Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3460 lượt.
i cho Thẩm Mặc một ánh mắt an tâm, đóng cửa lại rồi đi theo Ngụy công công tới Cần Chính Điện.
Đèn dầu trong Cần Chính Điện sáng trưng, còn thắp nhiều hơn bình thường hai ngọn đèn. Lúc Lê Tử Hà bước vào thì thấy Vân Tấn Ngôn cầm quân cờ màu đen, nhìn chằm chằm vào bàn cờ đầy những quân đen trắng, nhíu mày trầm tư. Ánh đèn sáng rỡ, áo bào minh hoàng, màu sắc vàng ấm chiếu lên mặt khiến đường nét ngũ quan hắn cực kỳ rõ ràng. Giữa hàng mày vẫn mang nét cười, tăng thêm vẻ nhu hòa.
Lê Tử Hà chỉ nhìn lướt qua rồi quỳ xuống hành lễ, ôn hòa khiêm tốn. Đây là ảo giác Vân Tấn Ngôn đã từng cho mình, từng cho người khác. Luôn cười dịu dàng với tất cả mọi người, nhưng vào lúc lơ đãng nhất lại cho người đó một đao dịu dàng nhất.
"Bình thân." Vân Tấn Ngôn không ngước mắt lên, vẫn nhìn chằm chằm bàn cờ, hờ hững nói: "Lê ngự y biết chơi cờ không?"
Lê Tử Hà đứng dậy, cúi đầu cung kính nói: "Vi thần ngu dốt, chưa từng học."
Thật ra nàng biết chơi cờ. Thân là con gái thừa tướng, Quý Ninh cố ý vun trồng, Quý Lê ham chơi nhưng không ngốc, về lâu về dài, có thể nói là cầm kỳ thư họa không gì là không tinh thông. Nhưng nếu là Lê Tử Hà, thì không biết tốt hơn. Huống chi, kỳ phẩm xem nhân phẩm, dù bình thường nàng hết sức chú ý, nhưng trên bàn cờ, những lúc mình không chú ý, bản chất tương tự Quý Lê cất giấu sâu trong linh hồn nhất định sẽ bộc lộ trong lơ đãng.
"Vậy à?" Vân Tấn Ngôn nhướng mày, hơi thất vọng, cười nói: "Vậy khanh dọn bàn cờ này đi."
Dứt lời, đặt quân cờ đen trong tay xuống. Lê Tử Hà hơi nhìn sang, vốn đã định rõ thắng thua, nhưng quân cờ này đặt xuống, ván cờ lại ở thế hòa.
Lê Tử Hà hơi khom người, cúi đầu đi đến đối diện Vân Tấn Ngôn, bình thản nâng tay, chia quân cờ thành hai bên đen trắng rồi thả vào trong hộp. Quân cờ vốn lạnh lẽo, nhưng bởi vì bàn tay Lê Tử Hà cũng lạnh buốt nên nàng không hề cảm thấy lạnh.
Bỗng dưng trên tay nóng lên, ngẩng đầu chợt thấy đôi mắt đen nhánh, ẩn chứa ý cười của Vân Tấn Ngôn, bàn tay mang nhiệt độ quen thuộc nắm lấy tay nàng, vuốt ve tỉ mỉ, khẽ cười rồi nói: "Tay của Lê ngự y còn mảnh khảnh mềm mại hơn nữ tử bình thường, e rằng phi tần của trẫm còn không bằng......"
Lê Tử Hà ngẩn ra, quân cờ kẹp giữa hai ngón tay chợt rơi xuống.
Thăm Dò
Hơi ấm trong Cần Chính điện vấn vít trước mắt Lê Tử Hà như vương thành một lớp hơi nước. Nam tử đối diện có khuôn mặt và nụ cười quen thuộc, hơi thở và độ ấm quen thuộc, nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy lại không tìm thấy chút tình cảm nào, chỉ có nụ cười hờ hững từ từ lan ra, nhưng cũng không rõ hàm nghĩa là gì. Vân Tấn Ngôn nhẹ nhàng nâng tay nàng lên, thậm chí còn khẽ vuốt ve. Ngay khi Lê Tử Hà thấy rõ động tác kỳ lạ giữa hai người, phản ứng đầu tiên là muốn rút tay về. Bàn tay kia đã từng nhuốm máu của cả Quý phủ, sao có thể đụng vào nàng được?
Nhưng nàng chợt khựng lại. Phản ứng quá kịch liệt nhất định sẽ khiến hắn nghi ngờ, nhưng nếu không rụt lại, bàn tay của hắn tựa như sắt nung, khiến nàng đau đến mức chỉ muốn chém đứt tay mình.
Trăm ngàn ý nghĩ thoáng qua, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt. Quân cờ rơi xuống đất, vang tiếng giòn giã lọt vào tai nàng. Lê Tử Hà vội quỳ xuống, tay kia rút ra vô cùng tự nhiên, dập đầu lớn tiếng nói: "Vi thần luống cuống, xin Hoàng thượng giáng tội."
Tay Vân Tấn Ngôn trống không, nhìn bàn cờ lộn xộn, lại nhìn lướt qua vẻ hoảng loạn của Lê Tử Hà, hắn bật cười một tiếng nói: "Bình thân, là trẫm nắm tay ái khanh, có chút luống cuống mới đúng."
Lê Tử Hà rụt tay lại rồi chắp tay nói: "Thần tuân lệnh. Mạch tượng Hoàng thượng không có gì khác, có điều vô cùng mệt mỏi, cần nghỉ ngơi."
Vân Tấn Ngôn gật đầu, phất tay ý bảo hắn lui ra.
Lê Tử Hà ra khỏi điện, cơn gió mát giúp nàng tỉnh táo hơn nhiều. Vì sao Diêu phi lại tìm nàng chẩn mạchchứ? Trận hỏa hoạn ở Hồng Loan điện sáu năm trước, bệnh điên của nàng sáu năm qua, Vân Tấn Ngôn dung túng nàng đủ điều, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà mình không biết? Lần trước dò hỏi Phùng Tông Anh cũng không có kết quả, như vậy lẽ nào phải đi dò hỏi Diêu phi?
Lê Tử Hà thở dài một hơi, nếu muốn dò hỏi thì phải suy nghĩ kỹ hơn. Diêu phi hôm nay đã không còn là Diêu nhi nữa.
Trở lại Thái y viện, Thẩm Mặc đã rời đi, Lê Tử Hà lấy một chậu nước để rửa mặt, dưới ánh nến leo lắt, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình qua mặt nước. Nếu là nữ tử, diện mạo này của nàng cũng chỉ bình thường, nếu là nam tử thì cũng được cho là thanh tú. Nhưng nam tử có làn da trắng noãn cũng không có gì lạ. Vuốt ve hầu kết gắn chặt trên cổ mình, sao có thể để lộ sơ hở? Hay do là giọng nói của mình?
Bình thường nàng rất ít nói, hơn nữa còn chú ý hạ thấp giọng, không thể nào khiến kẻ khác nghi ngờ được. Nhưng hôm nay ý đồ thăm dò của Vân Tấn Ngôn quá mức rõ ràng, chẳng lẽ mình có động tác không thích đáng?
Lê Tử Hà nhớ đi nhớ lại những hành vi cử chỉ của mình trong hai lần gặp mặt Vân Tấn Ngôn, nhưng không tìm được đầu mối. Nhíu mày đổ sạch nước, ngày mai hỏi Thẩm Mặc xe