Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3336 lượt.
ữa, Diêu phi không sợ, nàng còn sợ gì chứ? Tiến lên giữ lấy cổ tay Diêu phi, để chính xác mạch đập dò xem mạch, mạch lưu thông ổn định, hơn nữa Thái y viện có ghi chép lại nguyệt sự của tần phi, Lê Tử Hà nhíu chặt lại hai hàng lông mày, đứng lên quỳ xuống đất nói: "Nương nương, xác thực là hỉ mạch."
"Ha ha, ha ha. . . . .Rất tốt, thưởng! Toàn bộ đều được ban thưởng!" Diêu phi đột nhiên cười ha hả, hai mắt lóe sáng, cực kỳ hưng phấn nhìn tới mọi người.
Lê Tử Hà cúi đầu xem như không nhìn thấy gì, thật sự là không nghe thấy gì sao? Có phải là Diêu nhi hay không? Là nàng bị cái hậu cung ăn thịt người này bức đến mức đã hoàn toàn thay đổi, hay là chính mình vốn chưa bao giờ thấu hiểu nàng ta?
"Duyệt nhi, mau đi gọi Hoàng thượng tới, bổn cung muốn đích thân nói cho hắn biết cái tin tức tốt này!" Diêu phi đột nhiên bình tĩnh lại, trầm giọng nói.
Cung nữ lập tức quỳ gối lĩnh mệnh, nhanh chân bước lui ra ngoài.
"Các ngươi có thể đi rồi."
Diêu phi vung tay lên, Lý ngự y liền vội vàng đứng dậy nháy mắt với Lê Tử Hà, ý bảo nàng đi theo.
Ra khỏi Đào Yểu điện, Lê Tử Hà cúi đầu cười khẽ, hỉ mạch, mình đã từng mong mỏi hai năm, cuối cùng cũng được mang thai, bằng mọi cách cẩn thận hết sức che chở, nhưng chỉ một chén thuốc đã bị đưa tiễn xuống Hoàng Tuyền, Vân Tấn Ngôn, tại sao ngươi phải nhẫn tâm đến vậy?
Vào lúc cúi đầu, Lê Tử Hà chỉ nhìn lấy được bước chân của Lý ngự y, duy trì tốc độ cứ đi theo là được, nhưng thấy hắn bỗng nhiên dừng lại, người lập tức bị thấp xuống hơn phân nữa.
"Ngô Hoàng Vạn Tuế, Vạn Tuế, Vạn Vạn Tuế!"
Vang lên bên tai là tiếng quát to của Lý ngự y, rõ ràng rất gần lại giống như từ một nơi rất xa truyền vào trong tai Lê Tử Hà, chỉ cần một cái ngước mắt là có thể được nhìn thấy một vùng sáng rực dưới ánh mặt trời vô cùng chói mắt ở phía trước. Long liễn chậm rãi lái tới gần, thoáng bừng tỉnh như một giấc mộng, có lẽ là do bị ánh mặt trời châm chích vào đau nhói, Lê Tử Hà chớp chớp hai mắt để làm giảm bớt đi sự khô rát, cúi đầu rồi khụy xuống một bên đầu gối, chân còn lại cũng ngay sau đó quỳ xuống theo, tiếp lời Lý ngự y hô lên: "Ngô Hoàng Vạn Tuế, Vạn Tuế, Vạn Vạn Tuế. . . . . ."
Thời Tiết Mùa Thu
Long liễn chầm chậm rời đi, trong hoàng cung trong nháy mắt yên tĩnh lại, chỉ còn có tiếng bước chân của thị vệ, xa liễn đi ở phía trước thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh “cót két”, còn có tiếng tim nhảy đập của Lê Tử Hà. Trong đầu đột nhiên như được cấp tốc đổ vào luồng khí nóng, đang lăn lộn kêu gào ầm ĩ mong muốn tìm được lối ra, cặp mắt bị dồn nén đến đỏ bừng lên, tiếng vang còn sót lại bên tai cũng dần dần bị âm thanh vù vù thay thế, mà ngay cả hô hấp cũng bắt đầu tắc nghẽn. Toàn thân Lê Tử Hà cứng đờ quỳ trên mặt đất, ép buộc mình cúi thấp đầu xuống không được ngước mắt, không được kêu lên, chỉ có thể trừng lớn hai mắt, nhìn bóng dáng vàng rực lướt qua trước mắt, bánh xe lăn từng vòng từng vòng như đang nghiền nát trái tim nàng, chèn ép đến người run bần bật, nhìn trân trối vào hai đường dấu vết bánh xe trên mặt đất, cho đến tiếng xa liễn đã đi thật xa mới bật đứng lên gấp rút đi về phương hướng của Thái y viện.
Lý ngự y kinh ngạc nhìn toàn thân Lê Tử Hà đằng đằng sát khí, há to miệng nhanh chân đuổi theo, trống ngực đập dồn dập, âm thầm oán trách bản thân càng già càng vô dụng rồi, đến nỗi ngay cả một đứa nhỏ tức giận mà cũng cảm thấy sợ hãi. . . . . .
Tại Thái y viện, Phùng Tông Anh không kiên nhẫn chắp tay đi tới đi lui ở trong phòng, trông thấy một mình Lê Tử Hà đang đi nhanh tới, nhíu mày cao giọng quát: "Đi xem bệnh cho có một người lại mất tới nhiều thời gian như vậy? Ta đã ngủ một giấc rồi lại tiến cung vậy mà các ngươi vẫn chưa về tới! Để ta đợi cả buổi như vậy sao?"
Khi Lê Tử Hà nhìn thấy Phùng Tông Anh trong nháy mắt sắc mặt nhu hòa trở lại, cúi đầu không nói mặc cho ông trách mắng. Lý ngự y vừa nhìn thấy thầm than tiêu rồi, hôm nay thật không phải là một ngày tốt, đi chẩn bệnh bị người đánh, ra cửa đụng phải Hoàng thượng, y đồng bình thường im hơi lặng tiếng đột nhiên trở nên lạnh mặt, còn bị viện sử đại nhân tính khí nóng như lửa nổi cơn tam bành, đành phải cam chịu số phận theo sát đứng ở bên cạnh Lê Tử Hà.
"Nha đầu ngươi không nghe lời ta nói sao?"
"Mấy thứ này là viết cái gì hả? Viết lại! Sáng sớm ngày mai mang nó vào cung cho ta, nếu không một tháng tới cũng đừng vào cung tìm ta nữa. . . . . ."
"Nha đầu, đây là tranh ngươi vẽ sao?"
***
Bất tri bất giác đã trôi qua cuối mùa hè, chiếc lá cây vàng óng đầu tiên rơi rụng lả tả bay xuống ở trong cung, thông báo ngày của mùa Thu sắp đến, thời tiết đã dần dần trở lạnh, đến ban đêm còn mang theo chút lành lạnh.
Lê Tử Hà quấn chặt cái chăn sát vào người, cơ thể cuộn thành một cục, , nơi xương đùi từng bị thương đau nhức đến không chịu nổi, thời tiết âm u thế này e rằng ngày mai trời sẽ đổ mưa.
Tiếng côn trùng kêu râm ran ngoài cửa sổ đã không còn kêu nhiều nữa, chỉ nghe được gió mùa Thua lát đát thổi qua,