Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3429 lượt.

t ly trà xuống, chau mày, liếc nhìn phần bụng nhô lên của mình, một tay khẽ xoa, nói không chắc chắn: "Muốn ta dùng chiêu gậy ông đập lưng ông ư?"
"Nương nương đã hiểu rồi, Tử Hà không nhiều lời nữa." Lê Tử Hà chắp tay, rồi nói tiếp: "Tử Hà xin được cáo lui trước."
Nghiên phi sững sờ tựa trên giường thấp, ngẩn ngơ gật đầu, rồi trở mình như thể đã ngủ.

Ngoài Nghiên Vụ điện, ánh mặt trời rực rỡ, gió nhẹ mang theo hơi lạnh len lỏi vào vạt áo của Lê Tử Hà. Nàng nhìn hoàng cung tinh khôi hào nhoáng, bên ngoài càng sạch sẽ thì bên trong càng bẩn thỉu bấy nhiêu. Có phải nàng nên cảm thấy may mắn vì mình đã chết một lần, mới có thể đứng ngoài cuộc, bàng quan thấy rõ những kẻ trong cuộc tranh đấu đến mức ngươi chết ta sống như những thằng hề.
Diêu phi, quả thật không còn là Diêu nhi mà nàng biết nữa. Nếu thật sự như lời Nghiên phi nói, nàng dám xuống tay với con mình, nữ nhân này quả thật đáng sợ. Nhưng Diêu phi tàn nhẫn hạ quyết tâm, Nghiên phi cũng không thể thua nàng. Hy sinh Tiểu Quất là chuyện đương nhiên, về phần có bằng lòng lợi dụng đứa bé trong bụng để trả đũa hay không là sự lựa chọn của nàng ta.
Lê Tử Hà nhanh chóng trở lại Thái y viện, chỉ cảm thấy mấy ngày nay trôi qua quá vội vã, rất nhiều chuyện còn chưa phản ứng kịp. Mọi việc cứ thi nhau tới, khiến người ta không thể ứng phó. Nhưng nếu biết hai phi Nghiên Diêu vội vã tranh đấu như vậy, nàng cũng sẽ không hấp tấp hạ độc Vân Tấn Ngôn. Bây giờ nhiều chuyện cùng ập tới, liệu hắn có hoài nghi không? Hay là chính hắn cũng đã nắm chắc trong lòng, để mặc cho hai phi tử tranh đấu, kết quả là hai bên chịu tổn hại, tổn thất của hắn cũng chỉ là hai đứa bé mà thôi. Một đã có thể không cần, thêm hai đứa nữa thì có sao?
Lê Tử Hà đi tới thư phòng của Phùng Tông Anh, lại thấy ông nhìn y thư đến ngẩn người, ho khan hai tiếng, nói: "Đại nhân, Tử Hà có chuyện thỉnh giáo."
"Chuyện gì? Nói mau!" Phùng Tông Anh như thể bị hắn làm giật mình, thân thể run lên, chợt ngẩng đầu, nói với vẻ bực mình.
"Bệnh của Diêu phi nương nương.....Tử Hà có phần không hiểu....." Lê Tử Hà do dự mở miệng, cố ra vẻ khó hiểu, nói: "Lần trước lúc nương nương chẩn hỉ mạch, từng cho Tử Hà bắt mạch, trừ hỉ mạch ra, Tử Hà cũng không nhận thấy điều gì khác thường. Nhưng ngày đó tình trạng của nương nương hình như vô cùng khác thường, đại nhân có thể chỉ bảo đôi điều không?"
Ánh mắt của Phùng Tông Anh chợt lóe lên, muốn nói thẳng ông cũng không biết, nhưng lại cảm thấy quá mất mặt. Phùng Tông Anh trừng mắt nhìn Lê Tử Hà, tiểu tử lắm chuyện này, lầm bầm nói: "Chuyện đó không cần ngươi quản nhiều, trước mắt lo chuyện giải độc cho Hoàng thượng đi rồi hẵng nói!"
Lê Tử Hà gật đầu, cầm quyển sách ngồi xuống lật xem. Quả nhiên Phùng gia gia biết nguyên nhân bệnh của Diêu phi, e rằng có bí mật không thể cho người khác biết? Về phần Vân Tấn Ngôn, từ hôm đó trở đi cũng không gọi nàng đến giải độc nữa, có lẽ thân thể đã khỏe hơn cũng không quan tâm nữa.
"Sư phụ của ngươi đi đâu rồi?" Phùng Tông Anh đột nhiên nghĩ đến Thẩm Mặc. Tuy nói còn chưa chính thức phong chức ngự y, nhưng hoàng cung này cũng không phải là nơi hắn muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.
Lê Tử Hà chợt thấy lòng mình siết lại, chỉ lắc đầu nói: "Tử Hà cũng không rõ."
Phùng Tông Anh hoài nghi liếc nhìn hắn. Nếu không phải Lý ngự y đích thân đưa Thẩm Mặc vào cung, ông cũng không dễ dàng cho phép hắn vào Thái y viện như vậy. Hôm nay đảo mắt không thấy bóng dáng đâu, khinh thường viện sử này của ông ư?
"Ngươi còn ngồi đó làm gì? Hoàng thượng bảo ngươi hôm nay đến giải độc cho hắn đấy." Phùng Tông Anh lại trút sự bất mãn với Thẩm Mặc lên đầu tên đồ đệ này, phồng má trợn mắt quát.
Lê Tử Hà Liên vội vàng đứng dậy, gập sách lại khom người nói: "Vậy Tử Hà xin đi trước."
Nơi giải độc vẫn là Long Hoàn cung, Vân Tấn Ngôn thấy hắn vào cửa hành lễ, chỉ hờ hững liếc nhìn, cho hắn đứng dậy rồi tự động đi vào bên trong.
Vẫn là cảnh tượng hơi nước mờ mịt, hơi ấm lan tràn, vẫn là vẻ lạnh lùng xa cách. Lê Tử Hà thấy cánh hoa Túc Dung nổi giữa hồ nước, sau khi ngâm nước nóng, cánh hoa dần dần xòe ra, hút đủ dưỡng khí, khôi phục dáng vẻ mềm mại. Quay đầu lại nhìn Vân Tấn Ngôn nằm trên giường, bị hoa Túc Dung giày vò, người cũng gầy đi không ít, tinh thần cũng kém hơn bình thường, ánh mắt lại càng hung hiểm hơn.
Lê Tử Hà đặt hòm thuốc xuống, lấy bó châm ra, vẫn dùng đôi tay ấn nhẹ lên huyệt vị, thuận tay hơn trước rất nhiều. Nhưng Vân Tấn Ngôn lại có vẻ hơi khác thường, thân thể căng thẳng, không hề thả lỏng. Những giọt nước trên tấm lưng mịn màng không biết là nước hay là mồ hôi. Lê Tử Hà mở miệng nói: "Xin Hoàng thượng thả lỏng một chút, lần này không có chuyện ngoài ý muốn nữa đâu."
Lê Tử Hà vừa cất lời, thân thể của Vân Tấn Ngôn cũng thả lòng, hình như còn khẽ thở dài. Quay đầu lại liếc nhìn Lê Tử Hà, ánh mắt lấp lánh, nhưng hình như lại cực kỳ thận trọng, cuối cùng nhắm mắt lại không động đậy nữa.
Lê Tử Hà rút ngân châm ra, tập trung tìm huyệt châm cứu.
Vân Tấn Ngôn dằn lại cảm xúc kỳ dị trong lòng. Sau