Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3395 lượt.

ng cần lo lắng cho chuyện nhà bổn tướng, chăm sóc tốt cho mình là được."
"Chuyện Tử Hà muốn thương lượng cùng thừa tướng đại nhân còn chưa nói, sao có thể đi được?" Lê Tử Hà khôi phục vẻ mặt ung dung, cầm ly trà hờ hững nhấp một ngụm. 
"Ngươi muốn thế nào?"
"Muốn cùng đại nhân, đối phó với Cố gia."
"Ha ha, ngươi thật nực cười! Vì sao bổn tướng phải hợp tác cùng ngươi? Hơn nữa vì sao phải đối phó với Cố gia?" Trịnh Dĩnh đột nhiên cười to, nhìn chằm chằm vào Lê Tử Hà giống như nhìn thấy một gã hề.
Sắc mặt Lê Tử Hà không đổi, đặt ly trà xuống, chậm rãi nói: "Thế cục triều đình hiện nay và tâm tư của hoàng thượng, đại nhân còn hiểu rõ hơn vãn sinh. Huống chi, hiện giờ trong bụng Nghiên phi đã có long chủng, nếu như sinh hạ hoàng tử… Vãn sinh nói đến thế thôi, xin cáo từ trước!"
Phe của Trịnh Dĩnh vẫn luôn tranh chấp cùng thế lực Cố gia, so với những ngày Quý gia độc tài quyền hành trước kia, ngôi vị hoàng đế của Vân Tấn Ngôn vững vàng hơn nhiều. Tuy nhiên vẫn không đủ, nếu hắn thật sự muốn tập quyền, nhất định sẽ từ từ tước bỏ binh quyền trên tay Cố gia, về phần Trịnh Dĩnh…
Trước khi xoay người đi, Lê Tử Hà không để lại dấu vết mà liếc nhìn. Con người này, e rằng Vân Tấn Ngôn cố ý dung túng. Cho dù hiện nay ở trên triều đình ông ta phách lối ra sao, thế lực khổng lồ thế nào, muốn bắt thóp của ông ta quá mức dễ dàng. Nâng đỡ ông ta để ngăn chặn Cố gia, sau khi Cố gia suy yếu rồi xử lý ông ta, dễ dàng hơn nhiều.
Lê Tử Hà ngẩng đầu lên, khẽ cười nhìn trời xanh mây trắng. Vân Tấn Ngôn à Vân Tấn Ngôn, tâm cơ thâm trầm, giấu mà không lộ, nếu không phải lần này nàng trọng sinh, thân ở ngoài cuộc, e rằng mãi mãi cũng không đoán được trong lòng hắn đang nghĩ gì. Nếu như năm đó phòng bị hắn dù chỉ một chút, Quý phủ sẽ không rơi vào kết cục như vậy.
Chuyện đã rồi, hối tiếc không kịp.
Lê Tử Hà nhắm mắt lại, chợt cảm thấy nhẹ nhõm. Câu đố vây khốn mình sáu năm cuối cùng được cởi bỏ, hoàn toàn đúng với suy đoán của nàng, ngoại trừ chứng cớ mà Vân Tấn Ngôn dùng để định tội Quý phủ.
Bình Tây vương là quân vương nước thuộc địa duy nhất của Vân Quốc. Năm đó tiên đế và huynh đệ kết nghĩa Tạ Thiên Ảnh hợp lực gây dựng giang sơn, thống nhất thiên hạ. Tiên đế phong Tạ Thiên Ảnh là vương, quản lý khu vực Tây Nam Vân Quốc, cho phép tự trị, tự lập quân đội, chỉ cần hàng năm vào cung bái yết, tiến nạp chút cống phẩm là đủ. Bình Tây vương chết bất đắc kỳ tử, em trai Tạ Thiên Liêm kế vị. Năm đó cũng không nổi lên sóng to gió lớn gì, ba năm sau đột nhiên bới móc chuyện cũ, dùng làm lý do tru di Quý phủ.
Nghĩ đến đây, hơi thở Lê Tử Hà gia tăng, sự trấn tĩnh cố gắng bảo trì lại có dấu hiệu sụp đổ. Nếu như không vướng mắc gì, tại sao Khúc ca ca lại đi ám sát Bình Tây vương?
Lê Tử Hà nhắm chặt hai mắt, không muốn suy nghĩ, không thể suy nghĩ, không dám nghĩ tới, còn suy nghĩ nữa, muôn đời không thể quay đầu…
"Công tử, có thể dời bước nhường lối hay không?"
Giọng nói ôn hòa, êm ái kéo Lê Tử Hà ra khỏi vũng bùn. Nàng bỗng dưng mở mắt, trước mắt là màu trắng như tuyết, quần áo màu trắng, làn da màu trắng, môi màu trắng. Thậm chí dưới sự phản xạ của ánh mặt trời, mái tóc đen cũng phát ra ánh sáng màu trắng, nhẹ nhàng bay lên, phác họa ý cười ôn hòa trên khóe môi của nam tử. Chỉ có đôi mắt đen láy kia vô cùng tinh khiết, thấy rõ một thoáng kinh ngạc một thoáng ảm đạm chợt lóe lên của Lê Tử Hà.
Sự bình tĩnh như nước hồ thu mà Lê Tử Hà cố gắng duy trì lại gợn sóng, từng vòng sóng càng lúc càng lan ra, ập thẳng vào vách tim. Nàng kinh ngạc nhìn vào khuôn mặt của nam tử, nhìn hắn đến mức không thể nhúc nhích hai chân, lâu đến mức đôi mắt ướt át dâng lên luồng nhiệt, như muốn tuôn trào.
"Xin lỗi, quấy rầy." Nam tử áo trắng mỉm cười, rũ mí mắt xuống. Hai tay đẩy xe lăn làm bằng gỗ, rẽ vào khúc quanh theo hướng tới, chậm rãi rời đi.
Xe lăn đi về phía trước, hành lang dài vang tiếng cọt kẹt, nén chặt trong lòng Lê Tử Hà. Không để ý tới ánh mặt trời chói lọi, Lê Tử Hà mở to mắt nhìn thẳng về phía trước, vội vã rời đi. Nàng không nhớ rõ mình đã xuyên qua đám người chen chúc như thế nào, không nhớ rõ thông qua cấm quân kiểm tra ra sao, không nhớ rõ trở lại Thái y viện lúc nào, chỉ biết mình ngồi co quắp bên cạnh bàn trong phòng, mà bên tai vẫn vang vọng giọng nói nhẹ nhàng ngâm xướng như gió thoảng qua: Mưa rơi đồng ngô, Trú dưới tàng cây, Phụ mẫu vứt bỏ, Ngô bảo vệ ngươi…
Thẩm Mặc nhìn thấy Lê Tử Hà tái mặt, hoảng hốt, gấp gáp trở về Thái y viện thì vội vàng đuổi theo, vừa mới ngồi xuống bên cạnh nàng, cánh tay đã bị kéo.
Lê Tử Hà lại ngửi thấy mùi thuốc ấm áp mà quen thuộc trong mộng kia, không chút do dự bắt lấy, dựa vào. Chóp mũi chạm đến mùi hương mềm mại, hai mắt Lê Tử Hà nhắm chặt lại, đè nén nước mắt đang muốn tuôn trào mãnh liệt.
Khúc ca ca đi ám sát Bình Tây vương, là bởi vì nàng.
Nam tử ôn hòa tinh khôi đó mất đi hai chân, cũng bởi vì nàng.
Bỗng dưng nhớ tới lời Thẩm Ngân Ngân đã từng hỏi, tình yêu nam nam, xương đùi gãy lìa, theo những điều Quý Lê biết thì Trịnh Dĩnh háo nam sắc


pacman, rainbows, and roller s