Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3403 lượt.

uột nói với Lê Tử Hà.
Bây giờ Lê Tử Hà mới hiểu nguyên nhân Vân Tấn Ngôn bảo nàng đi theo, nhưng mà.....
Lê Tử Hà liếc nhìn hòm thuốc trên tay, dằn lại tâm tư trong lòng, cúi đầu khom lưng cung kính nói: "Bẩm Hoàng thượng, trong hòm thuốc chỉ có kim châm, không mang thuốc men gì khác. Tình trạng nương nương thế này không nên dùng châm."
Tuy Diêu phi vùi mình trong lòng Vân Tấn Ngôn, nhưng vẫn không ngừng run rẩy, miệng vẫn nghẹn ngào nức nở.
"Đúng đúng. Diêu nhi ngoan, uống cái này đi, uống rồi hắn sẽ đi ngay." Phùng Tông Anh mở ra bình sứ trong tay, đổ mấy viên thuốc ra, đút vào miệng Diêu phi.
"Uống rồi gia gia sẽ cứu tiểu thư có phải không?"
"Ừ, Diêu nhi ngoan."
Diêu phi gật đầu, ngoan ngoãn uống thuốc, ánh mắt dần dần đờ đẫn, thân thể mềm nhũn co rúc trong lòng Phùng Tông Anh, không nhúc nhích như thể thiền định.
"Phùng viện sử nên sớm chữa khỏi bệnh cho nàng thì tốt hơn. Hôm nay nàng có thể nhận ra được Long bào của trẫm, bệnh tình có chuyển biến tốt rồi à?" Vân Tấn Ngôn đưa tay kéo tay áo của mình, hờ hững liếc nhìn Diêu phi.
"Nếu có thể chữa khỏi, cần gì phải mất tới sáu năm? Đúng là nghiệp chướng, đúng là nghiệp chương.....Một người đang yên đang lành, lại bị ngươi giày vò đến nông nỗi này....." Phùng gia gia đau lòng lau vết bẩn trên mặt Diêu phi, giọng nói nghẹn ngào run rẩy.
"Nếu không phải trẫm giữ lại nàng, ngay cả mạng sống nàng cũng không giữ nổi. Huống chi, nguyên nhân của căn bệnh này, chắc hẳn Phùng gia gia phải rõ hơn trẫm chứ?" Vân Tấn Ngôn cười mà như không cười nhìn chằm chằm vào Phùng Tông Anh, tròng mắt đen sẫm không hề có tình cảm.
Phùng Tông Anh bị nhìn chằm chằm cảm thấy không được tự nhiên, liếc mắt sang nơi khác: "Đợt đó ta bị bệnh liệt giường, làm sao mà biết được?"
"À, là trẫm hồ đồ." Vân Tấn Ngôn cứ như vô tình cười nhẹ một tiếng, nói tiếp: "Nếu trẫm không thể giữ nổi nàng nữa, những ngày mưa dông về sau, Phùng gia gia hãy tự tới nhé."
Dứt lời, hai tay chắp sau lưng, nhấc chân bước ra ngoài.
Phùng Tông Anh ôm Diêu phi, giận giữ trừng mắt với bóng lưng của Vân Tấn Ngôn. Nếu Diêu nhi thật sự vô dụng, ngươi còn giữ lại nàng cho đến bây giờ ư?
Lê Tử Hà trở lại Thái y viện, toàn thân ướt sũng, lắc lắc những giọt mưa trên ô. Mới vào cửa đã nghe tiếng các y đồng nghị luận ầm ĩ, hình như đang nói sáng nay Thẩm Mặc rời đi đến giờ vẫn chưa về. Khẽ thở dài trong lòng, đi càng tốt, Phùng gia gia vốn cũng không chào đón hắn, hắn đi rồi cũng không có thêm ngăn trở, cách xa chỗ thị phi này, tiếp tục làm y sư Thẩm Mặc đạm bạc xuất trần.
Trở về phòng, Lê Tử Hà mở ám các dưới bàn ra. Thật ra cũng không tính là ám các, chẳng qua bí mật hơn các ngăn kéo bình thường khác thôi. Bên trong có chút dược liệu hiếm có màng nàng lén mang xuống từ núi Vân Liễm. Ít nhất là ở mạn Bắc và Vân Đô đều hiếm có. Lê Tử Hà chọn hai loại trong số đó, nhét vào ống tay áo, che ô ra ngoài lần nữa, tiến về phía Nghiên Vụ điện.
Hôm nay Nghiên Vụ điện còn vắng lặng hơn ngày thường. Mấy thái giám cung nữ vốn không nhiều lắm cũng bị Nghiên phi đuổi về nghỉ, trong điện chỉ còn hai người là nàng ta và Tiểu Quất.
Lê Tử Hà vào điện liền cảm thấy luồng hơi ấm, mang theo mùi ẩm ướt và bùn đất phả vào mặt. Ngước mắt thấy Nghiên phi vẫn cầm một quyển sách nằm nghiêng trên sập, thấy mình bước vào thì khẽ cười một tiếng, nói: "Lê y đồng tới rồi sao?"
"Nương nương vạn an." Lê Tử Hà thở dài hành lễ, liếc thấy trong phòng chỉ có Nghiên phi và Tiểu Quất.
"Không cần đa lễ, hôm nay Lê y đồng tiến đến, lẽ nào việc giao cho y đồng ngày hôm qua, y đồng đã có chủ ý nhanh như vậy sao?" Nghiên phi buông quyển sách trên tay, vẻ mặt nhu hòa, nhưng ánh sáng trong mắt lại sắc nhọn hưng phấn.
Lê Tử Hà rũ mắt, nói: "Trước tiên, kính xin nương nương trả lời Tử Hà hai câu."
"Có gì không hiểu, cứ hỏi ta là được."
"Về Diêu phi nương nương.....Hôm nay theo Hoàng thượng đến Đào Yểu điện, Diêu phi nương nương....Hình như có phần không bình thường?" Lê Tử Hà ra vẻ ngập ngừng, do dự nói.
"Ha ha, Lê y đồng đã phát hiện ra rồi, cần gì hỏi lại ta."
"Tử Hà là muốn biết bệnh trạng, nguyên nhân bệnh cụ thể của Diêu phi, như thế mới phối thuốc đúng cách, hiệu quả sẽ tăng gấp bội." Lê Tử Hà vừa chậm rãi nói, vừa lấy hai vị thuốc từ trong tay áo ra, đặt trên lòng bàn tay.
Nghiên phi cười khẽ, tất nhiên hiểu ý của hắn, sảng khoái nói: "Cô ta bị điên! Mỗi khi trời mưa, đặc biệt là khi có sấm chớp, cô ta bắt đầu lên cơn, khóc thét khiển trách, còn nói cái gì mà Hoàng thượng phải đi mới có thể an tĩnh trở lại. Theo ta thấy, cô ta chỉ lợi dụng lòng thương hại của Hoàng thượng mà thôi, giả ngây giả dại!"
"Nương nương, không phải là....."
Tiểu Quất đứng cạnh Nghiên phi định mở miệng muốn nói gì đó, nhưng bị nụ cười tươi rói trên mặt nàng ngăn lại.
"Nói như thế, từ xưa đến nay bệnh lạ của Diêu phi đều phát tác vào mỗi khi trời mưa dông có sấm chớp?" Lê Tử Hà nhíu chặt lông mày, nghiêm túc hỏi.
"Đúng vậy. Cung nhân đều biết, nhưng vì tính tình tàn bạo của cô ta nên không ai dám nói thẳng


XtGem Forum catalog