XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3340 lượt.

hoáng váng hoa mắt, nhưng ngay lập tức nghĩ tới những lời mà Trịnh Hàn Quân từng nói với mình: Phụ nữ ở hậu cung luôn ngấm ngần đấu đá với nhau, loại người nào cũng có, lại nghĩ đến dáng vẻ lo lắng vừa rồi của sư huynh, cũng không dám quá khinh suất vì thế lắc lắc đầu nói: "Nương nương, tôi không sao, ha ha."
"Muội muội không thích Nghiên Vụ điện của ta sao?"
Nghiên phi buông ra bàn tay của Thẩm Ngân Ngân, trong đôi mắt sáng lộ rõ vẻ đau thương dường như còn có chút sóng nước dập dờn. Thẩm Ngân Ngân đó giờ chưa từng thấy qua người đẹp hàm oán mà điềm đạm đáng yêu như thế, cùng là phận gái nàng cảm thấy thật không đành lòng, huống chi Nghiên phi đã nói đến mức này cũng không nỡ cự tuyệt, vội nói: "Ngân Ngân nào dám, đi thôi, ta đi với cô là được rồi."
Nghiên phi cười nhẹ, lại nắm lấy bàn tay Thẩm Ngân Ngân, dịu dàng nói: "Tính tình muội muội thật thẳng thắn, thật là làm cho người ta yêu mến."
Thẩm Ngân Ngân cười cười, quay đầu lại liếc nhìn sư huynh, muốn chuyển cho hắn ánh mắt yên tâm, nhưng “hắn” lại đang cúi đầu không nhìn thấy ám hiệu của mình, chỉ đành phải coi như không có gì đi theo Nghiên phi. Không biết vị Nghiên phi này tìm mình có chuyện gì? Dù sao mình cũng biết võ công, dáng vẻ nàng ta thoạt nhìn rất hòa nhã, mình cũng không có đắc tội với nàng ta, có lẽ cũng không có việc gì, đi một lát sẽ về ngay.
Lê Tử Hà tiếp tục chẩn bệnh nhưng lòng dạ vẫn cứ không yên, nàng không hề hiểu rõ gì về Nghiên phi này. Khoảng thời gian 3 tháng bị giam lỏng ở Hồng Loan điện, chỉ nghe nghe nói tân phi tử vừa tiến cung nào là tướng mạo vô cùng xinh đẹp, nào là nhận đủ mọi sự cưng chiều của thánh thượng. Chân chính gặp mặt chính là ngày thứ hai đến thỉnh an Hoàng hậu sau khi nàng ta nhập cung. Khi đó lòng nàng mang oán khí, tất nhiên lười cẩn thận đánh giá tới Nghiên phi, đến ngày thứ ba Nghiên phi thỉnh an thì được Vân Tấn Ngôn hạ chỉ cho miễn.
Hôm nay nhìn thấy nàng dịu dàng như nước, mỏng manh như liễu, có đúng thật là như thế không? Lê Tử Hà không tin, nói đúng hơn là không muốn tin, thà rằng cứ nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng phức tạp, cũng không muốn thừa nhận mình từng bại bởi dưới thế tấn công nhu tình của Nghiên phi.
Cuối cùng cũng xong một ngày chẩn bệnh, Lê Tử Hà lo sợ bất an mà trở lại Thái y viện, lúc này bóng đêm đã bao phủ cả Thái y viện, khắp nơi yên tĩnh an lành. Lê Tử Hà về đến căn phòng nhỏ liền đốt lên ánh nến, ánh nến lúc sáng lúc tối như nhịp tim lúc nhanh lúc chậm của nàng hiện giờ. Thẩm Ngân Ngân giống như một trang giấy trắng, nàng hy vọng luôn nhìn thấy tờ giấy trắng này cứ mãi sạch sẽ đến hết cuộc đời, nhưng chính bản thân mình lại đưa muội ấy vào lồng giam này, vào ván cờ hiểm này, nhất định phải tìm cơ hội nói rõ ràng với muội ấy, để muội ấy nhân lúc trước khi điện tuyển cố gắng giả bệnh để rời khỏi hoàng cung.
Thời gian qua cũng lâu rồi, tại sao Thẩm Mặc còn chưa tìm đến muội ấy? Để muội ấy lại lần nữa xông vào hoàng cung?
"Lê Tử Hà!"
Nghe được tiếng gõ cửa cùng tiếng gọi ầm ĩ, Lê Tử Hà bước ra mở cửa, thấy một tên y đồng hơi có chút quen mắt đang đứng ở trước cửa, hắn quan sát nàng một hồi rồi nói: "Bên ngoài có người tìm ngươi."
Lê Tử Hà gật đầu nói đa tạ, âm thầm suy đoán, muộn thế này rồi còn ai tìm đến mình?
Bước nhanh đi tới tiền sảnh, đứng ở ngoài điện là một tên thái giám, lén la lén lút nhìn ngó vào bên trong, thấy Lê Tử Hà đi ra lập tức tươi cười hỏi, "Công tử chính là Lê Tử Hà?"
Lê Tử Hà gật đầu, chưa từng gặp qua vị thái giám này, cũng không có quen biết với ai ở trong cung, sao lại có thể nhờ thái giám đến tìm nàng?
"Nè, cái này cho ngươi, truyền lời là ‘cứu muội’" Thái giám lấy xuống từ bên hông một vật nhét vào tay Lê Tử Hà rồi ngay lập tức xoay người chạy đi.
Lê Tử Hà nhìn thấy đồ vật trong tay trong lòng liền run lên, không hề suy nghĩ chạy đuổi theo phương hướng tên thái giám nọ vừa chạy đi, món đồ mà tên thái giám ấy vừa cho nàng chính là cây trâm gỗ mà nàng đã từng tặng cho Thẩm Ngân Ngân.
Cũng may tên thái giám sợ bị người phát hiện, bước chân tuy nhanh nhưng vì trông trước ngó sau nên tốc độ cũng chậm lại một chút, Lê Tử Hà bước nhanh lên cản hắn lại, sốt ruột hỏi: "Cô gái đưa cho ngươi cây trâm này hiện giờ ở đâu?"
Thái giám lo lắng nhìn quanh quất bốn phía, nhỏ giọng nói: "Hình như. . . . .Hình như bị Hoàng thượng gọi đi thị tẩm rồi. . . . . ."






Thị Tẩm
Lê Tử Hà trở lại căn phòng nhỏ của mình, chân bước đi trôi nổi như giẫm vào hư không. Thẩm Ngân Ngân bị gọi đi thị tẩm bảo nàng đi cứu, nàng có tư cách gì đến cứu chứ? Cục điện náo loạn đến tình cảnh này, cũng là tự mình chuốc lấy trái đắng, còn hại một đứa trẻ ngây thơ trong sáng, nếu như mình sớm nói rõ thân phận với Thẩm Ngân Ngân thì sẽ không có những chuyện phiền thế này. Ánh nến lập lòe soi nghiêng bóng dáng của Lê Tử Hà, lúc sáng lúc tối dập dờn trên ván cửa, bóng đêm càng lúc càng tối, Lê Tử Hà ngồi ở trước bàn bóp trán, đột nhiên cảm thấy thể xác lẫn tinh thần mệt mỏi rã rời, g