Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
đó lên mạng chat với “Kẻ Trộm”, tôi liền thông báo tình hình ngày hôm nay cho anh ta nghe, nói xong liền kết luận một câu: “Giờ cứ nghĩ đến nhà bếp là em muốn nôn rồi!”.
Sau khi “xử” vợ chồng Chủ tịch Ngũ, tôi cách thành công không còn quá xa. Giờ tôi mới có thời gian lo chuyện của em họ Lưu Hi Hoa với anh họ tôi.
Cuối tuần tôi đến nhà anh họ một chuyến, lúc ấy anh ấy vẫn còn chưa tỉnh. Tôi thầm thở dài cuộc đời thật khó lường, ai mà ngờ một người đẹp trai như anh lại sống như thế này?
Kể từ khi tôi biết nhận thức, tôi luôn cảm thấy ông bà nội không thích tôi, chỉ thích anh họ tôi. Tôi thường cho rằng các cụ già ai cũng vậy, tư tưởng trọng nam khinh nữ khá nặng nề, bởi vì anh họ tôi là cháu đích tôn, lại đẹp trai nên bao nhiêu tình cảm của người lớn đều đổ dồn cho anh hết, còn tôi có thể giả bộ như không quan tâm, nhưng cũng may chuyện này không ảnh hưởng gì đến tính cảm của hai anh em tôi.
Về sau tôi mới từ từ phát hiện, hóa ra những lý do tôi không được yêu quý như anh họ đều không phải là lý do chủ yếu, lý do chủ yếu là bởi vì nhà tôi nghèo. Bởi vì nghèo nên không được yêu mến, bởi vì nghèo nên không được tôn trọng, thậm chí còn không thể vì nghèo mà được ông bà chăm sóc đặc biệt. Mẹ tôi luôn nhắc nhở tôi rằng, sau này lớn nhất định phải phấn đấu.
Đương nhiên tôi cũng có lòng kiêu ngạo của mình. Lúc còn đi học, trong tất cả các anh chị em trong nhà, tôi là đứa có thành tích học tập tốt nhất, chữ viết cũng đẹp nhất. Ông nội tôi thích viết thư pháp, vì thế mỗi khi viết thường gọi tôi đến viết cùng, chỉ có tôi mới chăm chỉ học tập, chỉ có điều có học giỏi cũng chẳng đổi lại được chút tình thương.
Nhưng không sao, người nghèo là như vậy đấy! Sau này tôi quay sang ghét luôn cả anh họ.
Hoàn toàn ngược với tôi, anh họ là người học hành kém nhất trong số tất cả các anh chị em, cũng là đứa nghịch ngợm nhất, ngay cả cấp hai cũng không tốt nghiệp được, có dán tiền lên người anh ấy mà cũng chẳng trường nào dám nhận. Lúc ấy tôi hỏi anh, anh thường đứng thứ mấy trong lớp? Anh họ lúc đó thường thản nhiên nói: Thứ hai từ dưới lên! Tôi trêu anh, bảo sao anh không vươn lên đội sổ đi, anh bảo cố cũng không được, vì đứa kia độc chiếm mất rồi, anh “đánh” không lại nó. Đến tận bây giờ anh vẫn chưa đi làm chính thức ở đâu, chỉ quanh quẩn ở nhà trông nom cửa hàng, không thì lại đến trông nom sòng bạc cho mấy cậu.
Thực ra đối với anh họ mà nói, một gia đình giàu có liệu là hạnh phúc hay bất hạnh?
Anh từng hẹn hò với một cô gái, dáng không cao lắm, cũng không xinh, chẳng xứng với anh chút nào, nhưng gia đình cô gái một mực phản đối, ngay cả khi hai người ở chung với nhau rồi mà nhà gái cũng không đồng ý. Nghe nói là bởi vì mấy cậu của anh họ tôi tính tình đều như xã hội đen, hơn nữa lại mở sòng bài. Về sau hai nữa hết cách đành phải chia tay nhau. Anh họ tôi buồn lắm, nhưng tôi đâu giúp gì được? Nếu như không phải Lưu Hi Hoa nhắc đến chuyện này, có khi tôi còn chẳng nhớ chuyện anh tôi cần một người vợ.
Tôi bàn bạc chuyện này với bố mẹ anh trước. Hai bác nghe nói đối phương đã có thể sắp xếp công việc cho anh họ tôi, lại cộng thêm việc họ hàng có người làm chủ thầu xây dựng nên đồng ý ngay, bảo tôi sớm lo liệu chuyện gặ. Tôi buồn rầu nghĩ: “Nhà các bác cũng đâu thiếu thốn gì, thế mà đã bao giờ cháu được thơm lây tí nào đâu?”. Nhưng giờ chẳng phải lúc tính toán so đó, chuyện này để xem ý anh họ tôi ra sao đã.
Anh họ tôi nghe xong liền bảo cứ gặp mặt trước đã. Nhìn bộ dạng lười nhác của anh, lửa giận trong lòng tôi liền bùng lên. Tôi vung tay vỗ đánh bốp một cái vào đầu anh. (Chiêu này tôi cũng chẳng biết mình học của anh nữa.)
- Em nói cho anh biết, nếu như không thành thì thôi; còn nếu như thành, anh biết điều một chút cho em nhờ, có việc rồi thì làm ăn cho tử tế, có bạn gái thì đối xử người ta cho đàng hoàng, đừng để em nhìn thấy anh vào sòng bài lần nữa, nếu không em sẽ băm nát tay anh ra đấy!
Anh họ bị tôi dọa cho sợ xanh mặt, xoa xoa đầu, nhăn nhó cười. Có lẽ từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi nói chuyện nghiệm túc với anh như vậy, thường lần nào cũng chỉ đùa cợt cho vui thôi.
- Mau, mau lên! - Tôi kéo Lâm Diệu.
Đi mãi, đi mãi, cũng chẳng biết là đã đến bao nhiêu gian hàng quần áo rồi, nhìn những bộ quần áo rõ ràng rất đẹp, thế mà mặc lên người tôi lại chẳng ra làm sao. Hình như tôi có hơi gầy thật, ngay cả nhân viên bán hàng cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh khỉnh. Nghĩ đến việc Lâm Diệu đẹp trai phong độ ngời ngời, thế mà tôi lại “nhàu nhĩ” thế này là tôi chán nản thay ra bộ quần áo thứ mười ba.
- Thưa anh, hay là anh cũng thử một bộ đi! Quần áo nam của cửa hàng chúng tôi toàn là hàng cao cấp đấy ạ! - nhân viên bán hàng chạy đến lấy lòng Lâm Diệu. Tôi bực mình chửi thầm ả ta, đúng là làm mất mặt phụ nữ, cứ thấy trai đẹp là xán vào.
- Tôi không thử đâu, tôi đợi bạn gái thôi! - Lâm Diệu lịch sự đáp.
Tôi ở trong phòng thay đồ, nghe câu này mà mát lòng mát dạ. Ha, thấy chưa, muốn khinh thường tôi chứ gì, cứ th