Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3462 lượt.
ược không?" Lê Tử Hà nắm lấy chiếc khăn trong tay Mộ Phiên Ngô, không chịu buông.
Cánh tay giơ lên của Mộ Phiên Ngô có phần cứng đờ mà buông xuống, rũ mí mắt, trong mắt lướt qua vẻ tối tăm, ngước mắt lên đã sáng trong trở lại, cố chấp nói: "Có vài mối thù, phải tự tay trả lại mới có thể giải hận."
Lê Tử Hà không phản bác được, không thể thuyết phục được chuyện của mình thì nàng cũng không có lập trường đi thuyết phục người khác. Lẳng lặng thu xếp đồ đạc, mở cửa đi ra ngoài, lời nói của Mộ Phiên Ngô đột nhiên vang lên sau lưng làm cho bước chân nàng ngừng lại một chút.
"Thẩm Mặc này… Muội nên cẩn thận thì tốt hơn…"
Lê Tử Hà quay đầu lại, không nói gì, nhìn Mộ Phiên Ngô muốn một lời giải thích.
Mộ Phiên Ngô khẽ thở dài, nói: "Mỗi lần nhắc tới người này, Trịnh Dĩnh cứ quanh co, ta chỉ nhắc nhở muội, nên biết phòng bị kẻ khác."
Lê Tử Hà vẫn không nói gì, xoay người, nhanh chóng rời đi.
Chuyện Trịnh Dĩnh cướp đoạt hành hạ luyến đồng, Hoàng thượng phái người đến phủ thừa tướng điều tra nhưng không thu hoạch được gì. Vả lại, trong nhà quyền quý có mấy luyến đồng cũng bình thường, chuyện này tới đông chí liền chấm dứt.
Tiết đông chí, trong cung thiết yến, quan viên trong triều nghỉ một ngày, tối vào cung dự tiệc, chung vui cùng đấng quân vương.
Tất nhiên Thẩm Mặc không muốn tham gia, Lê Tử Hà cũng dự định lấy cớ thân thể khó chịu, vùi trong phòng nghỉ ngơi một ngày. Vậy mà lúc chẩn mạch sáng nay, Vân Tấn Ngôn bảo nàng phải tham dự, không thể trốn tránh, vậy chỉ có thể đối mặt.
Ánh nắng chiều mùa đông vô cùng ấm áp, bầu trời phía tây đỏ rực, mây trôi như thể dát vàng, khiến người ta hoảng hốt cho rằng đang là ngày hè. Lê Tử Hà liếc nhìn mặt trời chiều chậm rãi lặn về phía tây, hốc mắt cũng trở nên ấm nóng. Mặt trời có mọc có lặn, cuộc đời của nàng cũng nên như thế, có xuống, sẽ có lên.
Trở lại phòng quan sát bản thân kỹ lưỡng, cố định lại hầu kết trên cổ, xác định không có sơ suất mới quyết định ra ngoài. Vừa mới mở cửa, một bóng người vừa vặn ngăn trở nắng chiều, đưa lưng về mặt trời, ánh nắng trên mặt càng thêm rõ ràng, mang vẻ dịu dàng, nụ cười không màng danh lợi, đôi mắt nhìn mình vẫn luôn long lanh như thế.
Thẩm Mặc yên lặng đứng trong sân, khẽ cười với Lê Tử Hà: "Ta đi cùng ngươi."
Đền Mạng
Dạ tiệc bố trí ở Đại Hoàng cung, cung điện rộng rãi giữa Đông cung và lãnh cung ở phía bắc, vẫn được dùng để thiết tiệc tiếp đãi quần thần, rộng lớn bề thế nguy nga lộng lẫy, hơn nữa vì là đông chí nên được bố trí lại. Lúc Lê Tử Hà và Thẩm Mặc đến nơi, phần lớn quan viên đã an vị, chỉnh tề mà không mất sự náo nhiệt. Lê Tử Hà liếc mắt nhìn lướt qua, giữa điện đương nhiên là long ỷ của Vân Tấn Ngôn, theo cấp bậc xuống là vị trí tần phi, bàn dài xếp hai bên trái phải, quan viên ngồi vào chỗ từ trên xuống dướitheo cấp bậc. Lê Tử Hà liếc mắt tới chỗ của Thái y viện, đưa mắt nhìn Thẩm Mặc rồi hai người đến chỗ ngồi.
Ân Kỳ bệnh nặng chưa lành, dặn dò Ân Bình đến đây tạ ơn. Mọi người ở Thái y viện nói mấy câu níu giữ khách khí, hắn liền ở lại thật, hoàn toàn quên mất lúc trước suýt nữa mất mạng trong cung, ngồi ở vị trí của Ân Kỳ mà vô cùng vui mừng.
Vân Tấn Ngôn dẫn theo Diêu phi vào điện, một người mang vẻ phấn chấn, một người ngạo nghễ thản nhiên, nhận lễ bái của quần thần. Trong khoảnh khắc này, khi Lê Tử Hà liếc nhìn hai người họ, hoảng hốt cảm thấy người mặc bộ đồ đỏ rực này như chính là Quý Lê.
Ngày trước Quý Lê cũng như vậy, yên lặng đứng sau lưng hắn, nhìn hắn nói cười ríu rít với quan lại, nhìn hắn nhíu mày rậm vì chính sự, nhìn hắn khẽ cười với mình. Trong mắt Quý Lê, màu vàng hòa với màu đỏ là hợp nhất.
Thẩm Mặc vẫn bình thản, đứng lên chắp tay nói: "Tại hạ ngồi cạnh đồ nhi là được rồi."
"Ha ha, vậy Lê ngự y cũng tiến lên đi." Thẩm Mặc không xưng "thần", Vân Tấn Ngôn cũng không tức giận, còn cất tiếng cười to.
Lê Tử Hà vội vàng hành lễ, nói: "Vi thần không dám…"
"Hoàng thượng." Lời Lê Tử Hà còn chưa dứt, Phùng Tông Anh đột nhiên đứng lên, có vẻ hơi say do uống không ít rượu, giọng nói hơi lè nhè, nhưng vẫn còn tỉnh táo, nói: "Ta đây là viện sử mà còn phải ngồi chỗ này, tại sao hai ngự y kia có thể ngồi ở đó? Không hợp lễ nghĩa, không hợp lễ nghĩa…"
Vân Tấn Ngôn có vẻ chợt ngộ ra, gật đầu liên tiếp đồng ý, lại nói: "Vậy Phùng viện sử lên đây ngồi được không?"
Lê Tử Hà bị Thẩm Mặc kéo ngồi xuống, liền thấy Phùng Tông Anh bước chân lảo đảo từ hàng thứ hai đi ra ngoài, định đến chỗ đối diện. Vừa mới tới lối nhỏ, đã bước không vững, lảo đảo ngã rầm xuống đất, khiến rượu và thức ăn trên bàn bên cạnh rơi đầy đất. Quan viên kia sợ tới mức tái mặt, vội vàng đỡ ông dậy, nói: "Đại nhân có sao không?"
Phùng Tông Anh híp mắt, bò dậy, phủi vết bẩn trên người, vỗ trán nhẹ giọng nói: "Mất mặt mất mặt, thật mất mặt!"
Trên điện có mấy viên quan che miệng cười khẽ, Vân Tấn Ngôn cũng mỉm cười, không có ý trách cứ.
Phùng Tông Anh ổn định thân thể, chắp tay nói: "Hoàng thượng, lão thần khôn