Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.
.. cái gì cũng có, tôi nhìn mà muốn hoa mắt.
Đúng vào lúc tôi đang do dự thì thấy có ai đó gọi tên mình, ngoảnh đầu lại nhìn, là một gương mặt khá quen thuộc, trang điểm rất dịu dàng,
- Tiểu Phụng, là cậu à? - Tôi nghi hoặc hỏi.
- Là tớ đây! Bảo sao tớ cứ thấy quen quen! - Tiểu Phụng gặp tôi thì mừng lắm, vội vàng kéo tay tôi vào một thẩm mỹ viện gần đó.
- Đợi đã, làm sao cậu biết tớ định đi làm mặt? - Tôi nghi hoặc hỏi, tôi cứ tưởng mình thông minh tuyệt đỉnh, có thể nhìn thấu tâm can người khác, nào ngờ Tiểu Phụng cũng có khả năng này,
- Cậu định làm mặt thật à? Ha ha, đúng là trùng hợp, cái spa này là do tớ mới mở, vốn định kéo cậu vào trong đó ngồi nói chuyện một lúc, nào ngờ lại tìm được khách hàng à? - Tiểu Phụng cười tươi như hoa.
Đi vào bên trong, đảo mắt nhìn quanh, quy mô không lớn lắm nhưng bài trí khá độc đáo, các cô nhân viên ở đây ai nấy đều xinh đẹp, lại rất niềm nở. Nghe Tiểu Phụng nói mới mở một năm nay, làm ăn cũng tạm được, đủ nuôi cái miệng.
Bà chủ của spa này là hàng xóm, bạn hồi nhỏ của tôi. Lúc ấy khu chung cư cũ chưa bị tháo dỡ, những nhà ở trong khu ấy chỉ cần có người ở nhà đều mở toang cửa, vì vậy quan hệ hàng xóm làng giềng tương đối hòa thuận, vui vẻ chứ không giống như hiện nay, nhà nào cũng đóng cửa im ỉm, nhà nào biết nhà nấy.
Tôi luôn nghĩ việc Tiểu Phụng mở spa là điều đương nhiên, vì ngay từ bé lúc còn đi học, ông bà của Tiểu Phụng đã than thở: “Hài, Tiểu Phụng nhà ta đi học thật uổng phí, cặp sách đựng mỹ phẩm còn nhiều hơn sách vở!”.
Về sau chung cư cũ bị phá bỏ, mỗi người chuyển đi một nơi, lúc ấy không có điện thoại nên mất liên lạc với nhau. Thật không ngờ nhiều năm sau gặp lại, Tiêu Phụng lại mở spa và trở thành bà chủ thật.
Tôi nằm trên giường để làm mặt, Tiểu Phụng đích thân làm cho tôi, bảo tôi nên tỉa lông mày, uốn mi và thường xuyên đến làm mặt, rồi còn giới thiệu một loạt sản phẩm chăm sóc da cho tôi. Tôi len lén sờ vào túi, hình như tôi không mang nhiều tiền.
- Cậu làm việc ở đâu thế? - Tiểu Phụng vừa mátxa vừa hỏi.
- Tớ làm việc ở công ty Dật Thiên, làm nhân viên theo dõi đơn hàng.
- Có bạn trai chưa?
- Có rồi, làm cùng công ty, chỉ có điều xuất thân hơi đặc biệt nên không tiện nói. À phải rồi, tên là Lâm Diệu.
- Xuất thân thế nào mà đặc biệt?
- Sau này sẽ nói cho cậu biết, nói chung là gia đình cũng khá giả, ngoại hình cũng được! - Tôi khoe khoang.
- Thế là cậu nhặt được vàng rồi còn gì! Khi nào dẫn đến đây cho tớ gặp mặt nhé!
- Lúc nào cũng OK! - Tôi chỉ mong lập tức dẫn Lâm Diệu đến đây để khoe khoang.
Sau một hồi mátxa, cảm giác dễ chịu hơn nhiều. Tiểu Phụng khá tốt bụng, ngoài tiền mỹ phẩm ra thì không lấy tiền công làm mặt cho tôi. Tôi vui vẻ ra quầy tính tiền, phát hiện ra người nằm làm mặt ở giường bên cũng đi ra.
Cô ta nhìn tôi rất kì quặc, trả tiền rồi đi thẳng.
- Người đó là ai thế? Sao cứ nhìn tớ chằm chằm vậy? - Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Là khách quen ở đây, ban nãy cậu lớn tiếng khoe khoang anh chàng của cậu, người ta chắc muốn xem xem rốt cục mặt mũi cậu ra sao ấy mà!
- Cô ta mà nhìn kiểu gì cũng sốc, cô ta làm sao xinh bằng tớ được! - Tôi nói rất ngông cuồng.
- Đến bao giờ thì cậu mới biết khiêm tốn một chút hả? - Tiểu Phụng lườm tôi một cái sắc lẻm.
Tôi bật cười, người gặp chuyện vui mà, không muốn thật thà cũng không được. Tôi đang chuẩn bị đi gặp mẹ chồng, làm sao có thể không xinh đẹp cho được?
Tôi tìm được mấy đĩa kịch và tiểu phẩm ở trên mạng, cũng không biết nhà họ Ngũ đã có chưa, chẳng phải Mạc Lãnh nói bọn họ thích nghe kịch và xem tiểu phẩm sao, vì vậy tôi phải đầu tư cho thật tốt. Sau đó tôi lại một ít hoa quả, bắt xe đến nhà họ Ngũ. Trên đường đi, tâm trạng tôi vô cùng căng thẳng, trong đầu lặp đi lặp lại những câu đối đáp mà mình đã chuẩn bị sẵn.
Ngẩng đầu nhìn khu đô thị dành cho người giàu này, nơi nào cũng thấy những biệt thự sang trọng, tòa này nối tiếp tòa kia, tôi thầm thở dài: Có tiền thật là thích! Rồi tôi nhấc máy gọi cho Mạc Lãnh, nói đã đến cổng nhà cô ấy rồi. Một lát sau có người làm ra mở cửa, tôi liền đi vào bên trong.
Chủ tịch Ngũ và vợ đều đang ở nhà, Mạc Lãnh nhìn thấy tôi liền đứng dậy ra đón:
- Đây là lần đầu tiên cậu đến đây nhỉ!
Tôi cười, đưa túi hoa quả cho người làm rồi đi đến trước mặt vợ chồng Chủ tịch Ngũ, mang mấy cái đĩa ra, cung kính đưa ra trước mặt họ và nói:
- Thưa chủ tịch, thưa phu nhân, cháu là bạn của Mạc Lãnh, cháu cũng là nhân viên của công ty nhà mình, cháu nghe Mạc Lãnh nói hai bác rất thích nghe kịch và xem tiểu phẩm...đây là chút quà mọn, mong hai bác nhận cho ạ!
Bà Ngũ vui vẻ nhận lấy:
- Đến chơi là được rồi, còn khách sáo mang quà cáp đến nữa, cứ gọi là chú với dì được rồi! Đều là bạn bè của con cái, cần gì phải xưng hô khách sáo vậy!
Tôi lại cười, trong đầu con nhớ như in lời dặn của “Kẻ Trộm”: nhất định phải cười!
Chủ tịch Ngũ thấy tôi đến cũng vui lắm, quan tâm hỏi han tôi làm việc có vật vả không, tôi đương nhiên nói không vất vả, công ty còn ấm áp hơn cả ở nhà, nói rồi tôi lại bật cư