pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3465 lượt.

g uống được nữa rồi, xin được lui ra trước."
Bình thường Phùng Tông Anh vẫn luôn âm thầm mặt nặng mày nhẹ với Vân Tấn Ngôn, nhưng trước mặt bách quan vẫn lễ độ cung kính theo luật lệ. Vân Tấn Ngôn thấy ông đứng vững còn khó khăn, bởi vì uống nhiều rượu mà mặt đỏ rực, gật đầu nói: "Vậy Phùng viện sử về nhà nghỉ ngơi đi."
Phùng Tông Anh gật gù đắc ý mà tạ ơn, lập tức có thái giám tiến lên đỡ ông, bị ông hất ra, cả giận nói: "Ta còn chưa có đến mức cần người khác đỡ đi."
Dứt lời lảo đảo ra khỏi điện.
Lê Tử Hà đang nhíu mày không hiểu, nghe thấy Thẩm Mặc bên cạnh khẽ khàng nói hai chữ: "Giả bộ."
Giả say rượu?
Lê Tử Hà nghi ngờ quay lại nhìn Thẩm Mặc, thấy hắn gật đầu quả quyết, đặt tay lên bàn viết một chữ "Thuốc", ý là gương mặt đỏ bừng của Phùng Tông Anh là do thuốc sao?
Nghĩ lại thấy cũng phải. Phùng gia gia tuy nói yêu rượu, nhưng cũng không đến mức không phân biệt được trường hợp mà say rượu gây chuyện. Dáng vẻ say rượu lúc nãy giống y như thật, nếu không có Thẩm Mặc nhắc nhở, nàng cũng không nhận ra là giả bộ.
Vấn đề là vì sao?
Lê Tử Hà rũ mắt gắp thức ăn, nhưng lại chẳng thấy ngon. Phùng Tông Anh đã qua tuổi tháo quan tu dưỡng, đến nay vẫn ở lại Thái y viện. Nếu nói là bởi vì hư vinh mà luyến tiếc chức quan này, Lê Tử Hà không tin, nhiều năm trước ông đã định nhường chức vị viện sử cho Thẩm Mặc. Nếu nói ông để ý đến bổng lộc, lại càng không thể. Lúc tiên đế còn tại vị, Phùng Tông Anh đã là ngự y đương triều, tiên đế vô cùng ưu ái, thường xuyên ban thưởng. Vậy ông ở lại Thái y viện, hoặc là cảm thấy không có người thích hợp thay thế vị trí của mình, hoặc là có chuyện gì đó khiến ông không thể buông tay…
"Lê ngự y!"
Lê Tử Hà đang trầm tư, nghe thấy giọng Vân Tấn Ngôn, liền vội vàng đứng lên chắp tay, nói: "Có thần."
"Tới đây xem ái phi thế nào."
Lúc này Lê Tử Hà mới ngẩng đầu lên, thấy Diêu phi ôm bụng, có vẻ cực kỳ khó chịu, nhưng trang điểm quá dày nên không thấy sắc mặt như thế nào. Vân Tấn Ngôn nhíu mày nhìn mình, Lê Tử Hà vội rời khỏi chỗ, liếc nhìn Thẩm Mặc, thấy hắn muốn nói gì đó, lại ngại người bên cạnh nên không thể lên tiếng.
Lê Tử Hà bước lên từng bậc thang, đang do dự, Vân Tấn Ngôn đã nói: "Đừng ngại, cứ bắt mạch trực tiếp cũng được."
Lê Tử Hà tuân lệnh, bắt mạch trên tay phải Diêu phi. Đang lúc rũ mắt lại thấy Diêu phi âm thầm đưa mắt cảnh cáo mình, bắt mạch lại, chợt hiểu được ý đồ của nàng, lui xuống chắp tay, nói: "Bẩm Hoàng thượng, trời giá rét quá mức, e rằng nương nương đã nhiễm khí lạnh, vì vậy thân thể khó chịu, thần kê hai đơn thuốc, nghỉ ngơi hai ngày là được."
"Thần thiếp xin được hồi cung trước." Diêu phi cúi đầu rũ mi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.
Vân Tấn Ngôn gật đầu, sai bảo Lê Tử Hà: "Đưa nương nương hồi cung, kê đơn thuốc cẩn thận." Sau đó quay lại, dịu dàng nói với Diêu phi: "Ái phi nghỉ ngơi trước đi, trẫm sẽ đến sau."
Lê Tử Hà khom lưng chắp tay tuân lệnh, Duyệt nhi đỡ Diêu phi đứng dậy, Lê Tử Hà lui sang bên cho hai người đi trước, sau đó đuổi theo. Liếc nhìn Thẩm Mặc, thấy hắn gật đầu với mình, cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Ngoài điện đã bị bóng đêm bao phủ, bầu trời phủ đầy sao, gió mát thổi tới, thổi bay vẻ huyên náo phù hoa trước đó. Diêu phi và Duyệt nhi bước đi vội vã, Lê Tử Hà giữ khoảng cách đi ở phía sau, cuối cùng là nhóm thái giám cung nữ của Đào Yểu điện.
Trở về Đào Yểu điện, Diêu phi im lặng không nói gì, lẳng lặng nhìn Lê Tử Hà cầm bút kê đơn, Lê Tử Hà nhận thấy vẻ không kiên nhẫn giữa hàng mày của nàng ta, thế nên Lê Tử Hà cũng theo ý nguyện của nàng, nhanh chóng viết phương thuốc rồi giao cho Duyệt nhi, hành lễ lui ra.
Mạch tượng Diêu phi thật sự rối loạn, thể hư nhiễm lạnh, nếu để ngự y khác bắt mạch cũng có kết luận này. Nhưng nửa tháng qua nàng ngày nào nàng cũng bắt mạch cho Diêu phi, hiểu rõ tình trạng cơ thể nàng ta, hôm qua còn rất khỏe, tối nay đột nhiên trở thành như vậy nên cảm thấy kỳ quái. Lại thấy ánh mắt cảnh cáo của nàng ta, bất chợt hiểu rõ. Nàng cố ý giả bệnh, rời khỏi bàn tiệc. Thế còn mục đích?
Lê Tử Hà nấp ở chỗ tối bên cạnh Đào Yểu điện, nhìn ánh đèn dầu dần dần được dập tắt, lại ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng giữa trời, ít nhất cũng phải một canh giờ nữa mới kết thúc dạ tiệc, nàng ta vội vã trở về trước khi Vân Tấn Ngôn rời khỏi bàn tiệc để làm gì đây? Tối nay để tâm đến động tĩnh ở Đào Yểu điện, chắc chắn sẽ có được thu hoạch bất ngờ.
Hôm nay đông chí, quan viên được nghỉ một ngày, thị vệ trong cung cũng như vậy, các cung điện chỉ chừa lại số ít Ngự Lâm quân, ít hơn nhiều so với thường ngày.
Cung nữ thái giám của Đào Yểu điện đã được Diêu phi cho đi nghỉ từ lâu, chỉ còn lại một mình Duyệt nhi. Lê Tử Hà nhìn chằm chằm vào cửa điện không chớp mắt, muốn đi ra ngoài, cũng chỉ có con đường này mà thôi.
Chỉ trong chốc lát, ánh sáng leo lắt xuyên qua khe cửa chiếu ra ngoài, cửa điện từ từ mở ra, lộ ra một cái đầu. Lê Tử Hà vội lùi lại, vừa liếc mắt đã nhận ra đó là Duyệt nhi.
Mắt nhìn chằm chằm phía trước Đào Yểu điện, thấy hai bóng lưng bước đi vội vã, không mang đè