XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3360 lượt.

áp ấy, nhưng không thấy đâu nữa. Quay đầu nhìn sang lại mới thấy Thẩm Mặc đang đứng đối diện mỉm cười, trong mắt ngập tràn hình bóng của nàng. Trái tim nàng như được an ủi phần nào, cầm tay hắn nhưng dường như chỉ bắt được hư vô. Lê Tử Hà kinh hoàng nắm lần nữa, nhưng không tài nào bắt được. Nàng nức nở nói: "Thẩm Mặc, thật ra thì ta là Quý Lê…..Chàng, còn có thể yêu ta sao?"
Thẩm Mặc vẫn mỉm cười với nàng giống như ánh mặt trời, nụ cười sáng ngời, lưu luyến dịu dàng. Hắn nắm tay Lê Tử Hà, giọng nói như hư không, dường như truyền đến từ thời xa xưa, mơ hồ không rõ: "Tử Hà, nàng biết không, ta không quan tâm nàng là ai, không quan tâm nàng yêu ai hận ai, ta chỉ muốn vĩnh viễn nắm tay nàng thế này...."
Thẩm Mặc dừng lại, ánh mắt chợt lóe lên, kéo Lê Tử Hà vào trong ngực, nhẹ giọng nói bên tai nàng: "Cho dù bị người đời khinh bỉ, cho dù không có mặt mũi nào đi qua Hoàng Tuyền, ta cũng muốn cho người đời biết ta yêu nàng, người ta yêu chỉ có nàng."
Vành mắt Lê Tử Hà đỏ ửng, nở nụ cười yếu ớt. Hoa Túc Dung đỏ như lửa, cánh hoa tung bay luồn vào tóc. Nàng tựa vào đầu vai Thẩm Mặc, muốn trả lời, lại phát hiện mình không thốt nên lời.
Thân thể đang ôm lấy nàng bỗng run lên, cánh hoa vờn quanh mái tóc bỗng hóa thành máu tươi nhỏ xuống đất. Lê Tử Hà vội chống người lên, lại thấy Thẩm Mặc vẫn cười với mình, cười đến ảm đạm. Toàn thân chàng đỏ rực một màu hoa nhiễm máu, ồ ạt chảy ra mãi không ngừng. Lê Tử Hà hốt hoảng kéo lấy ống tay áo của Thẩm Mặc, nhưng lại cầm phải khoảng không. Nàng muốn gọi hắn, nhưng dù có dùng hết sức cũng không phát ra được tiếng nào. Đôi mắt nàng đẫm lệ nhìn thân thể hắn dưới ánh trăng dần trở nên trong suốt, theo cơn gió thổi qua bay đi như lá rụng. Biển hoa đỏ rực rỡ trước mắt bỗng biến thành màu trắng, một màu trắng chết chóc.
"Ta trở về cung mấy ngày rồi?" Lê Tử Hà cử động cánh tay, muốn chống người dậy.
Bích Uyển ngước mắt thấy Lê Tử Hà muốn đứng dậy, do dự có nên đứng dậy dìu nàng hay không. Lê Tử Hà không phân phó gì, nàng không dám tùy tiện đứng lên, chỉ đành trả lời: "Bẩm nương nương, ba ngày rồi."
Lê Tử Hà nhíu mày, cắn răng chống người lên, Bích Uyển vội dập đầu nói: "Nương nương, nương nương không nên đứng dậy, ngự y nói nương nương con rất yếu, vết thương nặng chưa lành, lại bị lạnh cả đêm, cần phải điều trị tốt cẩn thận, ít nhất một tháng không thể xuống giường."
Không cần Bích Uyển nói, Lê Tử Hà đã nhận thấy thân thể mình không còn sức lực, vừa mới ngồi dậy trước mắt đã biến thành màu đen, choáng váng hoa mắt. Nhưng nàng cố chịu đựng, không để ý tới lời nói của cung nữ, xoay người ngồi dậy. Đột nhiên nàng cười khổ, vì sao mỗi lần bị thương đều là ở phía sau, gậy đánh, roi quất, vết đao, mỗi lần đều phải nằm ở trên giường thật lâu không thể động.
"Nô tỳ mang cho nương nương chút điểm tâm." Bích Uyển lại dập đầu xin chỉ thị.
Lê Tử Hà gật đầu, vết thương trên lưng đã qua ba ngày, không cử động quá mạnh thì cũng không đến mức làm rách miệng vết thương. Lúc này toàn thân nàng bủn rủn vô lực là vì đói.
"Gần đây trong cung có xảy ra chuyện gì không?"
Trên giường đặt chiếc bàn thấp, phía trên bày cháo trắng, còn có chút rau dưa và các loại bánh ngọt. Lê Tử Hà vừa múc một muỗng cháo đưa lên miệng, vừa lơ đãng hỏi.
Cả người Bích Uyển run rẩy, không dám ngẩng đầu, cung kính trả lời: "Bẩm nương nương, trong cung bình yên."
"Không có chuyện gì đặc biệt?" Giọng điệu Lê Tử Hà khẽ nâng cao, nghi ngờ nói.
"Không có, không có." Bích Uyển ngập ngừng.
Lê Tử Hà cười, vùi đầu húp cháo, dù thế nào chuyện đầu tiên cần phải làm là phục hồi sức lực.
"Cút ngay, Bổn cung muốn đi vào, nô tài các ngươi dám cản sao?" Đột nhiên ngoài điện truyền đến tiếng mắng mỏ giận dữ. Để ngăn khí lạnh, cửa sổ điện Thần Lộ đều được đóng kín, âm thanh từ bên ngoài rất khó truyền vào được, nhưng giọng nói kia quá chói tai, trong điện lại vô cùng an tĩnh nên càng có vẻ rõ ràng.
Lê Tử Hà cau mày, hỏi "Bạch Quý phi?"
Giọng nói kia chắc chắn là của Tô Bạch, nhưng nàng ta ở trước mặt mọi người vẫn luôn giả vờ hồn nhiên, dịu dàng, không rành thế sự, từ bao giờ lại trở nên ngang ngược như vậy?
Bích Uyển khó xử nhìn cửa điện. Từ trước đến giờ vị Lê phi này không thích trong điện có nhiều người, nghe nói ngày trước nàng thường xuyên đuổi mọi người ra ngoài cửa, Hoàng thượng cũng cực kỳ thấu hiểu, chỉ dặn dò cứ để một mình nàng ở lại trong điện. Đang do dự không biết nên trả lời thế nào, lại nghe Lê Tử Hà nói: "Đuổi nàng ta đi, ta không muốn gặp."
Lê Tử Hà nhịn cảm giác nhộn nhạo trong dạ dày, hất hết đồ ăn trên bàn. Thấy kia cung nữ nhận lệnh đi ra ngoài, nàng hít sâu một hơi, nằm xuống. Hiện tại nàng không có hơi sức đấu với Tô Bạch.
Ngoài điện vẫn tranh cãi ầm ĩ, đành vậy, mặc dù nằm ba ngày thân thể nàng vẫn rất mệt mỏi. Lê Tử Hà nhắm mắt lại muốn ngủ, trái tim luôn bình tĩnh nay lại đau âm ỷ, loại đau đớn này nổi lên giống như lốc xoáy, càng khuấy càng mạnh, càng lúc càng mau, càng lúc càng nhanh.
Nhất Nhất, muốn gặp Nhất Nhất, biết rõ Vân Tấn Ngôn không đến nà