Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3446 lượt.

đội nghĩa, nhưng khi vứt đi cũng chỉ như đôi giày rách."
Ngụy công công im lặng, chợt nghĩ đến mình. Từ một thái giám nhỏ nhoi, nhanh chóng thăng làm thái giám tổng quản bên cạnh Hoàng thượng, mang ơn đội nghĩa hay trở thành đôi giày rách? Không muốn bị Hoàng thượng vứt bỏ, chỉ còn một con đường chính là trung thành tận tâm.
Vân Tấn Ngôn khẽ cười nhẹ, tròng mắt đen sâu thẳm nhìn không thấy đáy. Huống chi, Lê Tử Hà này còn thú vị hơn mình tưởng tượng....
"Truyền Lê ngự y chẩn mạch."






Ván Cờ
Mùa đông, thời gian trời sáng rút ngắn đi nhiều. Lê Tử Hà trở lại Thái y viện vẫn chưa muộn nhưng trời đã tối sầm. Trên đường đi, nàng nhớ lại cảnh tượng ở phủ thừa tướng lúc nãy. Mọi người ở phủ thừa tướng đối xử với Mộ Phiên Ngô rất cung kính, một hai điều gọi "Mộ công tử" không dám chậm trễ. Hiển nhiên Trịnh Dĩnh không biết Mộ Phiên Ngô đã nói cho nàng biết quan hệ của hai người, nhìn từ bên ngoài, hai người cứ như phụ tử thật. Trịnh Dĩnh không hỏi nàng nhiều về phương pháp chữa trị, cũng không dị nghị với chuyện nàng đến phủ thừa tướng vào ngày mùng một và mười lăm hằng tháng, trong lời nói không còn vẻ để ý đến sự uy hiếp của mình đối với ông ta lần trước nữa. Có lẽ, ông để mình chữa chân cho Mộ Phiên Ngô, là đã chấp nhận quan hệ hợp tác? Mặc dù không phải là hợp tác, ít nhất cũng không phải là kẻ địch......
Lê Tử Hà bước vào sân sau, ngẩng đầu vừa đúng lúc nhìn thấy trong căn phòng nhỏ của mình, ánh nến xuyên qua khe cửa đóng hờ, len lỏi ra ngoài. Chắc Thẩm Mặc vẫn còn đợi nàng trong phòng. Hôm nay có rất nhiều vấn đề nàng còn chưa rõ, e rằng chỉ nhờ hắn mới có thể có được đáp án. Nghĩ đến đây, trong lòng chợt có cảm giác yên ổn chưa từng có, không chần chừ bước chân nữa, đẩy cửa vào phòng.
Thẩm Mặc đang ngồi trước bàn lật xem y thư của Lê Tử Hà, ánh nến hiu hắt, chiếu lên mặt hắn tranh sáng tranh tối. Khi thấy Lê Tử Hà, ánh mắt chợt lóe sáng, ngay sau đó trở lại bình thường lạnh nhạt nói: "Về rồi à."
Lê Tử Hà gật đầu, đi đến cạnh hắn ngồi xuống, không chờ nàng mở lời, Thẩm Mặc đã nói: "Hách công công ngươi muốn điều tra đó, sáu năm trước đã vùi thân trong biển lửa rồi."
"Không sao, chỉ hỏi một chút mà thôi." Bây giờ Lê Tử Hà mới cảm thấy giọng nói của mình hơi gượng gạo. Nàng và Thẩm Mặc cũng chỉ hợp tác mà thôi, hắn không có nghĩa vụ phải giúp đỡ mình. Huống chi, bây giờ có một Cố gia đã đủ cho nàng nhức đầu, những chi tiết kia, sẽ dần dần lộ rõ chân tướng.
"Nam tử tìm ngươi ngày hôm nay, là nam sủng ở phủ thừa tướng." Thẩm Mặc ngước mắt nhìn Lê Tử Hà, cẩn thận quan sát vẻ mặt nàng.
Ánh mắt Lê Tử Hà trầm xuống, nét nhu hòa trên mặt vốn đã ít giờ biến mất hầu như không còn. Nam sủng thì sao chứ? Nàng không muốn nghe bất kỳ ai khinh thường Mộ Phiên Ngô vì thân phận này.
"Hắn là bằng hữu của ngươi à?" Thẩm Mặc thấy Lê Tử Hà không vui, nhưng lại không muốn chuyển đề tài.
"Ừ." Lê Tử Hà gật đầu, "Huynh ấy muốn rời khỏi phủ thừa tướng."
"Sau đó?"
"Bây giờ Tử Hà và huynh ấy tạm thời có cùng mục tiêu."
Thẩm Mặc cười khẽ: "Ta chỉ sợ ngươi nhẹ dạ cả tin. Nếu ngươi tin hắn, ta cũng không phản đối ngươi lấy tin tức của Trịnh Dĩnh từ chỗ hắn."
Lê Tử Hà hơi kinh hãi trong lòng, mặc dù chuyện của mình không liên quan tới người khác, nhưng lại tự giác giải thích cho hắn. Bắt đầu từ khi nào, ngay cả tâm ý của mình cũng không thể nắm giữ nữa rồi?
Thẩm Mặc lại nhẹ nhõm hơn nhiều, lúc này mới nhớ Lê Tử Hà mới từ bên ngoài trở lại. Lật ly trà lên rồi rót trà cho nàng, nói chậm rãi: "Ngươi có hiểu rõ thế cục triều đình không?"
Lê Tử Hà gạt bỏ tạp niệm, cau mày, nói: "Cho đến bây giờ, Tử Hà biết và suy đoán rằng, trong triều có hai thế lực giằng co, một nghiêng về Trịnh Dĩnh, một nghiêng về Cố Vệ Quyền. Hai thế lực ngang bằng không phân cao thấp, tất nhiên không thể thiếu tranh đấu gay gắt. Nhưng cũng hiểu đạo lý kiềm chế lẫn nhau duy trì cân bằng, không ai muốn ra tay để lộ sơ hở để bên kia bắt được nhược điểm. Vì vậy mấy năm nay, cũng coi như bình an vô sự. Nhưng nếu chúng ta muốn động tới Cố Vệ Quyền, tất nhiên phải ném một hòn đá nhỏ vào hồ nước phảng lặng này."

Ngọn sóng nổi lên, tiếp theo, đục nước béo cò.
"Ngươi đã ném hòn đá đó rồi." Thẩm Mặc khen ngợi Lê Tử Hà: "Hôm nay Hoàng thượng phong phó tướng Mạc Lăng làm hữu tướng quân, tiếp quản hai mươi vạn binh mã đóng ở Tây Nam của Cố Vệ Quyền, cũng cho Cố Vệ Quyền về Vân Đô tĩnh dưỡng, ba tháng sau đến Tây Bắc."
"Mạc Lăng?"
"Đúng vậy, mấy năm nay nhanh chóng phất lên thăng làm phó tướng." Thẩm Mặc nhìn ly trà trong tay. Lá trà lượn vòng dao động theo động tác trong tay, hắn hờ hững nói: "Trên triều, ngoài sáng chỉ có hai thế lực chống đối, thật ra không chỉ có vậy."
"Người nói Vân Tấn Ngôn?"
"Đúng vậy, sáu năm qua chắc hắn đã âm thầm nuôi dưỡng thế lực cho mình, ví như Mạc Lăng này. Còn có tả tướng quân Vân Hoán bị mọi người coi thường nhiều năm, quanh năm đóng quân ở Đông Bắc khắc nghiệt. Biên cảnh Đông Bắc kéo dài, lúc ấy từng nhóm