Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343339

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3339 lượt.

lôi kéo theo cành lá đung đưa phát ra tiếng rào rào, Lê Tử Hà vùi đầu vào trong chăn, rõ ràng là rất buồn ngủ thế nhưng nhắm mắt lại thì lại không thể nào ngủ được, lúc nào cũng cảm thấy như thiếu đi cái gì đó, trong lòng trống trải vắng vẻ, nhưng không tìm được là lạ ở chỗ nào.
Trởi mình qua lại hai lần nữa, dứt khoát ngồi dậy, khoác lên áo ngoài đốt lên ngọn nến, vừa ngồi xuống ở trước bàn liền hiểu ra là đã thấy thiếu đi cái gì, đêm nay quá mức an tĩnh, không những không có tiếng côn trùng kêu râm ran của ngày hè, mà còn thiếu đi tiếng tiêu hàng đêm đến bầu bạn với nàng suốt nửa tháng qua.
Lê Tử Hà kéo sát lại áo choàng, đi tới trước song cửa sổ nhỏ, bóng đêm lúc này dày đặc, trăng sao mất đi ánh sáng, cây cối bên ngoài cửa sổ đều chỉ nhìn thấy được cái bóng mơ hồ mà thôi, nhờ ánh nến trong phòng rọi ra mới nhìn thấy được mưa phùn rơi lún phún, như từng sợi tóc bạc trắng theo gió bay xuống, rọi vào trên lá cây phát ra tiếng tí tách nho nhỏ như nụ cười bâng quơ, thì ra là trời đổ mưa rồi, nên người nọ sẽ không thổi nữa sao?
Thổi tắt ánh nến, nằm lại xuống giường, bỗng nhiên tiếng tiêu nọ phá không gian vọng đến, quanh quẩn vang ở bên tai, trong lòng Lê Tử Hà nhất thời vui vẻ, không biết là người ở phương nào, lại có thể thổi tiêu hằng đêm ở ngay tại trong thâm cung này, mấy ngày trước nàng còn cố tình đi ra ngoài tìm thử nhưng một bóng người cũng không thấy, kỳ quái hơn chính là, tiếng tiêu ấy như thường lệ chỉ vang lên vào hơn nửa đêm, cho đến khi mình ngủ thật say, cũng không biết là thổi tới khi nào mới ngừng, cũng không nghe bất kỳ ai ở trong Thái y viện nghị luận về chuyện này.
Xua đuổi đi những suy nghĩ vớ vẩn, tâm tình của Lê Tử Hà theo ca khúc dần dần ôn hòa lại, cũng như mười mấy đêm trước từ từ chìm vào giấc ngủ thật say.
Thẩm Mặc ngồi dựa vào một nhánh cây, cành lá rậm rạp che chắn hơn phân nửa người của hắn, trên người hắn lại mặc y phục màu đen, người ở dưới đất nếu không ngẩng đầu tỉ mỉ quan sát cây đại thụ này, muốn phát hiện ra hắn thật sự không dễ. Từ góc độ của hắn, vừa vặn nhìn thấy một góc nhỏ trong căn phòng của Lê Tử Hà, vốn là lo lắng Phùng Tông Anh sẽ vì chuyện năm xưa mà làm khó nàng, vì vậy vào cung để nhìn xem moi việc nàng có bình an hay không, trong lúc vô tình đã phát hiện ra hằng đêm hầu như nàng đều không thể nào ngủ được yên, liền nhớ tới thủ khúc an thần kia.
Đêm nay thấy nàng đã đi ngủ sớm, thầm nghĩ nỗi lòng của nàng đã khôi phục lại bình tĩnh, nhưng khi thấy nến trong phòng nàng lại thắp sáng, một tia thương tiếc như hóa thành nước xuân nhộn nhạo ở trong lòng, bất tri bất giác lòng bỗng mềm hẳn đi cầm tiêu thổi khúc, tiếng tiêu này là do hắn dùng nội lực truyền âm, chỉ có mỗi mình Lê Tử Hà là có thể nghe được, cũng không lo lắng bị người khác phát hiện, chỉ là nghĩ tới sự chấp niệm trong lòng Lê Tử Hà cứ kéo dài không tiêu tan, ca khúc đạm mạt thanh lịch lại bị hắn thổi ra thành có chút phiền muộn trong ấy.
Qua một hồi lâu thấy trong phòng không có động tĩnh, Thẩm Mặc để xuống trường tiêu lau đi nước mưa trên người nó rồi vắt lại ở bên hông, cánh tay chống đỡ ở trên thân cây hơi dùng chút sức, thoắt người một cái ngay lâp tức đã đến mặt sau trước song cửa sổ nhỏ bên ngoài căn phòng, tầm nhìn của hắn bị ngăn cẳn bởi lớp giấy dán cửa màu xám trắng, gió nhẹ xen lẫn mưa phùn rơi xào xạc bên tai hắn, nhưng vẫn có thể nghe được rất rõ lại như cũ có thể rõ ràng nghe được tiếng hít thở nhè nhẹ của người con gái ở bên trong phòng.
Thẩm Mặc giơ lên cánh tay, mấy ngón tay nhúc nhích, đột nhiên muốn chọc thủng lớp giấy dán của để nhìn xem người con gái ở bên trong.
Mưa phùn đã sớm thấm đẫm vào bộ hắc y của Thẩm Mặc, thấm ướt luôn cả mái tóc dài cùng nhau quấn bện dán sát vào trên người, mỗi lần hắn giơ tay lên nước mưa theo đó từng giọt rơi xuống, Thẩm Mặc hơi sững người một lúc, loáng thoáng có thể nhìn thấy năm ngón tay hơi run rẩy, cuối cùng nắm lại thành quả đấm rồi hạ xuống, bước đi xoay người giữa làn mưa gió.
Thoáng chốc đã trôi qua nửa tháng, hằng ngày Lê Tử Hà đều đi theo Phùng Tông Anh học viết chữ, thật ra thì cần từ từ thay đổi kiểu chữ về lại như hình dáng ban đầu là được rồi, mỗi lần thấy Phùng Tông Anh nhìn chữ của mình mà sững sờ, trong lòng thật vô cùng ấm áp, nhưng lại có một chút áy náy, rõ ràng là người đang ở ngay trước mắt lại muốn mượn chữ để tưởng nhớ.
Lê Tử Hà còn phát hiện ra, không phải Phùng Tông Anh là không dẫn mình đi chẩn bệnh, mà hiện tại hình như ông cũng không có đi chẩn bệnh, bởi vì nhiệm vụ bắt mạch bình an cho Vân Tấn Ngôn đã giao lại cho Ân ngự y. Trong cung không có hoàng hậu, hai người sủng phi cũng được phân biệt cho hai người ngự y đảm nhiệm, riêng Diêu phi thì sau khi mang thai, địa vị trong nháy mắt cao hơn một bậc, ngự y bình thường mỗi ngày chẩn mạch biến thành Ân ngự y, cũng vậy vì mà Lê Tử Hà không được gặp lại nàng.
Tiếng tiêu vào mỗi đêm, nửa tháng trước đã làm cho lòng Lê Tử Hà dần dần nhẹ nhõm, nhưng từ sau cái đêm mưa đó đã không còn xuất hiện nữa, thiếu đi tiếng tiêu cũng từ từ trở thành th