XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3455 lượt.

quân đi qua cũng không gây sự chú ý. Nhưng tính toán cẩn thận, trong tay Vân Hoán ít nhất cũng phải có năm mươi vạn binh mã. Kể cả quan viên trong triều, nhìn từ bên ngoài, nếu không phải là phe Trịnh Dĩnh thì là phe Cố Vệ Quyền, nếu muốn ta nói, e rằng trong đó có không ít tai mắt của Vân Tấn Ngôn."
Lê Tử Hà chậm rãi gật đầu. Nàng cũng biết Vân Tấn Ngôn không thể nào chỉ có hư danh. Nhưng sáu năm qua rốt cuộc hắn đã làm những gì, thật đúng là không thể nào biết được.
Vân Hoán là đệ đệ của tiên hoàng, cũng chính là thúc thúc của Vân Tấn Ngôn, theo thường lệ vốn nên phong Vương, hưởng cẩm y ngọc thực. Nhưng ông ta vốn hiếu chiến, không thích yên ổn trong cung, vài năm trước nàng cũng chỉ gặp mấy lần mà thôi. Bởi vì triều đình đã dẹp yên, ông ta lại ít khi hồi cung, nếu Thẩm Mặc không nhắc tới, nàng cũng không nhớ tới còn có người như vậy tồn tại.
Năm đó tiên hoàng dẫn ba trăm vạn đại quân thống nhất Vân Quốc, sau khi lên ngôi tu thân dưỡng tính, phần lớn binh tướng cởi giáp về quê. Những năm đó Vân Quốc yên bình, không có chiến sự, binh lực có khoảng một trăm năm mươi vạn. Khi tiên hoàng còn tại vị, binh quyền thay đổi thế nào nàng không biết, chỉ nhớ khi Vân Tấn Ngôn mới lên ngôi, đội quân đóng ở Đông Bắc là hai mươi vạn, Bảo Hoàng quân có ba mươi vạn, phụ thân nàng vốn là từ võ tướng tới văn thần, trong tay nắm giữ năm mươi vạn binh mã, Cố Vệ Quyền cũng nắm giữ năm mươi vạn.
Lê Tử Hà giật mình. Nói như vậy, sau chuyện Quý phủ, binh mã dưới quyền phụ thân nàng đã bị phân tán. Hôm nay, tính cả hai mươi vạn quân trong tay Mạc Lăng, năm mươi vạn quân của Vân Hoán, ba mươi vạn Bảo Hoàng quân. Như vậy, bất tri bất giác, Vân Tấn Ngôn đã nắm giữ phần lớn binh quyền.
"Nếu như suy đoán là thật, Vân Tấn Ngôn đã nắm giữ một trăm vạn binh mã, còn có thể không buông tha cho Cố Vệ Quyền ư?" Lê Tử Hà cũng biết Cố Vệ Quyền là người phúc hậu đàng hoàng, cho dù có lòng phản bội, nhưng cũng không có gan làm phản.
"Có thể." Thẩm Mặc trả lời quả quyết, nghiêng đầu hỏi, "Tử Hà có biết trước khi Vân Tấn Ngôn lên ngôi, Cố Vệ Quyền ủng hộ hoàng tử nào không?"
Lê Tử Hà im lặng không nói gì, thâm tâm đã có đáp án. Cố Vệ Quyền rất bảo thủ, cố chấp ủng hộ trưởng ấu, ngôi vị hoàng đế nên do Đại hoàng tử thừa kế, chẳng thèm ngó ngàng tới Vân Tấn Ngôn lúc ấy là Tam hoàng tử.
"Năm đó ông ta ủng hộ Đại hoàng tử, cuối cùng Vân Tấn Ngôn lên ngôi, mới không còn dị nghị gì nữa. Nhưng Vân Tấn Ngôn không ôn hòa ân cần như vẻ bề ngoài. Đa nghi là một trong những bản tính của hắn." Nếu không, sẽ không diệt sạch Quý gia nâng đỡ hắn lên ngôi.
Câu cuối sau Thẩm Mặc không nói ra, chỉ liếc mắt nhìn Lê Tử Hà, khe khẽ thở dài.
"Chúng ta giúp hắn diệt trừ Cố gia, binh quyền đều ở trong tay hắn, không phải càng như ý hắn sao?" Lê Tử Hà không hiểu, đến lúc đó muốn lay động địa vị của hắn, đã khó lại càng thêm khó.
Thẩm Mặc cười khẽ, nói: "Thu binh quyền dễ dàng, thu lòng người khó khăn. Nếu có người kích động, những lão tướng theo Cố Vệ Quyền nhiều năm nhất định không phục. Huống chi, trong đó còn rất nhiều thủ hạ cũ của Quý gia."
Rốt cuộc ngươi có thân phận thế nào?
Lê Tử Hà suýt nữa buột miệng hỏi. Am hiểu y thuật, suy nghĩ kỹ lưỡng chẳng có gì lạ, nhưng lại nắm chắc thế lực binh quyền trong triều đình. Dù là người xuất thân quan gia như nàng cũng chưa từng nghiên cứu cẩn thận như vậy.
Nhưng ban đầu đã hứa không hỏi, vậy cứ tin hắn đi. Nếu quyết định hợp tác, thì không do dự nữa. Cuối cùng mình vẫn không quen những thứ kế trong kế, bẫy trong bẫy này. Có lẽ, có Thẩm Mặc ở đây, nàng mới có cơ hội thắng được Vân Tấn Ngôn.
"Ngươi đã bày kế tống Nghiên phi vào lãnh cung, là mồi lửa trong trận nội loạn này. Bây giờ chúng ta chỉ cần yên lặng theo dõi biến hóa là được."
Thẩm Mặc nhìn Lê Tử Hà, nụ cười an ủi chậm rãi hiện trên mặt, khiến trái tim vẫn lơ lửng của Lê Tử Hà từ từ hạ xuống. Chỉ cần khơi lên cuộc chiến giữa hai nhà Trịnh Cố, Vân Tấn Ngôn nhất định sẽ kiếm cớ tước binh quyền của Cố Vệ Quyền, rồi họ sẽ tìm cơ hội kích động lòng quân. Một khi nội loạn, ngôi vị hoàng đế của Vân Tấn Ngôn không còn bền chắc nữa.
Nghĩ đến đây, Lê Tử Hà cười tươi với Thẩm Mặc, cuối cùng nàng cũng nhận biết được phương hướng của con đường báo thù này.
Cuối cùng không khí cũng hòa hoãn trở lại, hai người nhìn nhau cười, Lê Tử Hà lại đột nhiên cảm thấy lúng túng, rũ mí mắt làm bộ châm trà, Thẩm Mặc lại đoạt lấy bình trà, rót đầy rồi nói: "Sau đó nghỉ ngơi cho tốt."
Lê Tử Hà yên lặng gật đầu, cho dù quan hệ hợp tác lợi dụng lẫn sau, vì sao Thẩm Mặc lại vẫn cho nàng cảm giác ấm áp như vậy?
Thẩm Mặc còn định mở miệng nói gì đó, vừa mới hé môi liền dừng lại, ánh mắt rét lạnh, khẽ nói với Lê Tử Hà: "Có người tới."
Lê Tử Hà nghi ngờ liếc nhìn hắn, đứng dậy mở cửa, vừa hay nhìn thấy Ngụy công công cầm đèn lồng đi tới. Thấy Lê Tử Hà, ông khom lưng cất giọng nhã nhặn: "Lê ngự y, Hoàng thượng triệu kiến."
Lê Tử Hà hơi kinh ngạc, chẩn mạch sao? Sáng nay vừa mới nói sáng mai mới đến qua, sao bây giờ lại cho gọi?
Quay đầu lạ