XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3390 lượt.

g giòn tan vọng khắp đại điện hết sức chói tai, kế tiếp chính là sự yên tĩnh đến dọa người, yên tĩnh nhưng không có chút mảy may hơi thở của sự tức giận nào.
Hơi lạnh ngoài cửa sổ thổi vào trong điện, không khí vốn đang ấm áp trong nháy mắt hoàn toàn biến mất. Hai tay Vân Tấn Ngôn cứng đờ giữa không trung đột nhiên chán nản rũ xuống, Lê Tử Hà vội quỳ xuống lớn tiếng nói: "Nô tài thấy cử chỉ hành đông của Hoàng thượng có vẻ khác thường, không còn cách nào khác chỉ đành mạo phạm thánh thể, xin Hoàng thượng giáng tội!"
Vân Tấn Ngôn giống như bừng tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, trên sắc mặt trắng bệch chỉ còn lại năm dấu tay đỏ tươi, hai mắt ảm đạm mà ngơ ngác nhìn Lê Tử Hà, cuối cùng nhíu mày dời tầm mắt đi lắc lắc đầu nói: "Đi xuống đi."
Ánh nến trong điện bập bùng, chiếu đến long bào vàng rực của Vân Tấn Ngôn cũng phải tối đi mấy phần, rọi ra trên mặt đất bóng dáng nghiêng ngả của hắn, chập chờn theo bước chân hơi loạng choạng của hắn càng lúc càng xa.
Lê Tử Hà đang quỳ trên mặt đất, nghe Vân Tấn Ngôn nói vậy lập tức đứng dậy cáo lui, khi đi ngang qua cạnh lư hương, vẫn âm thầm lặng lẽ lấy hoa Túc Dung trong tay áo nhanh chóng vẩy vào đó.
Ngoài điện bầu trời đầy sao sáng, gió lạnh thổi từng cơn, dọc theo hành lang đều có thắp đèn lồng làm cho con đường cũng dễ đi hơn, Lê Tử Hà cúi đầu rảo chân bước nhanh rời đi. Chỉ mới ba ngày, thời gian ấy vẫn chưa đủ để làm cho Vân Tấn Ngôn nảy sinh cảm giác lệ thuộc vào loài hoa Túc Dung này. Cho dù có bị hôn mê, chỉ cần rời khỏi Cần Chính Điện tới một nơi khác tu dưỡng mấy ngày, dựa vào lực ý chí hơn người của hắn là có thể hoàn toàn khỏe lại. Loại tình huống hôm nay, chỉ cần mở cửa sổ để Vân Tấn Ngôn được tỉnh táo một chút là được rồi.
Về phần một cái tát kia, Lê Tử Hà chà chà bàn tay hiện vẫn còn hơi tê tê của mình, nàng chính là cố ý.






Tấn Ngôn
Trở lại Thái y viện giữa màn đêm thâm trầm, đèn đuốc khắp nơi đều đã tắt, Lê Tử Hà thả nhẹ bước chân trực tiếp đi vòng qua hậu viện. Nơi đó có một con hẻm nhỏ có thể về thẳng đến phòng mà vẫn có thể tránh làm ồn đến người khác. Ánh trăng sáng đẹp nhưng tĩnh mịch như phủ thêm một lớp lụa bạc cho hoàng cung, gió lạnh từ trong con hẻm nhỏ thẳng tắp lùa vào vạt áo Lê Tử Hà, nàng ôm chặt hai cánh tay ngẩng đầu lên nhìn gốc đại thụ ở phía sau căn phòng nhỏ mình của mình, nếu không phải đi về hướng bên này, mình cũng chưa bao giờ chú ý cạnh căn phòng nhỏ lại có một gốc cây cành lá sum xuê đến thế, theo làn gió đêm vang lên tiếng xào xạc, thỉnh thoảng còn có một hai mảnh lá cây bay xuống, rơi xuống đất mà không hề có tiếng động nào.
Lê Tử Hà quay mặt qua hít một hơi, đang nghiêng người muốn luồn đi qua con hẻm nhỏ thì bỗng có tiếng gọi quen tai làm cho nàng dừng bước.
"Tử Hà!"
Thẩm Mặc tung người từ trên cây nhảy xuống, toàn thân áo đen hòa lẫn vào bóng đêm, chỉ có đôi tròng mắt đen nhờ ánh trăng mà lan tỏa ánh sáng lung linh lấp lánh điềm tĩnh nhìn Lê Tử Hà.
"Sự việc của mấy hôm trước, ngươi biết rõ trong dược có bỏ thêm đồ nhưng vẫn cố ý đưa đến cho Nghiên phi, cố ý bị bệnh để thoát nạn tránh tội, cũng nhân cơ hội này đuổi luôn Ân Bình ra khỏi Thái y viện. Hôm nay ngươi lại càng lớn mật đến hạ hoa Túc Dung với Hoàng thượng, ngươi cho rằng ngự y trong cung này chẳng có ai nhận ra độc tố kia?" Thẩm Mặc cố giảm âm thanh khi nói chuyện nhưng trong giọng điệu không kém phần gặng hỏi.
Lê Tử Hà cười khẽ, chính bởi vì biết trong cung sẽ không có ai nhận ra nàng mới bỏ thuốc.
"Nói vậy, mục đích của ngươi vào cung chính là Nghiên phi và Hoàng thượng?" Thẩm Mặc nhíu mày, có chút không hiểu về nụ cười khẽ đó của Lê Tử Hà, trong nụ cười đó rõ ràng mang theo vài phần vui sướng.
Nụ cười trên mặt Lê Tử Hà ngay sau đó biến mất đi, không hy vọng có người tới can thiệp vào cuộc sống của nàng, không có cách nào cũng không cần thiết giải thích với hắn về hành vi của mình, nhìn thẳng vào hai mắt của Thẩm Mặc lạnh lùng nói: "Vậy còn ngươi là người phương nào? Vì sao năm lần bảy lượt tự do ra vào ở trong cung, lại còn đối với những chuyện xảy ra ở trong cung rõ như lòng bàn tay?"
Ánh mắt vốn sắc bén của Thẩm Mặc bỗng chuyển sang ảm đạm, hắn cũng chỉ vì lo lắng Lê Tử Hà bí quá hoá liều bị người phát hiện khiến cho mất mạng oan uổng mà thôi, nhưng không ngờ lần đầu tiên mình xen vào chuyện người khác lại dẫn đến kết quả bị nàng hoài nghi. Cho dù từng chung đụng 3 năm, cho dù có là danh phận thầy trò đi nữa thì nàng….Cũng chưa từng thực sự tin tưởng vào mình.
Trong khoảng thời gian ngắn, giữa hai người lại nổi lên sự yên tĩnh, bên tai chỉ còn âm thanh của làn gió lạnh xen lẫn tiếng lá xây rơi rụng lác đác tung bay, Lê Tử Hà vốn nghĩ chắc chắn cũng sẽ không nhận được câu trả lời của Thẩm Mặc, mỗi người đều có bí mật riêng của mình, tại sao cứ phải bắt buộc một người phải đối xử thành thật với một người khác?
"Ta sẽ phụ trách những chuyện mình làm."
Bỏ lại một câu như vậy, ngay sau đó Lê Tử Hà xoay người bước nhanh rời đi.
***