XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3406 lượt.

mà thôi. Ha ha, nói đến đây, cô ta bị điên đúng thật rất đáng thương, ta cũng chẳng muốn tranh giành gì nhiều. Nhưng cô ta được voi đòi tiên, ta cũng không còn cách nào khác." Nghiên phi khẽ thở dài, cau mày.
Lê Tử Hà cúi đầu cười khẽ. Chiếc mặt nạ này của Nghiên phi đúng là dầy quá mức, đến mức này rồi còn cố tỏ ra mình thiện lương nhu nhược không còn cách nào khác.....
"Nếu đã là vậy, chỉ cần phiền nương nương cho người đưa hai vị thuốc ở chỗ Tử Hà vào túi thơm, gối đầu hoặc đệm chăn của Diêu phi, cũng có thể tìm cơ hội âm thầm đưa vào Đào Yểu điện. Thuốc này quấy nhiễu tâm trí người khác, khiến lòng người không yên. Hôm nay Diêu phi vừa lúc phát bệnh, mấy ngày không thể ngủ cũng không khiến người khác hoài nghi, đến lúc đó mệt nhọc quá độ, thai nhi trong bụng sẽ tự nhiên....."
"Lê y đồng quả nhiên thông minh, ta không nhìn lầm người." Bây giờ nụ cười của Nghiên phi mới có vẻ chân thật, ngay sau đó lại lo ngại, nói: "Có thể bị người ta phát hiện không?"
"Nương nương yên tâm. Hai vị thuốc này tách ra người khác sẽ cho rằng là hương liệu bình thường, nhưng nếu hợp lại, sẽ tạo thành tác dụng không tưởng tượng nổi. Hơn nữa thuốc này đưa tới từ núi Vân Liễm, người biết được vốn không nhiều. Như vậy người biết được dược lực lại càng ít."
Tiểu Quất tiến lên, Lê Tử Hà đưa thuốc cho nàng, rồi nói với Nghiên phi: "Việc Tử Hà có thể làm chỉ là cung cấp dược vật, còn việc khác cần nương nương phải nhọc tâm rồi."
"Dĩ nhiên." Nghiên phi hài lòng quan sát Lê Tử Hà, nói: "Mấy ngày tới, không phiền Lê y đồng đưa thuốc tới nữa."
Lê Tử Hà sáng tỏ gật đầu, hành lễ lui ra.
Ngoài điện những hạt mưa ngớt dần, Lê Tử Hà mở ô, tiến thẳng đối đầu với gió lạnh. Dù Diêu phi và Vân Tấn Ngôn có quan hệ gì đi nữa, có dính líu gì đi nữa, bắt đầu từ lúc nào đi nữa, phản bội chính là phản bội, "Long chủng" của Vân Tấn Ngôn, phải chôn theo đứa bé không kịp ra đời của nàng!
Ba ngày sau, Đào Yểu điện đưa tin Diêu phi sẩy thai.
Nhưng không phải bởi vì hằng đêm không ngủ được khiến thân thể yết ớt, thần trí rối loạn, mà bởi vì là uống một bát canh bổ ở Nghiên Vụ điện.






Đêm Mưa
Lê Tử Hà nghe thấy tin này, dòng suy nghĩ chợt ngừng lại, kinh ngạc ngồi trước bàn đọc sách, những việc ngoài kế hoạch thế này khiến người khác không thể đề phòng. Nếu Nghiên phi cố tình lôi kéo mình, nhất định không thể nào tự tiện quyết định thay đổi cách xử lý Diêu phi, hơn nữa còn ngu xuẩn để Diêu phi bắt được nhược điểm như vậy. Chuyện này hiển nhiên không phải do Nghiên phi gây nên, vậy còn có ai muốn loại bỏ thai nhi trong bụng Diêu phi? Nếu vậy hẳn là người mà mình chưa từng biết, bày mưu giá họa cho Nghiên phi đồng thời hãm hại Diêu phi. Người này thật sự rất lợi hại.....
Lê Tử Hà không ngồi yên được nữa, đứng dậy tiến về phía Nghiên Vụ điện. Vốn là vì Diêu phi gặp chuyện không may dễ khiến người khác hoài nghi, mấy ngày nay cũng không ghé qua, nhưng mọi chuyện lại diễn biến theo hướng này, vẫn phải qua một chuyến để làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nàng không thích cảm giác bị động này.
Vừa mới ra khỏi Thái y viện đã thấy Phùng Tông Anh nhíu mày buồn bã, chậm rãi đi đi lại lại, đầu cũng không ngẩng lên, đi lướt qua Lê Tử Hà mà cứ như chưa từng phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Lê Tử Hà quay đầu lại, khó hiểu nhìn bóng lưng của Phùng Tông Anh. Từ trước đến nay ông luôn thể hiện vẻ vui buồn giận dữ ra mặt, không bao giờ che giấu cảm xúc của mình. Mấy ngày liên tiếp thấy ông vẫn rầu rĩ không vui, nhất định trong lòng có chuyện không thoải mái, Lê Tử Hà khẽ thở dài, đến Nghiên Vụ rồi quay về hỏi sau cũng được.
Tiểu Quất run bắn người, không để ý mảnh sứ vỡ dưới đất, quỳ lê mấy bước, máu tươi trên đầu gối thấm đẫm nền đất, dập đầu nức nở nói: "Nương nương, là lỗi của Tiểu Quất, Tiểu Quất sai rồi!"
"Bây giờ nhận lỗi có tác dụng gì? Cố gia ta nuôi ngươi dạy ngươi, từ nhỏ đến lớn ngươi đi theo ta có từng chịu uất ức gì không? Hôm nay ngươi lại hại ta như vậy! Giữ ngươi lại còn có ích lợi gì?" Nghiên phi bực mình, giơ tay đến bên ly trà trên giường nện lên đầu Tiểu Quất.
Tiểu Quất vẫn rơi lệ, nhưng lại kiềm chế không dám khóc ra tiếng, chỉ nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào không ngừng của nàng, dập đầu nói: "Nương nương, Tiểu Quất không ngờ mọi chuyện sẽ trở nên như vậy. Tiểu Quất chỉ không muốn nhìn nương nương lại hại người, thật sự chưa từng nghĩ sẽ hại nương nương."
"Những ngày sống trong hậu cung của ngươi có phải quá thoải mái rồi không? Ta không hại người, không có nghĩa là người khác sẽ không hại ta! Hậu cung này có lúc nào thiếu oan hồn? Ta suy đi tính lại, vậy mà không ngờ chủ tớ lại hai lòng!" Đôi mắt của Nghiên phi ửng đỏ, nghiến răng nghiến lợi cất lời.
Từ lời nói của hai người, Lê Tử Hà cũng hiểu đại khái chuyện của Diêu phi có lẽ thất bại vì Tiểu Quất. Nhưng rốt cuộc mọi chuyện là thế nào?
"Khiến Lê y đồng chê cười rồi." Nghiên phi nở nụ cười gượng, mệt mỏi thở dài, rồi nói với Tiểu Quất: "Ngươi kể lại đầu đuôi câu chuyệ