Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3359 lượt.

ng không thể nào nhìn thấy, nhưng vẫn nhớ mãi không quên.
Thẩm Mặc, nhớ Thẩm Mặc, không hiểu sao lại có thể nói ra những lời đoạn tuyệt tàn độc kia. Dây dưa giữa hai người có lẽ đã chấm dứt từ đây, nhưng đó cũng không phải do nàng.
Vân Tấn Ngôn có thể tìm được chỗ ở của bọn họ, có thể thừa dịp Thẩm Mặc không có ở đó mà để lại tờ giấy kia, đồng nghĩ với việc bọn họ đã bị vây trong hoàn cảnh xấu rồi. Đột nhiên nàng sợ lời nói của Tạ Thiên Liêm linh nghiệm. Nàng nguyện ý tin tưởng Thẩm Mặc, tin Thẩm Mặc sẽ không vứt bỏ nàng, tin Thẩm Mặc sẽ mang theo nàng đi trốn, tin Thẩm Mặc sẽ bất chấp tất cả bảo vệ nàng. Nhưng chính niềm tin này, làm cho nàng không thể không đẩy Thẩm Mặc ra. Thân thể nàng mang trọng thương, lại không biết có bao nhiêu người của Vân Tấn Ngôn ở bên, phần thắng quá nhỏ.
Quan trọng hơn là Nhất Nhất, mặc dù Nhất Nhất là máu mủ với Vân Tấn Ngôn, nhưng chính tay hắn đã giết một lần, làm sao có thể bỏ qua lần thứ hai?
Nói cho cùng cũng vẫn là nước chết. Nếu nàng sống lại để báo thù, hôm nay trở lại điểm xuất phát, hoàn thành sứ mạng. Theo Vân Tấn Ngôn trở về cung là lựa chọn đơn giản nhất cũng hợp lý nhất.
Thẩm Mặc, nàng nợ hắn, trước kia Quý Lê nợ hắn, hôm nay là Lê Tử Hà cũng vẫn nợ hắn, nhưng lại không có cơ hội bồi thường, chỉ mong hắn vẫn là Thẩm Mặc không màng danh lợi, sống yên ổn.
Trong mơ hồ, nàng nhìn thấy Nhất Nhất cười với mình. Nụ cười nhàn nhạt, má trái lộ ra lúm đồng tiền. Lê Tử Hà vui mừng, chỉ cảm thấy lúm đồng tiền này chứa đầy hạnh phúc. Nàng vươn tay định chạm vào, xem thử hạnh phúc có mùi vị gì, đồng thời Nhất Nhất cũng vươn tay....
Không phải bàn tay mềm mại trong tưởng tượng, có chút lạnh, có chút thô, trượt dọc theo gương mặt nàng, mơn trớn lông mi, chạm vào khuôn mặt, cảm giác… vô cùng quen thuộc…
Lê Tử Hà kinh ngạc tỉnh dậy, mở mắt liền nhìn thấy Vân Tấn Ngôn ngồi ở bên giường. Hắn hơi nghiêng mình, trong mắt là ánh sáng nhàn nhạt. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng. Nàng quay mặt tránh tay hắn, chuyển động thân thể, chống hai tay dậy.
Vân Tấn Ngôn muốn đỡ lại bị nàng tránh ra. Hắn không tự tìm mất mặt nữa, ngồi im ở bên cạnh, trên mặt là nụ cười khó hiểu.
"Ta muốn gặp Nhất Nhất." Lê Tử Hà ngồi dậy xong liền nói thẳng.
Gương mặt Vân Tấn Ngôn gầy đi rất nhiều, hai mắt hơi trũng sâu, vẻ mặt ảm đạm, duy chỉ có ánh mắt lấp lánh. Nhưng vừa nghe được lời nói của Lê Tử Hà, ánh mắt bỗng dưng tối sầm lại. Hắn vẫn cười, cầm áo khoác lên người Lê Tử Hà: "Lê nhi còn chưa khỏe, nên nghỉ ngơi thật tốt mới đúng."
Thân thể Lê Tử Hà cứng đờ, tiếng gọi đã từng quen thuộc bên tai hơn mười năm, ngữ điệu dịu dàng quen thuộc, nghe vào bên tai lại chỉ cảm thấy châm chọc. Nàng quay đầu, vừa khéo nhìn thấy ánh mắt có mấy phần dò xét, mấy phần mong đợi của Vân Tấn Ngôn. Nàng không hiểu sao có chút muộn phiền, ngượng ngùng cười một tiếng, không để ý cách gọi này của hắn, lạnh lùng nói: "Ta muốn gặp Nhất Nhất."
Vân Tấn Ngôn nghiêng người, thở dài, khẽ tựa vào bên giường. Muốn kéo tay Lê Tử Hà nhưng còn chưa chạm được nàng đã tránh ra. Trong mắt hắn thoáng hiện lên một tia cô đơn, rũ mí mắt xuống, nhỏ giọng nói: "Nàng dưỡng thương trước đã."
Lê Tử Hà cầm quần áo tự mặc vào, động tác hết sức nhẹ nhàng tránh làm nứt miệng vết thương. Vân Tấn Ngôn chợt giữ tay nàng: "Nàng muốn làm gì?"
"Gặp Nhất Nhất."
"Sau đó?"
"Ta vào hoàng cung, còn có sau đó sao?" Lê Tử Hà không cười, hất mạnh tay Vân Tấn Ngôn, suýt nữa hất hắn nhào xuống giường, may mà một tay hắn kịp thời chống đỡ mới đứng vững.
Lê Tử Hà liếc mắt một cái, không lo được nhiều như vậy, xuống giường.
Mới vừa ăn một chút lại ngủ một giấc, sức lực trên người nàng đã khôi phục đôi chút. Nằm ở trên giường chưa tỉnh, xuống đất mới phát hiện đầu nặng nề giống như bị hòn đá đè, hai chân mềm nhũn. Nàng nắm chặt quả đấm lấy lại khí lực, chớp mắt mấy cái xua tan tăm tối trước mắt, miễn cưỡng đứng lên.
"Sau đó nàng sẽ chết?" Giọng Vân Tấn Ngôn chùng xuống: "Chất độc trên người của nàng là Thẩm Mặc hạ? Hay là tự nàng hạ?"
"Ngự y khám ra trên người ta có độc?" Lê Tử Hà quay đầu nhìn Vân Tấn Ngôn sau lưng, muốn cất bước chân lại không nâng lên được, chỉ có thể cười khẩy nói: "Trong cung này toàn mấy kẻ vô dụng, ta uống thuốc quanh năm, thuốc có ba phần độc, lại nói ta trúng độc? Buồn cười!"
Vân Tấn Ngôn không tin nhưng không phản bác, tiến lên ôm lấy nàng: "Lê nhi, độc kia tạm thời sẽ không tổn thương đến thân thể của nàng, nàng yên tâm, nhất định ta sẽ nghĩ biện pháp."
"Hả? Nghe nói trong tay Hoàng thượng có một viên thuốc giải bách độc, không bằng...." Lê Tử Hà dừng một chút, cười: "Cho ta ăn đi?"
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn thay đổi, đang muốn mở miệng giải thích: "Lê nhi ...."
Lê Tử Hà lạnh giọng cắt đứt lời của hắn: "Hoàng thượng đang gọi ai đó?"
Vân Tấn Ngôn ngây người, bàn tay vòng trên eo Lê Tử Hà buông lỏng, ánh sáng trong đôi mắt chợt lóe rồi chợt tắt, cuối cùng nhắm mắt lại. Sau khi mở ra lần nữa đã tối tăm sâu không thấy đáy. Hắn đi qua bên cạnh Lê Tử Hà, trực tiếp đi ra ngoài.<