Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3400 lượt.
à thì tỉnh táo lại, khẽ cười nói: "Tay Lê y đồng quá lạnh rồi."
Lê Tử Hà nhẹ nhàng tránh tay ra, lại quỳ xuống, nói: "Hoàng thượng thứ tội."
"Thôi, đừng có động một tý liền quỳ xuống, trẫm còn cho rằng ngươi là người gan dạ sáng suốt đấy."
"Lễ vua tôi không thể bỏ."
"Ngâm tay vào nước nóng một chút là được." Vân Tấn Ngôn nâng người dậy, ngồi trên giường.
Lê Tử Hà tuân lệnh ngẩng đầu, dời mắt đi, nàng đã thấy thân thể này vô số lần, thật sự không còn ngượng ngùng nữa. Nhưng nếu nhìn thêm nữa, sẽ khiến hận ý chôn giấu nơi đáy lòng vùng vẫy, mong muốn sôi trào.
Lê Tử Hà lấy một chậu nước, ngâm tay trong đó, hơi ấm theo đầu ngón tay rót vào thân thể, nhưng không cách nào ủ ấm đáy lòng.
"Loài hoa Túc Dung, sẽ khiến con người hãm sâu vào mộng cảnh?" Vân Tấn Ngôn lại nằm xuống, hỏi.
"Vâng."
"Trong mộng cảnh này, là người mà mình nhớ thương nhất? Chuyện hạnh phúc nhất? Hay là..…”
"Là hồi ức thống khổ nhất." Lê Tử Hà xoay người, trả lời như đinh đóng cột.
Vân Tấn Ngôn sững sờ, đột nhiên cười lớn, vì nằm sấp trên giường mà tiếng cười hơi trầm lắng, "Ha ha, nói thật đúng, nói thật hay! Đúng vậy, là hồi ức thống khổ nhất!"
Lê Tử Hà lại đến gần long sàng, rút ngân châm từ trong hộp ra, bình ổn tâm trạng, vừa định châm kim, Vân Tấn Ngôn lại mở miệng: "Ta tin tưởng y thuật của Thẩm Mặc."
Lê Tử Hà không rảnh mà để ý tới, tập trung tinh thần xem đúng huyệt vị liền châm xuống. Thân thể Vân Tấn Ngôn khẽ run lên, không nói thêm gì nữa, Lê Tử Hà bỏ đi tạp niệm, chỉ coi người trước mắt là tượng gỗ dùng thí nghiệm, như không thành công, nàng cũng không có tổn thất gì.
Châm xong một loạt kim, Lê Tử Hà đã ướt mồ hôi đầy đầu. Bỏ ngân châm vào trong hộp châm, nàng quỳ xuống nói: "Hồi Hoàng thượng, hôm nay châm cứu đã xong."
“Mai ngươi nhớ đến là được.” Vân Tấn Ngôn cất giọng nhàn tản, dường như sắp ngủ, trở người lấy chăn trên giường đắp lên người mình.
Lê Tử Hà tuân lệnh, ra khỏi Long Hoàn cung. Thời tiết âm u đen tối làm cho nàng cảm thấy cứ như mình đã ở đây một ngày đêm rồi. Thở ra một hơi thật dài, còn một lần nữa.
Trở lại Thái y viện, Lê Tử Hà lại vội vàng sắc thuốc cho Nghiên phi. Từ sớm tinh mơ đến bây giờ, dù là tay chân hay đầu óc, đều không ngừng nghỉ. Thấy đã gần đến trưa, tuy nói đã quy phục Nghiên phi, nhưng cũng không nên chậm trễ.
Hôm nay trong Nghiên Vụ điện, màu sắc bầu trời dường như ảm đạm hơn, càng hiu quạnh hơn thường ngày. Lê Tử Hà còn chưa vào điện đã thấy Tiểu Quất nôn nóng ngóng chờ, nhận lấy thuốc trên tay nàng nồi nói: "Lê y đồng mau mau vào đi, nương nương đang chờ y đồng đấy."
Lê Tử Hà gật đầu, vào trong phòng. Nghiên phi ngồi bên giường thấp, trên mặt ít đi vẻ dịu dàng thường ngày, nhíu mày, sắc mặt không tốt, mặt đất đầy mảnh vụn của bình và ly trà, nhất định bị nàng ta đập bể trước đó rồi.
"Lê Tử Hà tham kiến nương nương."
Lê Tử Hà khom lưng hành lễ, Nghiên phi như thể bừng tỉnh khỏi suy nghĩ miên man, ngẩng đầu nhìn Lê Tử Hà, vẻ mặt bất đắc dĩ và hung ác nham hiểm cùng đan xen, lạnh lùng nói: "Ta muốn đứa bé trong bụng Diêu phi!"
Tình Oán
Lê Tử Hà không hề thấy kinh ngạc gì với việc Nghiên phi muốn loại bỏ đứa bé trong bụng Diêu phi. Chuyện khiến nàng kinh ngạc chính là vì sao Nghiên phi có thể lột bỏ lớp mặt nạ giả dối đó trong nháy mắt được?
"Nương nương bớt giận, nếu như Tử Hà có thể giúp một tay, nhất định không chối từ!" Lê Tử Hà giấu đi cảm xúc, chắp tay khom lưng cung kính nói. Cặp mắt Nghiên phi đỏ lên, vì chớp mắt mà giọt lệ liền rơi xuống, quét sạch vẻ tàn nhẫn vừa nãy, hàng mày chứa nỗi oán hận, nức nở nói: "Ta cũng không muốn làm một phụ nhân ác độc như vậy, nhưng ngựa thiện bị người cưỡi, người hiền hay bị bắt nạt. Ta đã nhẫn nhịn nhiều năm qua, hôm nay mang thai, càng thêm phải thận trọng, không muốn tranh đấu với nàng ta, Nàng ta gây sự như vậy, nếu như sinh được hoàng tử rồi lên làm hoàng hậu, ta cũng không còn chỗ dung thân trong hậu cung này nữa!"
"Nương nương chớ thương tâm, trong bụng Diêu phi có phải là hoàng tử hay không còn chưa biết, trong bụng nương nương cũng đang có long chủng, cũng có thể tranh đấu với nàng ta. Lui lại một bước, coi như nàng ta sinh hạ hoàng tử…." Lê Tử Hà dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Nghiên phi, rồi cúi người thi lễ thành khẩn nói: "Tử Hà đã nguyện ý làm việc cho nương nương, thì sẽ nói thẳng. Không nói đến tư sắc Diêu phi không bằng nương nương, riêng về thế lực, ở tiền triều Diêu phi không có thân thế bối cảnh, cơ hội được lập làm hoàng hậu rất thấp."
"Có thế lực ở tiền triều thì sao chứ? Thân là nữ tử, cũng chỉ mong muốn đơn giản là được người trong lòng chăm sóc. Hoàng thượng đã mở miệng vàng, người nào sinh hạ hoàng tử trước, người đó sẽ được thống lĩnh hậu cung. Nàng ta thụ thai sớm hơn ta, hoàng thượng nói như vậy, hiển nhiên là thiên vị cho nàng ta. Từ trước đến giờ nàng ta đều coi ta như cừu địch, lần này nếu thật sự để cho nàng sinh hạ hoàng tử, thứ chờ đợi ta e sẽ là lãnh cung rộng lớn phía Bắc!