Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3402 lượt.
thầm theo dõi chúng ta, một khi có ai xuất hiện ngăn cản, cứ vẩy độc, liều lĩnh xông ra là tới Bắc Hồ rồi."
"Vậy bọn họ..."
"Chết."
"Tiểu thư..." Chân mày Diêu nhi chau lại, lo lắng nhìn Lê Tử Hà, muốn nói lại thôi.
"Chuyện cho tới bây giờ, trừ em và Nhất Nhất ra, sống chết của người khác chẳng liên quan tới ta!" Ánh mắt Lê Tử Hà rét lạnh, gương mặt lại mang theo nét cười khẽ: "Phải nhớ rằng không có chuyện rời cung mà không tổn hại bất cứ ai."
Diêu nhi suy nghĩ một chút, gật đầu, khẽ tựa lên vai Lê Tử Hà: "Tiểu thư, những người đó, để em giết... Dù sao những năm nay, em đã giết không ít rồi..."
Tay của tiểu thư nên sạch sẽ...
Lê Tử Hà đau lòng, cười vỗ đầu Diêu nhi: "Có ta ở đây, sao tới lượt em ra tay chứ? Muốn cướp danh tiếng của tiểu thư sao?"
"Ha ha, không dám không dám." Diêu nhi cười trốn tránh, tựa lên vai Lê Tử Hà, ánh sáng lấp lánh trong mắt nhạt dần. Nở nụ cười nhạt, khẽ nhắm mắt lại, hơi thở cũng nhẹ nhàng chậm rãi, dường như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
Bóng đêm dần dần trở nên nồng đậm, hơi lạnh phủ khắp nơi. Thần Lộ điện vô cùng ấm áp, ánh đèn chớp tắt hơi mờ ảo, trên chiếc bàn thấp ở phòng ngoài đặt đầy cao lương mỹ vị, sắc màu rực rỡ, tỏa hương thơm phức. Hai người ngồi trên bàn đều có tâm tư, im lặng không nói không rằng.
Bình thường Vân Tấn Ngôn sẽ không tới Thần Lộ điện vào buổi tối, càng không tới đây dùng bữa. Lê Tử Hà thỉnh thoảng ngước mắt lên, lặng lẽ liếc nhìn hắn, muốn tìm thấy điều gì từ vẻ mặt của hắn, nhưng chỉ thấy nụ cười nhu hòa bên bờ môi, không có gì khác thường.
"Bữa cơm này có hợp khẩu vị không?" Vân Tấn Ngôn đột nhiên mở lời.
Lê Tử Hà ngẩn người, lúc này mới nhìn kỹ mấy món ăn trên bàn, không có gì đặc biệt, khẽ gật đầu.
"Trẫm nghe nói ái phi tiết kiệm, thường ngày ăn rất đạm bạc, hôm nay sai người chuẩn bị riêng cho nàng, ái phi thích là được rồi." Vẻ mặt Vân Tấn Ngôn hờ hững, khẽ khàng cất giọng dịu dàng.
Lê Tử Hà nghe tiếng "Ái phi" này thì hơi nhíu mày, cũng không phải chỉ có mỗi hắn biết diễn kịch! Nàng đặt bát xuống cười dịu dàng, nói: "Thần thiếp chuẩn bị chút bánh ngọt cho Hoàng thượng, Hoàng thượng có muốn nếm thử không?"
Nghe vậy, Vân Tấn Ngôn hơi bất ngờ, nhướng mày đầu đồng ý.
Lê Tử Hà vào phòng trong, mang một đĩa bánh phù dung, không tính là tinh mỹ, nhưng nhìn sơ qua cũng thấy đẹp mắt. Nàng nhẹ bước đi ra, mang theo nụ cười không màng danh lợi, khiến mắt Vân Tấn Ngôn nhòe đi.
Đặt bánh xuống, Lê Tử Hà khẽ cười nói: "Lần đầu làm bánh ngọt, Hoàng thượng chê cười."
Vân Tấn Ngôn liếc mắt nhìn ra ngoài điện, rồi lại nhìn bánh phù dung, như đang suy nghĩ điều gì đó, Lê Tử Hà yên lặng ngồi đối diện, chỉ cười không nói.
Ngước mắt thấy nụ cười khẽ bên bờ môi Lê Tử Hà, mắt hắn hỗn loạn, không thấy rõ cảm xúc, nhưng vẫn luôn mang sắc u ám. Đột nhiên nở nụ cười khẽ, giơ tay cầm bánh ngọt, lại bị Lê Tử Hà ngăn cản, cười nói: "Hay Hoàng thượng cho gọi Ngụy công công vào thử độc. Như vậy sẽ ổn thỏa nhất."
Tay Vân Tấn Ngôn dừng lại, đôi mắt u ám bỗng sáng lên, nắm chặt bàn tay đang cản hắn, cười nói: "Tâm ý của ái phi, sao trẫm nhẫn tâm nghi ngờ chứ? Huống chi, nếu có cách hạ độc trẫm, đêm qua ái phi đã ra tay rồi."
Dứt lời, đặt tay Lê Tử Hà xuống, cầm một miếng bánh ngọt.
Lê Tử Hà yên lặng ngồi một bên, cẩn thận nhìn hắn ăn bánh, trái tim vẫn chênh vênh giờ mới được đặt xuống. Rũ mắt che giấu tâm trạng, đột nhiên được Vân Tấn Ngôn ôm vào lòng, hơi thở ấm áp phả lên cổ: "Tối nay ái phi dịu ngoan như vậy, chẳng lẽ có mưu đồ gì đó không muốn ai biết?"
Lê Tử Hà đẩy ra hắn, cười nói: "Hoàng thượng đã nói như vậy, thần thiếp không cần giả vờ nữa." Thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: "Khuya rồi, Hoàng thượng nên về đi! Thần thiếp muốn nghỉ ngơi sớm!"
Vân Tấn Ngôn nắm lấy cằm nàng, nhướng mày cười khẽ: "Ái phi ngủ với trẫm thêm một đêm nhé?"
Lê Tử Hà hất tay hắn ra, lạnh lùng liếc nhìn: "Đừng khinh người quá đáng!"
Nụ cười của Vân Tấn Ngôn mang theo vẻ đen tối, giọng nói ra khỏi miệng lại lạnh như băng: "Vào hậu cung của trẫm, chính là nữ nhân của trẫm! Trẫm cũng muốn xem xem, nàng có thể vênh váo cả đời không!"
Dứt lời, phất tay áo rời đi.
Lê Tử Hà cầm lấy áo choàng, theo sát sau đó, cố ý giận dữ hét lên: "Bổn cung đến Trầm Hương điện, không ai được phép đuổi theo!"
Vân Tấn Ngôn mang theo đám người hướng về phía đông, một mình Lê Tử Hà đi về phía tây, càng lúc càng xa.
Trăng tròn dần dần lên cao, gió lạnh thổi từng cơn. Lê Tử Hà đứng ở hẻm nhỏ cạnh Đại Hoàng cung, thấy bóng dánh mảnh mai vội vàng của Diêu nhi, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống, vội tiến lên, kéo tay nàng, khẽ hỏi: "Sao lại muốn thế? Có chuyện gì không?"
Diêu nhi lắc đầu liên tục, trong bóng đêm không thấy rõ biểu hiện trên mặt, chỉ thấy trong mắt hiện lên chút ánh sáng, khẽ nói: "Đi thôi."
Lê Tử Hà gật đầu, nhẹ nhàng vuốt tay Diêu nhi. Thân thể của nàng bị nhiễm khí hàn, cho dù vào ngày hè tay chân cũng lạnh như băng, bây giờ tay Diêu nhi còn lạnh hơn nàng, hơi run rẩy.
"Diêu nhi đừng sợ, Vân Tấn