Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3459 lượt.
ị người làm rõ, đem đến trước mặt Hoàng thượng mà nói. Chuyện xấu nhà người ta đột nhiên bị biến thành "Quốc gia đại sự", thân là thừa tướng mà làm hổ thẹn quốc thể, quan viên trong triều âm thầm nhạo báng Trịnh Dĩnh, nắm chắc cơ hội mà đả kích. Thu thập những chuyện ngày nào tháng nào năm nào ở nơi nào đó Trịnh Dĩnh cướp đoạt bao nhiêu tên nam sủng, lại đến ngày nào tháng nào năm nào đó Trịnh Dĩnh hành hạ nam sủng đến tàn tật, thậm chí chết thảm;dâng lên cho Hoàng thượng.
Triều đình nhất thời xôn xao. Có người im lặng bo bo giữ mình, có người vui sướng khi có kẻ gặp họa liền thêm mắm dặm muối thổi phồng mọi chuyện. Dù da mặt Trịnh Dĩnh dày thế nào thì chuyện xấu cỡ này bị người ta viết vào sổ gấp coi là việc lớn trong triều để bàn bạc, cũng cảm thấy không còn mặt mũi, ngày hôm sau liền cáo bệnh đóng cửa không ra ngoài.
Đúng ngày mười lăm, Lê Tử Hà vừa trở về từ Đào Yểu điện, thu xếp hòm thuốc định đến phủ thừa tướng thăm Mộ Phiên Ngô.
"Đợi một chút! Không được đi!"
Người còn chưa nhúc nhích, đã bị Phùng Tông Anh giận dữ gọi lại, quát: "Không được đi! Ngoan ngoãn ở Thái y viện đi!"
Lê Tử Hà cười thầm trong lòng, bình thản nói: "Đại nhân có chuyện gì sao?"
"Đang yên đang lành đến phủ thừa tướng làm gì, ngự y thượng điện phải luân lạc tới mức đi xem bệnh cho người của phủ thừa tướng từ lúc nào vậy?" Râu bạc của Phùng Tông Anh rung lên, muốn nói gì đó nhưng kiềm lại, cuối cùng trừng mắt nói: "Ngươi chờ đấy, ta đi tìm Hoàng thượng, bảo hắn đổi người khác đi xem bệnh cho nghĩa tử của Trịnh Dĩnh."
Phùng Tông Anh nói xong định quay người ra ngoài, Lê Tử Hà đã ngăn lại: "Đại nhân, Hoàng thượng đã hạ lệnh, Tử Hà phải tuân lệnh. Huống chi Tử Hà rất hứng thú với bệnh của vị công tử kia, nếu Tử Hà có thể tự tay chữa khỏi…"
"Chữa chữa chữa! Đến lúc đó ngay cả lông mao trên người cũng không còn, chữa cái gì mà chữa!" Phùng Tông Anh nghe hắn nói vậy thì nổi nóng. Gần đây trong cung nói bóng nói gió, đồn rằng Trịnh Dĩnh hành hạ luyến đồng, lời đồn sinh động như thật, làm cho người ta rợn cả tóc gáy, Lê Tử Hà trắng trẻo thế này, ngộ nhỡ… ngộ nhỡ…
Phùng Tông Anh kéo tay Lê Tử Hà, không kiên nhẫn, nói: "Ngươi cảm thấy ta xen vào việc của người khác hả?"
"Tử Hà không dám." Lê Tử Hà bên ngoài cung kính, trong lòng cảm giác ấm áp đã tràn đầy. Có điều nàng nhất định không thể từ bỏ cơ hội gặp Mộ Phiên Ngô, chỉ có thể khách khí nói: "Tâm ý đại nhân Tử Hà xin nhận, ở phủ thừa tướng, Tử Hà chắc chắn cẩn thận."
"Ngươi!" Phùng Tông Anh vô cùng tức giận, mình còn không so đo đến chuyện hắn là đồ đệ của Thẩm Mặc, lo lắng sợ hãi cho hắn, hắn lại không thèm cảm kích. Dù thế nào ông cũng đường đường là viện sử của Thái y viện, thật sự rất mất mặt!
Phùng Tông Anh "Hừ" một tiếng, hung dữ trừng mắt với Lê Tử Hà, thật không biết điều! Lòng tốt mà làm như lòng lang dạ thú! Có bị Trịnh Dĩnh ăn cũng không phải chuyện của ông! Phất tay áo tức giận bỏ đi.
Lê Tử Hà mỉm cười bất đắc dĩ, lắc đầu, mang hòm thuốc ra cửa.
Không ngoài dự liệu, phủ thừa tướng bị mây mù che phủ, cổng sân vắng lạnh, hạ nhân qua lại cũng vội vã, vẻ mặt u ám. Thấy Lê Tử Hà, hoài nghi mà nhìn lên nhìn xuống đánh giá, thấy hắn mặc trang phục ngự y, không hỏi nhiều liền dẫn hắn đến hậu viện.
Đã gần vào đông, hoa viên sau phủ lúc trước trải đầy cỏ xanh hoa tươi giờ đây có vẻ hơitiêu điều, lá khô theo gió mà trôi lãng đãng trên hồ nước, gợn sóng lăn tăn, chậm rãi quanh quẩn tới lui trong làn nước. Vẻ sáng lóa bên hồ đã được xe lăn bằng gỗ giấu đi phân nửa, người đó rõ ràng ngồi im không nhúc nhích, lại như thể muốn biến mất theo làn gió.
Nghe được tiếng động sau lưng, Mộ Phiên Ngô quay đầu lại, khóe mắt hơi nheo, đôi mắt vừa mới tràn ngập sương mù chợt trở nên sáng trong, khẽ cười với Lê Tử Hà.
Lê Tử Hà bước nhanh tới, ngồi xổm xuống cầm tay hắn, đúng là còn lạnh hơn tay mình, nhíu mày nói: "Vào nhà được không?"
Mộ Phiên Ngô gật đầu, nét cười càng sâu, rút tay ra định đẩy xe lăn, bị Lê Tử Hà kéo lại, nắm hai tay hắn đặt lên nhau, nhét vào trong tay áo, dặn dò: "Bên hồ rất lạnh vả lại ẩm ướt quá mức, nếu như không có việc gì thì ít đến một chút."
Nói xong đứng dậy, đẩy xe lăn đi về phía trước, giương mắt quan sát hậu viện, dường như trừ hai người họ ra, thì không còn ai ở đây nữa. Vườn hoa rộng lớn có phần vắng vẻ, phòng ốc xây quanh vườn hoa cũng không ít, nhưng cửa phòng đóng chặt, hình như không có người ở.
Phòng của Mộ Phiên Ngô ở bên phải, rộng rãi sáng sủa, dọn dẹp sạch sẽ thoải mái. Lê Tử Hà chỉ nhìn lướt qua đã biết rõ gian phòng nhìn như bình thường kia, thật ra đồ vật nào cũng đều xa xỉ, Trịnh Dĩnh thật lòng yêu mến Mộ Phiên Ngô sao? A…
Lê Tử Hà ngồi xuống định bắt mạch cho Mộ Phiên Ngô, Mộ Phiên Ngô rút tay lại, thở dài nói: "Lê nhi, không cần."
Lê Tử Hà không để ý đến sự phản đối của hắn, kéo tay hắn lại, nghiêm túc nói: "Cho dù không thể chữa khỏi hai chân, nhưng nhất định phải điều dưỡng thân thể của huynh."
Mộ Phiên Ngô cười khẽ, biết điều đưa tay trái ra.
Thật ra thì không cần bắt mạch Lê Tử Hà c