểu thư. Trước kia, Bắc Hồ... là nơi người và Tam điện hạ, thường xuyên hẹn gặp..."
Bắc Hồ, cực bắc của hoàng cung, ở rất gần lãnh cung, thường ngày ít người đi qua, là địa điểm hẹn gặp thích hợp nhất của Vân Tấn Ngôn và Quý Lê.
Lê Tử Hà cười khẽ, đối với nàng, Bắc Hồ chỉ là nơi xảy ra vụ án nàng giết người giá họa mà thôi!
"Diêu nhi, Tam điện hạ... đã không còn nữa rồi!" Giọng Lê Tử Hà rất nhỏ, nhưng mạnh mẽ.
Bàn tay Lê Tử Hà cầm chợt run lên, suýt buông tay nàng ra. Trong lòng không khỏi bất an, Lê Tử Hà quay đầu lại, Diêu nhi vừa lúc ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt.
"Diêu nhi... Em làm sao vậy?" Lê Tử Hà dừng bước, lo lắng hỏi.
Ánh mắt Diêu nhi hơi hoảng hốt, nhìn Lê Tử Hà, cố láy lâi bình tĩnh, nhìn xung quanh rồi rù rì nói: "Tiểu thư... Tiểu thư..."
"Diêu nhi, em làm sao vậy?" Lê Tử Hà đột nhiên hoảng hốt, lau nước mắt cho Diêu nhi: "Ta ở đây, Diêu nhi không nhìn thấy sao?"
Diêu nhi nhắm lại mắt rồi mở ra, khôi phục chút thần thái, hốc mắt vẫn đẫm lệ, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, kéo Lê Tử Hà bước nhanh, nói: "Đi, tiểu thư, tối nay người phải rời khỏi đây, đây là hoàng cung ăn tươi nuốt sống, tiểu thư, chúng ta sắp đến Bắc Hồ rồi, đi mau..."
Lê Tử Hà bị kéo đi xa, thời gian cấp bách, lại sợ bị người phát hiện, chẳng quan tâm hỏi nhiều, chỉ có thể bước nhanh hơn, nắm chặt tay Diêu nhi.
Thấy Bắc Hồ đã gần ngay trước mắt, gợn sóng phiếm ánh trăng lăn tăn theo cơn gió, cành cây bên hồ như thể quái vật giương nanh múa vuốt. Lê Tử Hà phát hiện người sau mình vô cùng run rẩy, lại không muốn hỏi nhiều, siết chặt tay lôi nàng về phía trước. Dù thế nào đi nữa, tối nay nhất định phải xuất cung!
"Buông... Buông..." Diêu nhi đột nhiên khóc nấc lên: "Em sẽ làm hỏng việc, người... đi một mình đi, đừng để ý đến em, mau... đi một mình đi!"
Lời nói chứa tiếng khóc níu chặt lòng Lê Tử Hà. Nàng biết hỏi cũng vô dụng, chỉ kéo Diêu nhi đi về phía trước.
"Tiểu thư, đầu em đau ... đau đầu. Người buông em ra, đi một mình đi. Nhức đầu, không đi được, tiểu thư, mau buông ra." Diêu nhi khóc lóc van xin.
Tay Lê Tử Hà khẽ nhúc nhích, bắt mạch Diêu nhi, khí lạnh chợt đâm vào lòng như băng chùy, hốc mắt chợt nóng hôi hổi, kéo tay Diêu nhi không chịu buông: "Diêu nhi cố chịu đựng, một chút thôi, một chút xíu thôi cũng được. Chúng ta sắp thoát được rồi."
"Không được, đau đầu... Em sẽ làm hỏng việc... Đau đầu..." Một tay của Diêu nhi bị Lê Tử Hà ra sức kéo, tay kia bắt đầu cào đầu bứt tóc.
Lê Tử Hà dằn nỗi nghẹn ngào, nhưng nước mắt càng rơi mãnh liệt.
Ngẩng đầu liếc nhìn trăng sáng, nhanh lên, chỉ cần nhanh lên thôi, chỉ cần vòng qua Bắc Hồ.
"Diêu nhi, em..."
"AAAAAA!"
Tiếng thét chói tai rạch xé bầu trời, thê lương như nữ quỷ, thấm hương máu tanh, phá vớ màn đêm tĩnh lặng cùng tiếng gió gào rú.
"A!! Máu!!! Nhiều máu quá..." Diêu nhi không biết lấy sức lực từ đâu ra, giật khỏi tay Lê Tử Hà, hai tay bứt mái tóc dài, la hét lùi về phía sau: "Đừng... Ta không muốn, nhiều máu quá..."
"Diêu nhi Diêu nhi..." Lê Tử Hà tiến lên ôm lấy Diêu nhi, giữ chặt lấy nàng, "Diêu nhi đừng sợ, đừng sợ, không có chuyện gì đâu, tiểu thư không chết, cũng không trách em..."
"Không! Không! Nhiều máu quá... A!!!"
Diêu nhi ra sức giãy dụa, hai tay bị giữ chặt, hai chân không ngừng đá Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà nhìn hồ thành cung bên kia hồ, mắt đẫm lệ. Một bước ngắn, một bước ngắn nữa thôi, Thẩm Mặc... sẽ đến...
Ôm Diêu nhi cố gắng tiến tới thành cung, còn chưa được mấy bước, ngọn đèn cách đó không xa sáng dần, tiếng bước chân rục rịch tới gần. Lê Tử Hà quay đầu lại, chỉ thấy Ngự Lâm quân, nhanh nhẹn mà không hỗn loạn, đeo trường cung, cầm đuốc xúm lại đây.
"Lửa... cháy..." Diêu nhi đột nhiên dồn sức đẩy Lê Tử Hà ra, cười lớn: "Ha ha... Đốt, đốt hết đi! Những thứ bẩn thỉu hay sạch sẽ, chỉ cần một mồi lửa là không còn nữa! Ha ha..."
Lê Tử Hà bị đẩy ra, ngã mạnh xuống đất. Dường như không cảm thấy đau đớn, ngơ