Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cậu Chủ Hồ Đồ

Cậu Chủ Hồ Đồ

Tác giả: Tinh Dã Anh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

m trọng, nhưng cô vẫn hơi hài lòng, ít ra cậu chủ cũng coi cô là phụ nữ.
Gì mà coi với không coi cô là phụ nữ chứ, sao cô phải để ý mình có hương vị phụ nữ trong mắt cậu chủ không, có giống con gái không? Cô là người hầu đã được rèn luyện chuyên nghiệp, không nên để tâm tới mấy chuyện có với không, cô phải lôi tinh thần chuyên nghiệp ra!
“Cậu chủ, người cậu không có vấn đề, rất bình thường, rất đàn ông, thật tốt quá, em đã kiểm tra, yên tâm rồi, cho nên… có thể tách ra một chút được không ạ?”.
Câu nói vô duyên không đúng thời điểm khiến cậu chủ cau mày lại, bỗng nhiên hạ giọng hỏi cô, “Tôi là gì của cô?”.
“…Cậu là… cậu… cậu chủ của em”.
“Là người đàn ông!!”.
TT___TT Cậu chủ, em biết cậu là đàn ông rồi, hơn nữa còn rất man, rất mạnh mẽ. Nhưng mùi vị đàn ông của cậu có thể đừng thả rông ra như thế được không? Cái thứ đáng yêu bướng bỉnh kia còn đang chào hỏi em kia kìa… cậu như thế, em khó chống cự lắm…






Cậu chủ, chơi SM không vui đâu!!!
Thắng bại được quyết định vì một chai nước khoáng không khiến mọi người dị nghị nhiều lắm, thật sự là tổng giám đốc biết cách lấy lòng, trấn an nhân viên, đặc biệt còn hứa ít lâu nữa sẽ tổ chức dạ tiệc ở bể bơi lộ thiên của khách sạn cao cấp để thưởng cho những người tham gia cái đại hội thể thao vô sỉ xấu xa này.
Đám nhân viên thường ngày chỉ “người khác ngồi, tôi đứng; người khác ăn, tôi nhìn” cuối cùng có thể được thưởng thức mùi vị của khách sạn quốc tế hạng nhất rồi, ai còn muốn so kè cái hạng nhất bất công của tổng giám đốc chứ?
Phó tổng Thư im lặng cười nhạt, chẳng có ý kiến với thắng lợi đại thiếu gia giành được danh không chính ngôn không thuận trong đại hội thể thao đó, vẫy tay gọi nhân viên Diêu Tiền Thụ tới trước mặt, chìa tờ giấy báo nợ ra cho cái tên phản bội này.
Diêu Tiền Thụ nhìn tờ giấy báo nợ, hai dòng nước mắt tuôn ào ạt. Phí sửa xe lại thêm tiền phạt khi thi đấu thua, tiền cô nợ phó tổng Thư càng lúc càng nhiều, sắp chết tới nơi rồi.
Còn khó ứng phó hơn phó tổng Thư!
Ví dụ như:
“Cậu chủ, cậu đã về”.
“Soạt”, một bó hồng rõ đẹp bị nhét bừa vào cửa tủ giày như bó rau cải bán theo cân. Cũng chẳng biết là tặng cho ai.
Cô nhìn thoáng qua cậu chủ, rồi lại quét mắt sang bó hồng, cậu chủ mua hoa như mua rau, cô quyết định không nhìn.
“Cậu chủ, em cởi giày giúp cậu”.
Cậu chủ cau mày, giật lấy bó hoa trên ngăn tủ, hình như đang cố gắng để cô hầu nhà mình để ý.
Hả? Ý cậu chủ là cô à? Là muốn bảo cô nói gì hả? Nhưng cô phải nói gì đây?
“Không tự nhìn đi à?”.
“A! Hoa đẹp quá! Chắc chắn là tổng quản bảo mẫu sẽ thích chết mất! Nhưng một ngày cậu chủ được năm mươi tệ, đừng mua hết tiền như thế, phải để dành lại mà tiêu chứ”.
“Soạt”.
Trong nháy mắt, bó hoa hồng bị phi vào trong thùng rác, cậu chủ hạ giọng chửi thề đi vào phòng khách.
Diêu Tiền Thụ nhìn chằm chằm vào bó hoa hồng bị phi vào thùng rác, trong lòng kích động. Nhìn cậu chủ ném đi chẳng tiếc như thế, cái này chắc chắn là cải xanh trá hình hoa hồng đúng không?
Lại ví dụ như:
“Cậu chủ, em xin cậu, cậu mặc áo vào đi mà… cậu lại không mặc áo mà đi quanh nhà rồi!”. Cho dù thời tiết rất nóng, nhưng trong nhà mở điều hòa, cậu chủ sẽ ốm mất.
“Không mặc”. Kiên quyết gạt đi.
“Đừng thế mà! Cậu mà còn thế, em… em…”.
Đường cong nơi thắt lưng nhỏ xinh đẹp tinh tế cứ ẩn ẩn hiện hiện hấp dẫn người khác, ừm… quả ô mai nhỏ nhỏ hồng hào mềm mại… oa! >////
Cô đã tự kiểm tra chứng nhận cậu chủ đủ tiêu chuẩn là người đàn ông trưởng thành rồi, không cần nhắc nhở cô suốt như thế đâu!
Cậu chủ liếc mắt, “Không phải cô đã nói, dù tôi có khỏa thân đứng trước mặt cô, cô cũng chẳng có cảm giác gì à?”.
=o=||| Cậu chủ! Cậu hẹp hòi quá đấy! Cậu có cần phải khỏa thân trả thù em như thế không? Em chỉ vì chứng minh quan hệ chủ tớ trong sáng với người ta thôi mà!
“Hay là… cô nhìn tôi khỏa thân, có thứ cảm giác không nên có ấy rồi?”. Đôi mắt cậu chủ mờ đi, hừ một tiếng.
“Không phải không phải không phải mà! Em chỉ sợ cậu bị ốm, bị cảm lạnh thôi, em không dám có ý nghĩ không an phận với ngọc thể của cậu đâu!”. Cô cuống quýt xua tay phủ nhận, “Em với cậu chủ cũng giống cậu chủ với em, là quan hệ chủ tớ đơn thuần trong sáng, giống như khi em cởi sạch quần áo, cậu chủ cũng chẳng có cảm giác gì với em mà!”.
“Thế cô cởi ra xem nào”.
Xem tôi có cảm giác không trong sáng với cô hay không”.
“…”.
“Cởi đi”.
“Cậu… cậu chủ… kiểm tra kiểu này tà ác nguy hiểm quá, chúng ta không chơi có được không ạ?”.
“Không được”.
“…”.
“Tôi muốn xem mấy thứ xấu xí của cô. Cởi ra cho tôi xem”.
Cô cắn môi, tay cứng đơ đưa tới chỗ khóa kéo sau cổ, cô không biết mình có thực sự muốn chứng minh với cậu chủ, mình không có cảm giác gì với cơ thể của cậu ấy không, cô chỉ không thể nói không với những mệnh lệnh của cậu ấy.
Ánh mắt sáng rực của cậu chủ nhìn chăm chú vào người cô, tay cô chạm tới khóa kéo, run rẩy liên hồi, muốn kéo xuống, nhưng chẳng hiểu sao không có sức.
Cậu chủ đột


The Soda Pop