XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3397 lượt.

ập tức giải độc được rồi."
"Lê y đồng giải độc cho trẫm."
Vân Tấn Ngôn đột nhiên lên tiếng, giọng điệu chân thành, khiến Lê Tử Hà đang định lấy châm từ hòm thuốc ra sắp xếp bỗng dừng lại, quay đầu đúng lúc nhìn thẳng vào hai mắt Vân Tấn Ngôn. Vẫn đen bóng như ngày nào, lung linh mờ ảo như viên đá màu đen, nhìn mình chằm chằm không chớp mắt.
Ngày trước, nàng vẫn luôn cảm thấy ánh mắt Vân Tấn Ngôn nhìn mình rất chân thành, bao hàm tình yêu không chứa một tia tạp chất. Nhưng hôm nay, từ khi trọng sinh tới nay lần đầu tiên nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt hắn, đột nhiên phát hiện, cặp mắt kia rõ ràng tĩnh mịch khó lường, đen tối khó phân biệt.
Ái dục làm mờ mắt người. Kẻ bị tình yêu che mờ mắt, vẫn luôn là mình.
Bốn mắt nhìn nhau, nháy mắt sau đó Lê Tử Hà đã rũ mắt xuống, lại nhìn Phùng Tông Anh, để cho một y đồng như nàng châm cứu giải độc cho hoàng thượng sao?
Phùng Tông Anh cũng khó hiểu liếc nhìn Vân Tấn Ngôn, ngay sau đó hỏi Lê Tử Hà: "Ngươi biết châm cứu không?"
Lê Tử Hà ngẩn người, gật đầu đáp: "Có ạ."
"Vậy còn không tạ ơn?" Nếu Vân Tấn Ngôn mở miệng, hắn còn không sợ chết, mình lo lắng cái gì? Đây cũng là một cơ hội cho Lê Tử Hà. Nếu có thể thuận lợi giải độc, về sau cuộc sống trong cung sẽ dễ dàng hơn nhiều.
"Tạ ân điển hoàng thượng!"
Lê Tử Hà quỳ xuống nhìn lướt qua những kim châm nằm tĩnh lặng trong hòm thuốc phía trước. Châm dài phản chiếu ánh sáng tạo thành ánh bạc chói lòa. Nàng đã từng học châm cứu, nhưng chưa từng thực nghiệm. Có điều, nếu đã đưa tới cửa, sao phải cự tuyệt?
Phùng Tông Anh bị Vân Tấn Ngôn điều đi, trước khi đi nhìn Lê Tử Hà bằng ánh mắt khích lệ.
Một mình Lê Tử Hà ở ngoài cung trợn mắt đứng nhìn một canh giờ mới được gọi vào lần nữa.
Long Hoàn cung, vào cửa chính là sảnh, phía bên phải là một thư phòng nhỏ, còn lại bên trái là giường nhỏ, vào phòng trong hướng bên phải cung có hồ nước dùng để tắm rửa. Lê Tử Hà bước từ từ về phía trước, hơi nước dày đặc như trong sương mù, chỉ thấy một bóng dáng màu vàng mơ hồ.
Lê Tử Hà dừng lại, mơ hồ nhìn thấy có cung nữ mặc quần áo cho Vân Tấn Ngôn, mở miệng nói: "Hoàng thượng cởi áo xong, nằm lên long sàng là có thể dùng châm."
Nghe vậy, Vân Tấn Ngôn dứt khoát cho hai cung nữ lui ra, trong Long Hoàn cung rộng lớn, thoáng chốc chỉ còn hai người Lê Tử Hà và hắn.
Lê Tử Hà nhìn hắn bước từng bước đến qua màn sương mù, như thể tách từng tầng mây, từ từ đi tới trước mắt mình, mang trên mặt ý cười ôn hòa. Chỉ ở trong nháy mắt kia, Lê Tử Hà đột nhiên cảnh giác, người này luôn khoác lên mình vẻ ngoài dịu dàng, sau khi lột bỏ sự dịu dàng đó, chỉ còn lại sự dơ bẩn, tắm không sạch lột không hết. Bởi vì ngoài lớp vỏ kia, từ trong ra ngoài đều là đen tối, bao gồm cả trái tim đó.
"Hoàng thượng xin nằm xuống." Không có cung nữ ở đây, Lê Tử Hà đành phải đến bên giường trải đệm, để Vân Tấn Ngôn nằm xuống cho nàng châm kim.
"Thẩm Ngân Ngân là sư muội ngươi?" Vân Tấn Ngôn chậm rãi đi tới bên giường, đột nhiên hỏi một câu như vậy.
Lê Tử Hà thoáng giật mình, đáp: "Vâng."
"Một người hạ độc, một người giải độc, thật thú vị." Vân Tấn Ngôn nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà, cười nói.
Lê Tử Hà vội quỳ xuống, lên tiếng giải thích: "Độc kia chắc chắn không phải do sư muội, nếu không làm sao có thể để người ta lục soát từ trên người nàng dễ dàng như vậy? Sư muội rất ít xuống núi, không có người quen, lại càng không có người nguyện ý mạo hiểm ‘cứu’ nàng."
"Hả? Nghe nói lúc nàng ở Phúc Tú cung, vô cùng thân thiết với con trai của Trịnh thừa tướng." Vân Tấn Ngôn vừa nói, cởi áo đơn trên người xuống, nằm trên giường, ý bảo Lê Tử Hà châm kim.
Lê Tử Hà thầm giật mình, quả nhiên hắn biết.
Thân thể Vân Tấn Ngôn vừa mới tắm rửa, vẫn còn nước đọng. Trong Long Hoàn cung, ban ngày vẫn thắp đèn dầu sáng rỡ, phản xạ sắc màu biến ảo, chuyển động theo hơi thở lên xuống của Vân Tấn Ngôn. Lê Tử Hà lấy châm ra, ánh mắt rét lạnh, châm còn chưa rút ra, đã nghe Vân Tấn Ngôn nói: "Lần trước người cho trẫm một bạt tai, là ngươi sao."
Động tác trong tay Lê Tử Hà sững lại, suy nghĩ trong đầu cũng ngừng lại, lập tức quỳ xuống, nói: "Xin Hoàng thượng giáng tội!"
Vân Tấn Ngôn không nói, nhắm hai mắt như sắp sửa thiếp đi, lại tựa như lâm vào trầm tư. Lê Tử Hà cúi đầu, chỉ nghe tiếng tim mình đập. Vậy mà hắn lại nhớ rõ, lúc ấy thần trí hắn mơ hồ, mình lại vẩy một nắm loài hoa Túc Dung vào lư hương, ỷ vào như thế, mình mới dám đánh hắn một bạt tai.
"Đứng lên đi, nhờ có một bạt tai của Lê y đồng, trẫm mới tỉnh táo lại, ha ha." Vân Tấn Ngôn nhỏ giọng cười, trong tiếng cười pha lẫn cảm xúc, Lê Tử Hà không hiểu, không muốn hiểu cũng không nguyện hiểu.
Đứng dậy mở bó châm ra đặt bên giường, Lê Tử Hà cầm khăn lụa, lau khô nước đọng trên lưng Vân Tấn Ngôn, một tay lau lưng Vân Tấn Ngôn, áp huyệt dò vị, xúc cảm quen thuộc, không khí xa lạ, Lê Tử Hà híp híp mắt, theo huyệt vị, ngón tay đâm kim xuống.
Đang lúc này, Vân Tấn Ngôn đột nhiên lật người bắt lấy tay nàng, trong mắt có vẻ mê loạn, khi nhìn thấy biểu tình ngờ vực trên mặt Lê Tử H