Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
ng?
Nhưng mà, phó tổng Thư không nói không thể nhớ số của người khác, cô có thể dùng di động này ghi số của người khác, không cần lãng phí đầu óc đi nhớ số nữa. Phó tổng Thư đúng là người tốt.
Cô vào nhà, cậu chủ không ở nhà, cô không cần phục vụ bèn tắm rửa sớm rồi lên giường ngủ, ngày mai còn phải đi làm nữa.
Đương lúc mơ màng, cô nghe tiếng cửa phòng mình khẽ vang lên, ánh sáng bên ngoài hắt vào phòng. Có ai đó đi vào phòng, tới bên giường cô.
Mùi nước hoa bay vào mũi, cô nhăn mũi xoay người, kéo chăn lên che mũi mình.
Nhưng người đó không chịu để cô quay lưng về phía mình, đưa tay phá cô.
Ngón tay có vết chai di chuyển trên mặt cô, vén tóc mái của Diêu Tiền Thụ, lướt qua mũi, cuối cùng cọ nhẹ lên môi cô vô cùng thân thiết, đầu lưỡi Diêu Tiền Thụ nếm thấy vị chan chát của kim loại, cái lạnh xẹt qua trong lòng.
“Ừm, Hắc Thủ Đảng, mày đừng có nghịch”.
“Còn chạm vào miệng tao là tao cắn đó”.
“…”.
“Mùi nước hoa phụ nữ trên người mày hôi chết đi được”.
“…”.
Mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng, cô sắp xếp xong xuôi mới gõ cửa phòng cậu chủ, nhưng phát hiện cậu chủ đã không còn ở trong phòng từ lâu. Cô vội vàng chạy đi báo cáo cho tổng quản bảo mẫu biết cậu chủ đã đi đâu mất, nhưng tổng quản bảo mẫu lại nói với cô như thế này.
“Cậu chủ? Sáng sớm đã đi rồi”.
“Cậu chủ, cậu ấy… đi rồi?”.
“Phải! Cậu chủ mới tiếp quản khách sạn, lại muốn làm cho mấy vị giám đốc không vâng lời phải phục cậu ấy, nhiều việc bề bộn lắm! Tiểu Tiền này, không phải ta nói cô đâu nhé. Ta phát hiện gần đâu cô càng lúc càng chẳng ra gì. Làm gì có người hầu nào ngủ nhiều hơn cả cậu chủ chứ. Cậu chủ vất vả như thế, đi sớm về khuya, bận bịu tới mức quên cả chăm sóc bản thân, cô làm việc ở khách sạn phải chăm sóc tốt cho cậu chủ, có nghe không hả?”.
“… Con còn không được chạm mặt, chăm sóc cái khỉ gì chứ”.
“Cô lẩm bẩm gì đó?”.
“Không ạ, tổng quản bảo mẫu, con đi làm đây”.
Cô bực bội tránh những lời dặn dò dài dòng của tổng quản bảo mẫu, lấy túi rồi đi làm bằng tàu điện ngầm.
Chen chúc trong tàu điện ầm ĩ, rung rung lắc lắc, khiến tâm trạng vốn dĩ đã bất an của cô lại càng hoang mang hơn nữa.
Tại sao cậu chủ không chịu đi làm cùng với cô? Tại sao phải đi trước? Cô khó coi như thế à? Cậu ấy sợ người ta phát hiện quan hệ giữa hai người đến thế sao? Tại sao lúc về lại có mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc trên người? Cô thực sự là vợ của cậu ấy sao? Cô có thể mở miệng hỏi sao? Cô có tư cách à?
Hôn nhân bí mật* chết tiệt, chẳng vui chút nào!
* Kết hôn bí mật – dùng để chỉ những người làm thủ tục kết hôn theo đúng pháp luật, nhưng ở nơi công cộng phải giấu giếm người bạn đời và sự thực đã kết hôn, cũng là cái người ta gọi là tình ngầm hợp pháp.
Tổng giám đốc, xin anh đi thong thả. Hừ!
Một tuần sau khi kết hôn bí mật với cậu chủ, cô đã quen việc cậu chủ sớm đi tối về và sự lảng tránh như có như không của cậu ấy, cũng một tuần nay, Diêu Tiền Thụ không phải dính lấy cậu chủ cuối cùng cũng hòa đồng được một chút với đồng nghiệp.
Hòa đồng một chút chính là chuyện chẳng liên quan tới mình có thể thoải mái mà tán phét, nhưng ra ngoài đi ăn nhất định phải chia đều.
Ví dụ như bây giờ, ăn xong bữa trưa, một đám con gái trò chuyện ầm ĩ đi về phía nhà hàng, vì còn chưa tới đại sảnh, trạng thái hoàn toàn thoải mái khiến chẳng ai kiêng nể gì, chẳng thèm giữ mồm, giữ miệng.
“Tôi nói với các cô nhé, hôm qua tôi chạm mặt cậu chủ nhà chủ tịch, anh ấy đẹp trai kinh khủng luôn! Cái cảm giác cao ngạo khiến cho người ta khó thở là vũ khí lợi hại nhất, thật muốn xông lên tháo quách cái nhẫn cưới trên tay anh ta ra. Thời kì đẹp nhất của công tử nhà giàu mà sớm bị chôn vùi rồi!”.
Cô lập tức nhận điện thoại, đầu dây bên kia vang lên mệnh lệnh trầm thấp của phó tổng của phó tổng Thư, “Các cô buôn chuyện còn chưa xong hả? Năm phút nữa về chỗ”.
“Dạ!”. Cô quên mất phó tổng Thư vừa mới dặn, hôm nay phải tới nhà hàng báo danh trước năm phút, không thể lề mề thêm nữa rồi, “Vâng! Em… không… tôi lập tức đi ngay!”.
Cúp máy, đồng nghiệp quanh cô đã cười ầm cả lên.
“Tiểu Thụ, cô mau khai ra đi! Cô thích phó tổng Thư phải không?”.
“Hả? Không có đâu!”. Kết luận kiểu gì thế, không thể tạo điều tiếng được, để cậu chủ biết, cô sẽ bị nghiền thành bột khoai tây mất.
“Còn nói không à. Sao phó tổng Thư lại có số di động của cô?”.
“… À… Cái này là vì…”.
“Cô còn dùng di động tình nhân với phó tổng Thư nữa, anh ta dùng màu đen, cô dùng màu trắng. Cái di động đó là mua theo loại người ta dùng đúng không? Ngày đầu tiên đi làm, tôi có thấy cô dùng đâu”.
“…”. Thật đúng là tình ngay lí gian, nhưng giờ không phải lúc chứng minh sự trong sạch, “Được rồi được rồi, tôi mê phó tổng Thư, thầm yêu anh ta lâu rồi, nhanh chút, nhanh chút coi, anh ta mắng tôi, giục tôi trong điện thoại rồi! Hôm nay chúng ta phải về nhà hàng sớm năm phút đó!”.
“Oh yeah! Tiểu Thụ đã thừa nhận bên phe phó tổng bọn tôi rồi, phe cậu chủ nhỏ các cô cách xa chúng