XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.


“Tổng giám đốc phạm quy có thể xử như bình thường không?”.
Chiếc xe màu đen dừng lại cạnh đó, Thư Thành Nhạc bước xuống xe, chân giẫm lên vật thể mờ ám - bình nước khoáng, cười u ám, cau mày nhìn cậu đại thiếu gia đang đi ra khỏi chiếc xe thể thao mui trần.
“Đại thiếu gia, cậu vi phạm quy định thế này đúng là làm người ta phải chửi thề”.
“Phạm quy?”. Cậu chủ đút tay vào túi quần, tỏ vẻ chẳng hiểu gì cả, “Khát nước, uống nước, ném chai, phạm quy chỗ nào?”.
“…”.
Cậu chủ quay đầu lại nhìn trọng tài, “Có quy định nào cấm ném chai không?”.
=_=||| Sao cậu có thể hỏi câu đê tiện như thế chứ… cái này không phải vấn đề về quy định, mà là vấn đề về lương tâm đó… nhưng mà, cuộc sống cả nhà từ già đến trẻ còn nằm trong tay tổng giám đốc đê tiện kia, ông chẳng còn cách nào khác ngoài việc lắc đầu, lắc đầu rồi lại lắc đầu tiếp.
“Rất tốt. Tôi thắng. Anh phải nhớ những gì anh đã nói”.
Thư Thành Nhạc nhướn mày, cười nhẹ, “Đồng ý? Tôi đã đồng ý với đại thiếu gia cái gì? Sao tôi không nhớ nhỉ?”. Chẳng phải chỉ có một mình cậu ta là kẻ mặt dày.
Cậu chủ nheo mắt.
Thư Thành Nhạc càng cười tươi hơn, “À, hình như tôi có nhớ mang máng, tôi đồng ý với đại thiếu gia cậu, thua thì sẽ không chú ý cô ấy, không được thích cô ấy nữa, được. Tôi đồng ý với cậu, giờ tôi không thích cô ấy nữa, cũng không quan tâm tới cô ấy, tôi chỉ theo đuổi cô ấy. Được chứ?”.
“…”.
“Theo đuổi quang minh chính đại, trong sáng vô tư, trai chưa vợ theo đuổi gái chưa chồng”.
“Anh dám!”.
Sao tôi không dám? Ông chủ không có quyền nhúng tay vào cuộc sống tình cảm của nhân viên, dù cậu là cậu chủ của cô ấy thì cũng thế!”.
Cái đồ khốn nạn! Đá văng chai nước khoáng đi, cậu chủ nổi giận, “Ai nói tôi không có quyền quản cô ta, cô ta là…”.
“Tổng giám đốc! Phiền cậu qua đây một chút, có chút chuyện cần cậu xác nhận lại!”. Một bóng người chạy ào vào giữa hai người đàn ông rất ngầu rất xịn đứng chung với nhau, kéo anh chàng đẹp trai lạnh lùng ra rồi chạy biến đi mất.
Diêu Tiền Thụ không chú ý tới ánh mắt của đám quần chúng nhân viên, kéo cậu chủ nhà mình ra một góc. Cô chống thắt lưng thở hổn hển, đã thấy cậu chủ thờ ơ khoanh tay trước ngực, đứng dựa vào tường, im lặng không nói gì chỉ giương mắt nhìn cô. Hình như đang bực bội vì cô xông vào đúng thời khắc mấu chốt, ngăn cậu phanh phui ra thân phận hoành tráng của mình.
=~= Ông xã của cô? Đối tượng kết hôn giả? Cái này thì có gì hay đâu? Sao có thể tùy tiện để người khác biết được! Suýt nữa là lộ rồi!
“Cậu chủ! Vừa nãy cậu muốn nói gì thế hả!”. Chú ý, đây là câu hỏi tu từ, nhưng cậu chủ lại tự nghe ra thành câu hỏi.
“Cô ấy là cô vợ ngốc nhà tôi”.
“Hả? Ai?”.
“Cô!”.
@ 0 @ Rốt cuộc là cô ngốc cỡ nào chứ? Sao cậu chủ phải cố sức đệm thêm chữ ngốc kia vào.
“Lúc nãy, em nói chuyện với phó tổng Thư… cậu chủ nghe… nghe… nghe… nghe thấy ạ?”.
“Đoạn không coi tôi là đàn ông hả?”.
= =||| Xem ra là nghe thấy, còn nghe rõ ràng nữa.
=3= Nhưng cũng không thể trách cô, ai bảo cậu chủ không coi cô là phụ nữ trước, bình tĩnh chống đẩy trên người cô, cho nên cô mới ăn miếng trả miếng, kéo lại tôn nghiêm phụ nữ cho mình chứ.
“Cô qua đây”. Cậu chủ ngoắc tay với cô.
“Cậu chủ?”. Có gì sai bảo sao? Cô tò mò tới gần.
Một tay cậu ôm quanh thắt lưng cô, siết chặt, kéo cô sát vào người, đôi môi cậu đột nhiên lại gần trong gang tấc, gần như chạm vào trán cô, tim cô bắt đầu ngứa ngáy, tai cũng đỏ bừng bừng, đang tính giơ tay lên kéo giãn khoảng cách gần tới không đúng quy định này ra, bỗng nhiên cậu chủ cúi người xuống, đôi môi khép mở phát ra những âm thanh trầm trầm mờ ám khẽ chạm lên cái tai đỏ bừng của cô.
“Cô có cảm giác không?”.
“Không có không có! Em chẳng có cảm giác gì cả!”. Mặt cô đỏ lựng lên, tim đập thình thịch.
“Không có cảm giác à?”. Cậu nhíu mày, điều chỉnh tư thế đứng, khẽ đẩy người lên, để cơ thể càng ép sát vào cô, “Thế này thì sao? Cảm thấy không?”.
“Không có mà, em không có… hả… cậu chủ, cái đó cái đó…”.
>/////////////
“Cảm thấy rồi à?”. Cậu vươn tay ra ôm lấy eo cô, trầm giọng hỏi.
Cô đứng bất động, hoàn toàn không có ý định nhúc nhích nữa, rất sợ cơ thể đàn ông của cậu chủ có chỗ nào không thoải mái.
Cậu chủ khẽ thở ra một cách khiêu gợi, thầm thì mê hoặc bên tai cô “Thế đó là cái gì?”.
Cả người cô nóng ran, ngơ ngác ngẩng đầu cắn môi, nhìn vào đôi mắt đen sâu như hồ nước của cậu chủ.
Đó là cái gì? Đó là…
Cậu chủ có phản ứng với cô? Sao cậu chủ lại có phản ứng đàn ông với cô?
Không đúng không đúng! Đó chỉ là phản ứng sinh lý đàn ông bình thường thôi, đó chỉ là phản ứng của việc đàn ông có nhu cầu, đó chỉ đơn thuần là tình dục, nhục dục, thú dục…
Cô đờ đẫn chẳng nói được câu nào, để mặc thứ đáng yêu đang phát nhiệt ở bụng dưới kia trêu chọc mình, không ngừng nhắc nhở cô sự tồn tại kiêu ngạo của nó. Tuy kêu gào khẩu hiệu, cậu chủ có nhu cầu, người hầu sẽ tận sức phục vụ! Nhưng cũng có vài việc… người hầu bất lực!
Làm sao bây giờ, dù phản ứng của cậu chủ đã biến thành quấy rối tình dục nơi công sở nghiê