Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343353
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3353 lượt.
một vết sâu trên tuyết, nức nở nói: "Lão nô đi theo Hoàng thượng mấy chục năm, biết sự đau khổ của Hoàng thượng, không đành lòng giấu giếm lừa gạt Hoàng thượng lần nữa, nhưng cũng không đành lòng nhìn Tiểu chủ nhân ở trong cung này…”
Ông không đành lòng nhìn đứa bé kia lột xác giống Hoàng thượng.
"Ông phản bội trẫm, trẫm sẽ không bao giờ tin ông nữa!" Giọng điệu Vân Tấn Ngôn chợt lạnh, tự xưng đổi lại thành "Trẫm", vòng qua Hách công công, không liếc ông một cái, đi xuống núi: "Ông phải làm như thế nào, tự mình chọn lựa."
Ngụy công công vẻ mặt tiều tụy vừa khéo cũng đi lên núi, xa xa nhìn thấy Vân Tấn Ngôn, vội quỳ xuống lớn tiếng nói: "Hoàng thượng, Bạch Quý phi và Lê phi nương nương xảy ra tranh chấp tại cung Thần Lộ."
"Hoàng thượng!" Vân Tấn Ngôn còn chưa kịp phản ứng với lời nói của Ngụy công công, liền nghe được tiếng khóc của Hách công công ở phía sau: "Hoàng thượng! Ngài buông tay đi!"
Thân thể Vân Tấn Ngôn cứng lại nhưng không quay đầu vẫn nhấc chân rời đi.
"Ngươi nói cái gì? Ngươi nói lại lần nữa?" Lê Tử Hà đứng ở ngoài điện Thần Lộ, gió lạnh thổi qua gò má hiện lên hai vệt ửng hồng. Hai mắt nàng lạnh lùng lóe sáng nhìn chằm chằm Tô Bạch, một tay giữ chặt cổ tay của nàng ta, dường như sử dụng toàn lực. Tô Bạch muốn tránh thoát, hất mấy lần cũng không được, nhưng nghĩ lúc này Lê Tử Hà bệnh nặng mà nàng cũng không đối phó được, trong lòng tức giận, nghiến răng dùng lực hất tay Lê Tử Hà, cười lạnh nói: "Bổn cung chỉ muốn nói với ngươi đứa bé tên Nhất Nhất ở điện Trầm Hương thôi, tự ngươi xuống giường chạy ra khỏi điện té ngã còn trách Bổn cung hay sao? Bổn cung đâu có nói gì nào khác?"
Trong khi nói chuyện, nhìn thấy toàn thân Lê Tử Hà dính đầy bùn sệt, trong mắt nàng ta thoáng vẻ hả hê.
Thần sắc trên mặt Lê Tử Hà ảm đạm, đôi mắt đen trống rỗng, bị Tô Bạch hất ra thiếu chút nữa ngã xuống, cũng may được Bích Uyển đỡ lấy, hốt hoảng trong lòng vẫn chưa lắng xuống. Lúc nãy trong nháy mắt khi nàng ra ngoài Tô Bạch nói nhỏ bên tai nàng.... Nhất Nhất đã không còn ở trong cung, ngày nàng hồi cung....
"Ồ, ngươi cũng chỉ muốn kích thích ta thôi, lúc nãy Hoàng thượng còn nói ngày mai sẽ cho ta gặp Nhất Nhất, là ta quá lo lắng." Lê Tử Hà nói đến Hoàng thượng, trên mặt hiện lên nét dịu dàng, nàng đứng thẳng dậy để Bích Uyển dìu xoay người muốn đi vào điện.
Tô Bạch không phục, vốn tưởng rằng nàng ta sẽ khổ sở bất đắc dĩ ép hỏi mình, vậy mà nàng ta dễ dàng bỏ qua như vậy. Thấy vẻ mặt Lê Tử Hà tựa như đang hạnh phúc thỏa mãn càng thêm bực mình, cười nhẹ nói: "Vậy là Bổn cung nói sai rồi? Nhưng đêm đó Bổn cung ở điện Lê Bạch, rõ ràng nhìn thấy Tây Cung đèn đuốc sáng trưng, đao kiếm không ngừng bên tai, ngày hôm sau còn thấy máu chưa được dọn dẹp sạch sẽ. Chậc chậc, thiếu chút nữa dọa Bổn cung sợ đến nỗi không dám ăn cơm. A, ngươi không tin thì nhìn kỹ hành lang mà xem, nói không chừng vẫn còn để lại chút gì đó chưa được dọn dẹp cẩn thận."
Dứt lời, nàng ta nhướn mày, vẻ mặt xem trò vui lườm Lê Tử Hà một cái. Đúng lúc ấy lại nhìn thấy nàng cười rạng rỡ, không khỏi nhíu mày, không hiểu nhìn chằm chằm.
"Lúc này Lê Tử Hà cám ơn Quý phi nương nương!" Lê Tử Hà cười từ tận đáy lòng không hề che giấu, còn nhún gối thi lễ với Tô Bạch: "Cảm ơn, thực sự cảm ơn!"
Lo lắng trào dâng trong lòng Tô Bạch, nàng ta vừa mới ra vẻ hả hê giờ lại trở nên cứng ngắc.
Vốn dĩ nàng ta cũng không dám dùng hoa Lam Nhan này, đối với một nữ nhân chốn hậu cung mà nói không có con cháu chính là thiếu một chỗ dựa lớn. Không nói đến chuyện nhan sắc phai tàn không được sủng, dù cho được vinh sủng cả đời nhưng nếu không có con cháu sau khi Hoàng thượng băng hà sẽ thế nào? Cho nên dù hoa Lam Nhan ra hoa nàng ta cũng không dám động vào.
Giây phút nhìn thấy đứa bé kia, nàng ta hiểu, dù mình có sinh con thì ngôi vị Hoàng đế cũng không thể thuộc về đứa con đáng thương của nàng ta. Sinh ra trong hoàng gia mà không được thánh sủng, cuộc đời sẽ rất thê thảm. Đã như vậy nàng ta tình nguyện khiến Vân Tấn Ngôn yêu mình, nghĩ cách để đứa bé cho mình nuôi dưỡng, như vậy còn bảo đảm hơn long chủng mình sinh hạ.
Cho nên nàng ta nhân lúc Vân Tấn Ngôn bị trọng thương đã dùng hoa Lam Nhan.
Nàng ta cảm thấy từ sau khi đó, trên người Vân Tấn Ngôn có vài thứ thay đổi. Thí dụ như ánh mắt nhìn nàng không còn trống rỗng nữa, thí dụ như thỉnh thoảng hơi thở không còn lạnh lẽo nữa, thí dụ như trong nụ cười ôn hòa thật sự có vẻ dịu dàng chứ không phải chỉ là bề ngoài nữa.
Trước đây nàng cho rằng nguyên nhân là dùng hoa Lam Nhan khiến cho Hoàng thượng dần dần động lòng với mình. Nhưng khi biết hắn không để ý trọng thương cả đêm ra khỏi thành, tự mình đón ả Lê Tử Hà bỏ trốn với người khác, không những không hề trách phạt mà còn trông trước giường một ngày một đêm, cuối cùng vết thương cũ tái phát ngã bên giường.
Hôm nay nghe Lê Tử Hà nói như vậy, lại nhìn thấy nụ cười trên mặt nàng, nàng ta đột nhiên sợ. Có phải nàng ta bị lừa hay không? Dùng hoa Lam Nhan ngược